Dương Chấn không tài nào ngờ được, tàn hồn của Lang Vương Thị Huyết Lang Tộc bị anh phong ấn trong bình gốm, vậy mà lại gọi anh tỉnh dậy khi anh suýt
hôn mê.
Dương Chấn hiểu rất rõ, nếu không phải vì nghe thấy tiếng gọi của Lang Vương, giờ này anh đã bị Cao Thương hành hạ đến chết rồi.
Điều này khiến Dương Chấn trong nháy mắt cảm kích tàn hồn của Lang Vương.
Nhưng dù đã tỉnh lại, anh vẫn không có sức đứng lên chiến đấu tiếp, vẫn đang bị Cao Thương điên cuồng tra tấn, tàn phá thân xác.
Tàn hồn của Lang Vương nghe thấy giọng nói yếu ớt của Dương Chấn thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Dương Chấn còn sống, nó vẫn có cơ hội quay lại tinh cầu này, đoạt xác để trở thành cường giả lần nữa, chính chấp niệm đó đã giúp tàn hồn của Lang Vương bám trụ đến giờ.
Nếu không phải vì không cam tâm bị Dương Chấn nhốt trong bình gốm thì tàn hồn của Lang Vương đã tan biến từ lâu, ngay sau khi bị Dương Chấn đánh trọng thương.
Chính vì muốn có một ngày trở lại nhân gian, nó mới cắn răng chịu đựng, thậm chí trong thời gian ngắn còn khôi phục được không ít trong bình gốm.
Nếu không bị nhốt trong cái bình nhỏ xíu này, Lang Vương tin chắc tàn hồn của mình đã hồi phục nhanh hơn và mạnh hơn rất nhiều, thậm chí còn có thể trở thành một cường giả thực thụ.
Tiếc là nó đã bị Dương Chấn hoàn toàn phong ấn, điều duy nhất có thể làm chỉ là dựa vào cảm giác nhạy bén của mình.
Lần này, tàn hồn của Lang Vương cảm nhận được Dương Chấn đang gặp nguy hiểm nên mới lập tức triệu hoán anh.
Đối với Lang Vương, Dương Chấn là kẻ thù lớn nhất, cũng là người nó muốn giết nhất, nhưng hôm nay mạng sống của nó lại nằm trong tay Dương Chấn, dĩ nhiên nó sẽ không để Dương Chấn chết dễ dàng như vậy.
Nếu Dương Chấn chết rồi, vậy nó sẽ mãi mãi bị giam trong cái bình nhỏ đó, không bao giờ có thể thoát ra.
Thấy Dương Chấn tỉnh lại, tàn hồn của Lang Vương lập tức nói: "Thả ta ra trước đi, ta đảm bảo có thể giúp cậu hồi phục ngay lập tức, còn có thể giết sạch đám kẻ thù của cậu lúc này, đám nhân loại đó trong mắt ta chẳng khác gì con kiến...
Chưa đợi tàn hồn Lang Vương nói hết câu, Dương Chấn đã cười khẩy, nói: "Bây giờ thả ông ra, kẻ đầu tiên ông muốn giết chẳng phải là ta à?"
Dương Chấn há không nhìn thấu tâm tư của Lang Vương được, cái tên này hận không thể tự tay giết anh ngay lập tức, giờ mà thả nó ra, sao nó chịu giúp mình đối phó kẻ địch chứ.
Lang Vương lập tức nghẹn lời, rõ ràng bị Dương Chấn nói trúng tim đen.
Ngay sau đó Lang Vương vội vã nguỵ biện: "Sao có thể chứ! Ta kính phục nhất là cậu đấy, ta đã nói sau này sẽ trung thành tuyệt đối với cậu, làm chó săn cho cậu thì chắc chắn sẽ giữ lời, bây giờ ta chỉ muốn giúp cậu giết kẻ địch, đưa cậu thoát khỏi nguy hiểm, sao có thể làm hại cậu được...
Bất kể Lang Vương có giải thích thế nào, Dương Chấn vẫn không chịu thả nó ra.
Dương Chấn có thể cảm nhận rõ ràng sinh mệnh của mình đang trôi đi rất nhanh, bất cứ lúc nào cũng có thể chết, ngay cả Cao Thương cũng sắp từ bỏ việc tra tấn anh rồi.
Dẫu rằng hiện tại Lang Vương chỉ là một tia tàn hồn, nhưng nó vẫn đủ sức lấy mạng Dương Chấn, cho nên dù có chết, Dương Chấn cũng không thể để nó thoát
ra.
Thủ đoạn đáng sợ và quỷ quyệt của Lang Vương, Dương Chấn hiểu rõ hơn ai hết, dù Cao Thương có mạnh và tàn nhẫn đến đâu, nhưng trong mắt Dương Chấn, Lang Vương mới là kẻ đáng sợ nhất.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất