Tình trạng hiện nay khiến Trương Hoành rất hài lòng.
Những năm nay, tuy Trương Hoành là cốc chủ nhưng đằng sau còn có ba vị trưởng bối này, rất nhiều quyết định, ông ta đều không thể tự mình làm chủ. Điều này khiến Trương Hoành nảy sinh sự bất mãn đối với ba vị trưởng bối.
Mà ba vị trưởng bối cũng biết rõ tên Trương Hoành này không có nhân tính, nếu mọi quyết định đều nghe theo tên này, tên này chắc chắn sẽ làm ra những chuyện gây tổn hại cho những dược nông của Thần Dược Cốc.
Ngay cả khi đàm phán giá cả với những người thu mua dược liệu ở bên ngoài, Trương Hoành sẽ vì lấy lòng những người đó, trực tiếp tự chủ trương hạ giá xuống, khiến linh thạch mà các dược nông của Thần Dược Cốc có thể đổi được càng ngày càng ít.
Tuy nhiên, Trương Hoành lại vì thế mà có được không ít lợi ích từ trong tay những người thu mua dược liệu đó.
Về sau, chính mấy vị trưởng bối ra mặt đàm phán, cuối cùng mới nâng được giá dược liệu lên một chút.
Nhưng kết quả sau khi bọn họ đàm phán là phải trả giá bằng tính mạng của mấy vị trưởng bối, từ đó đổi lấy tư cách tăng giá thu mua dược liệu.
Mấy vị trưởng bối trước đó vì vậy mà mất mạng, cuối cùng chuyển chức sang cho ba người này, tuổi tác của bọn họ nhỏ hơn với những vị trưởng bối kia.
Ba vị trưởng bối vì vậy mà rất buồn, nhưng bọn họ biết, đây chính là cái số của người dân Thần Dược Cốc bọn họ, cũng là cái số của những trưởng bối bọn họ, đồng thời cũng là chức trách của bọn họ.
Bọn họ ngày một già đi, cũng gần như không thể đi hái dược liệu dược nữa, sớm muộn sẽ chết đi, thay vì vậy, không bằng mang tới chút phức lợi cho những người dân khác trong Thần Dược Cốc.
Mà chuyện mà bọn họ có thể làm được, cũng chỉ là tăng giá thu mua dược liệu lên.
Mà những người thu mua dược liệu đó tuy ở trong mắt Trương Hoành và những người khác là tồn tại như thần tài, nhưng những bọn họ rất rõ, những người thu mua dược liệu đó là ác ma ăn thịt người không nhả xương.
Tuy người dân được hưởng phúc lợi nhưng điều này khiến Trương Hoành cũng vì vậy mà mất đi cơ hội lấy lòng những người thu mua dược liệu đó, dẫn tới ông ta rất khó có được một số lợi ích khác từ trong tay của những người thu mua dược liệu đó, vậy nên chuyện này đã khiến Trương Hoành rất hận ba vị vị trưởng bối.
Nhưng điều khiến ba vị trưởng bối thất vọng nhất là mấy vị trưởng bối vì để các dược nông có thể sống cuộc sống tốt hơn mà hy vọng cả tính mạng, nhưng các dược nông lại vì nịnh nọt tên ác ôn Trương Hoành này mà quay ngược lại cắn bọn họ một nhát.
Những dược nông này thật sự là một lũ vô ơn mất nhân tính.
Lúc này, trong mắt ba vị trưởng bối ngân ngấn nước mắt, chuyện này khiến bọn họ cảm thấy không đáng cho mấy vị trưởng bối đã chết đi kia.
Đồng thời, bọn họ cũng cảm thấy tức giận trước sự bất lực của bọn họ, bọn họ hận mình lớn tuổi rồi không phải là đối thủ của Trương Hoành, bọn họ hận mình không thể khiến các dược nông nhớ ân tình.
Đại lão gia thở dài, ông ta không nói nhiều nữa.
Hiện nay, chuyện mà ba người bọn họ muốn làm là nhân lúc bọn họ còn sống, nghĩ cách cứu chị em Lưu Vũ Hàng và gia đình Nhị Trụ.
Nếu không những người này rơi vào trong tay Trương Hoành, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Tên Trương Hoành này cực kỳ tàn độc, ông ta chắc chắn sẽ lợi dụng mạng của mấy người này để giết gà dọa khỉ.
Vậy nên ba vị trưởng bối cũng hạ quyết tâm, bất luận thế nào cũng phải cứu mấy người này, cho dù phải trả giá bằng tính mạng của bọn họ, cũng đáng.
ba người chúng tôi hay sao? Nếu cậu muốn có được nó, lập tức thả mấy người bọn họ ra!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất