Trương Hoành hừ lạnh một tiếng, nói với đại lão gia: “Đại lão gia, nếu ông nói như vậy là có hơi quá đáng rồi đấy? Ông nói lời của thím Trương không thể tin, vậy lời của ai có thể tin?”
“Mọi người đều biết, mấy lão già các ông khá để tâm tới con nhỏ nhà họ Lưu!”
“Tôi còn cảm thấy lời của con nhỏ nhà họ Lưu không thể tin đó!”
Đại lão gia nhíu mày, nhất thời cũng không biết phải làm sao.
Cuối cùng, dưới sự áp chế của các dược nông, ánh mắt của đại lão gia nhìn sang Lưu Ngữ Yên, ông ta thở dài, hỏi: “Cô bé, cháu nói cho ta biết, chuyện này... có phải là thật không?”
Lưu Ngữ Yên nghe vậy thì cúi đầu, cuối cùng vẫn chọn im lặng.
Lưu Ngữ Yên rất muốn nói dối rằng cô ta không có giấu người, nhưng đối diện với mấy người thật sự đối xử tốt với cô ta như đại lão gia, cô ta không thể nói dối ở trước mặt đại lão gia được.
Nhìn thấy biểu cảm của Lưu Ngữ Yên, người tinh mắt đều biết, chuyện này rõ ràng là thật.
Vào lúc này, Trương Tiểu Cường lại nói: “Nếu các người không tin, có thể hỏi Nhị Trụ, Nhị Trụ cũng biết sự tồn tại của người đàn ông đó!”
Sau đó, chưa đợi những người khác mở miệng, Trương Tiểu Cường tới trước mặt Nhị Trụ, nói: “Nhị Trụ, trước đó mày không phải đã nói, mày từng thấy tên đó hay sao? Bây giờ mày nói thật cho mọi người thì tao lập tức tha cho gia đình mày!”
“Nếu không, nếu mày dám nói dối một câu, tao lập tức giết ba mày, nếu mày còn dám tiếp nói dối, vậy tao sẽ tiếp tục giết mẹ mày, tới cuối cùng là giết mày!”
Nghe thấy lời của Trương Tiểu Cường, Nhị Trụ yếu ớt vì bị thương nặng lập tức giãy dụa như phát điên mà hét lên: “Cút mẹ đi, anh đừng hòng lừa tôi, anh có giỏi thì thả tôi ra, xem tôi có giết chết tên khốn như anh không, anh dám giết ba mẹ tôi, tôi nhất định sẽ giết chết anh...
Tuy Nhị Trụ hơi thẳng tính nhưng anh ta tuyệt đối là một người con có hiếu, có người dám bắt nạt ba mẹ anh ta là đã chạm vào vảy ngược của anh ta.
Lúc này, chỉ cần có người thả Nhị Trụ ra, Nhị Trụ chắc chắn sẽ không chút do dự mà giết Trương Tiểu Cường.
“Bụp! Bụp! Bụp...
Trương Tiểu Cường trực tiếp nhấc chân, đá một trận vào người Nhị Trụ, chửi mắng: “Đồ ngu, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, tao thấy mày muốn vì ả tiện nhân đó mà hại chết cả nhà mày!”
“Trương Tiểu Cường, đồ súc sinh, đừng động vào con trai của tôi!”
“Nhị Trụ! Nhị Trụ! Trương Tiểu Cường, cầu xin cậu đừng đánh con trai của tôi, tôi cầu xin cậu...
Ba mẹ của Nhị Trụ thấy vậy, trong lòng thật sự đau như dao cứa.
Bọn họ cũng không muốn Lưu Ngữ Yên xảy ra chuyện nhưng bọn họ càng không muốn con trai của mình xảy ra chuyện.
Ngay lập tức, mẹ của Nhị Trụ gào lên với Nhị Trụ: “Nhị Trụ, con nói thật đi, nếu không Trương Tiểu Cường thật sự sẽ đánh chết con, nếu con chết rồi, con kêu mẹ phải làm sao? Con nói thật đi...
Hai mắt của Nhị Trụ đỏ ngầu, nhưng sao anh ta có thể bán đứng Lưu Ngữ Yên chứ.
Ba của Nhị Trụ có khí thế thà chết chứ không chịu khuất phục, ông ta vừa giãy dụa vừa gào lên: “Nói gì mà nói, Ngữ Yên tuyệt đối không phải loại người đó, chính tên súc sinh Trương Tiểu Cường thấy chúng ta dễ bắt nạt, cậu ta cố tình gây sự...
Ba của Nhị Trụ đã hiểu tất cả từ trong sự im lặng vừa rồi của Lưu Ngữ Yên, nhưng lúc này ông ta càng muốn giết chết Trương Tiểu Cường, vậy nên cố tình nói
Lưu Ngữ Yên bị đổ oan, lớn tiếng kêu oan.
Trên mặt Trương Tiểu Cường bắn đầy máu của Nhị Trụ, anh ta cười với vẻ mặt tà ác, cuối cùng ánh mắt nhìn sang Lưu Ngữ Yên: “Tiện nhân chết tiệt, nếu cô còn không chính miệng thừa nhận, vậy tôi trực tiếp đánh chết tên ngu này!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất