"Ông Tiếu, ông nghe tôi giải thích đã, nhất định là video ở đây đã bị đánh tráo, vốn dĩ không phải là...
Hoàng Dương chưa kịp giải thích xong, Tiểu Cảnh đã giơ tay tát Hoàng Dương rụng cả răng.
Ông ta tức giận trừng mắt nhìn Hoàng Dương: "Súc sinh! Ông đối xử tốt với mày, coi mày như con ruột, mày lại dám bắt tay với thằng khốn Giang Nghĩa đó để hại tao?"
Tiếu Cảnh đấm đá Hoàng Dương, như để trút hết bất mãn trong lòng ra.
"Mày nói đi, Giang Nghĩa cho mày lợi ích gì mà khiến mày chọn phản bội tao?"
"Nó cho mày tiền? Hay là cho mày đàn bà?"
"Hử?"
Tiểu Cảnh đã hoàn toàn mất kiểm soát, ông ta là người tuyệt đối không thể chấp nhận việc bị phản bội, mà người phản bội ông ta lại chính là người ông ta tin tưởng nhất.
Thậm chí có nhiều lúc, Tiểu Cảnh còn chuẩn bị lập di chúc, sau khi chết sẽ để lại một nửa tài sản thừa kế cho Hoàng Dương.
Ông ta đối xử với Hoàng Dương tốt như vậy, rồi Hoàng Dương lại phản bội ông ta?
Không thể hiểu được.
Không thể chấp nhận được!
Tiểu Cảnh mất trí thật rồi, ông ta không nghe lọt bất cứ thứ gì, không cần biết Hoàng Dương giải thích thế nào, cũng không cần biết Hoàng Dương la hét thê
thảm thế nào, Tiếu Cảnh vẫn không ngừng đá.
Ông ta đá vào đầu Hoàng Dương hết cú này đến cú khác.
Cuối cùng, hai tay Hoàng Dương buông thõng, hoàn toàn bất động, trên mặt đất nhuộm đỏ màu máu.
"Súc sinh, khốn nạn!"
Tiểu Cảnh giơ tay: "Băm thứ súc sinh này cho cá ăn, sau đó dọn sạch hiện trường, đừng để lại dấu vết gì."
"Vâng!"
Thuộc hạ lập tức bắt tay vào dọn dẹp.
Tiếu Cảnh thở phì phò, khập khiễng bước ra ngoài, trong lòng vừa căm giận vừa chua chát.
Đến cả Hoàng Dương cũng phản bội ông ta, ha ha, xem ra trên đời này không có ai đáng tin hết. Tiếc là cuối cùng vẫn không hỏi được tại sao Hoàng Dương lại lựa chọn phản bội Tiểu Cảnh.
Nhưng không quan trọng
Chỉ cần gián điệp bị loại bỏ, Tiểu Cảnh cảm thấy thanh gươm treo trên đầu mình đã bị loại bỏ hoàn toàn.
Trở lại văn phòng.
"Ừm, là Hoàng Dương." Tiểu Cảnh yếu ớt nói.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất