Có hai người đang ăn cơm cách bàn của Dương Nhã Tinh và Tần Duy không xa.
Gồm một người phụ nữ và một người đàn ông.
"Phương Tĩnh, đứa em Diệu Bình của em không có chuyện gì lớn chứ?" Người đàn ông cắt bít tết, hỏi người phụ nữ.
Người phụ nữ không có tâm trạng để ăn, bồn chồn trả lời: "Ôi, tay chân nó bị gãy hết cả, vừa mổ xong đây. Mặc dù đã nối lại nhưng sau này không được làm việc nặng, ít nhất là bị khuyết tật cấp độ một rồi."
Cô ta thở dài.
"Nghe nói lần này em trai em bị cậu chủ Tần đập gãy tay chân là vì bạn trai của em họ Dương Nhã Tinh em đúng không?"
Câu vừa dứt, Dương Phương Tĩnh đã giận dữ quát: "Đừng nhắc đến con điểm đó nữa! Tại nó mà em trai em mới bị cậu chủ Tần biến thành kẻ tàn tật!"
"Không nhắc nữa, không nhắc nữa."
Người đàn ông cười trừ. Vừa ngẩng đầu lên, ông ta sửng sốt, hỏi: "Em yêu, sao người bên kia giống em họ Dương Nhã Tinh của em quá...
"Cái gì?"
Dương Phương Tĩnh ngẩng đầu, cô ta sa sầm nét mặt ngay.
Làm gì giống, rõ ràng đó là Dương Nhã Tinh chứ còn ai!
"Chẳng lẽ người đàn ông bên cạnh là bạn trai nó? Chạn Vương có tiếng của Trung Hải gì gì đó hả?"
Người đàn ông cười hỏi.
Ánh mắt Dương Phương Tĩnh càng lạnh lùng hơn nữa.
Cô ta lập tức đứng lên, dẫn bạn trai mình lại gần bàn của Dương Nhã Tinh.
Lúc này Dương Nhã Tinh đang cắt bánh ngọt cho Tần Duy.
Đúng lúc đó, đột nhiên có một cái ly bay tới, đập nát cái bánh.
Dương Nhã Tinh giật mình, trông hốt hoảng thất rõ. Cô quay phắt qua.
Khi thấy kẻ gây chuyện là ai, Dương Nhã Tinh đanh mặt: "Dương Phương Tĩnh, sao lại là chị?"
Dương Phương Tĩnh cười khẩy: "Dương Nhã Tinh ơi là Dương Nhã Tinh, con người cô nhẫn tâm thật đấy! Bây giờ em trai tôi vẫn còn nằm viện, thế mà cô vẫn có thời gian hẹn hò với thằng rác rưởi này được!"
"Dương Nhã Tinh, tôi hỏi cô, cô có còn biết lương tâm là gì không hả?"
Nghe vậy, Dương Nhã Tinh lập tức nhíu mày.
"Chuyện của Dương Diệu Bình liên quan gì tới tôi? Hay chị muốn đổ hết lên đầu tôi?"
Vẻ bực bội hiện rõ trên mặt Dương Nhã Tinh.
"Không đổ cho cô thì đổ cho ai!"
Mặt Dương Phương Tĩnh ngập tràn sự tức giận.
Lúc này, Tần Duy đứng lên, lạnh lùng nhìn Dương Phương Tĩnh, trầm giọng nói: "Chuyện Dương Diệu Bình không liên quan gì tới Nhã Tinh, nếu cô muốn kiếm chuyện thì tìm tôi đây này!"
Anh vừa thốt câu này ra, vẻ độc ác thoáng chốc hiện ra trên mặt Dương Phương Tĩnh.
"Anh là cái thá gì mà dám ăn nói kiểu đó với tôi!"
Ánh mắt Tần Duy đanh lại, anh gắn giọng: "Tôi lặp lại lần nữa, chuyện em trai cô không liên quan đến Nhã Tinh, cô mà dám gây sự với cô ấy thêm lần nào nữa thì đừng có trách tôi!"
Dương Phương Tĩnh nổi cơn thịnh nộ.
Không ngờ thằng rác rưởi này dám phách lối như vậy!
"Anh yêu, thằng rác rưởi này chửi em, anh ta dám chửi em!"
Dương Phương Tĩnh mách bạn trai mình.
Bạn trai cô ta giận dữ cầm một chai rượu lên, chỉ vào Tần Duy, chửi bới: "Ranh con, mày có biết tao là ai không? Khôn hồn quỳ xuống xin tha mau lên, không là ông đây giết mày đấy!"
Tần Duy cười khẩy như thể lời đe dọa của ông ta chỉ là một trò đùa.
"Nếu tôi không quỳ thì sao?"
"Mẹ kiếp!"
Ánh mắt của người đàn ông kia vô cùng dữ dằn, ông ta cầm chai rượu phang vào đầu Tần Duy!
"Ông chú!"
"Con oi!"
Thấy cảnh tượng ấy, Dương Nhã Tinh và Lý Lục Loan sốt vó cả lên.
Nhưng!
Chai rượu kia chưa kịp đập vào đầu Tần Duy thì đã bị anh đá một phát.
Người đàn ông cũng lộn nhào theo quán tính, ngã chổng mông lên trời, cắm mặt xuống đất.
Tần Duy nhặt chai bia đó từ dưới đất lên, vừa xách chai bia vừa tiến lại gần ông ta.
Thấy Tần Duy ngày càng gần mình hơn, người đàn ông bất giác hoảng loạn.
"Mày... Mày muốn làm gì? Mày có biết tao là ai không?"
"Tao là người của nhà họ Thẩm, ba tao là Thẩm Kiệt Hùng đấy!"
"Mày dám động vào tao, tao giết cả nhà mày!"
Choang!
Tiếng vỡ toang thình lình phát ra từ chai rượu.
Tần Duy thẳng tay nện chai rượu lên đầu người đàn ông.
Máu đỏ tuôn như suối từ trán xuống, chẳng mấy chốc đã giàn giụa cả mặt ông ta.
Thẩm Tam Hành lấy tay quệt, bỗng dưng biến sắc.
"Máu! Chảy máu rồi!"
"Khốn nạn! Tao phải giết mày!"
"Tao phải giết mày mới được!"
Thẩm Tam Hành giận dữ hét lên.
Dương Phương Tĩnh ngây ra như phỗng, không ngờ thằng rác rưởi Tần Duy dám ra tay thật.
"Tần Duy, mày dám đánh bạn trai tao, mày xong đời rồi!"
"Mày chết chắc rồi!"
Dương Phương Tĩnh vội vã chạy qua, kiểm tra vết thương của Thẩm Tam Hành.
Cuộc xô xát ở đây nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người khác trong khách sạn.
Bảo vệ trong đây cũng phản ứng rất nhanh.
Một giám đốc dẫn bảo vệ hầm hầm xông tới.
"Ai!"
"Kẻ nào vậy!"
"Mẹ nó, kẻ nào chán sống mà dám gây chuyện tại khách sạn Đại Đường vậy!"
Tay giám đốc này có vóc người cao to, mặt mũi đằng đằng sát khí, trông rất bặm trợn.
Thấy giám đốc này dẫn người tới.
Thẩm Tam Hành đang nằm dưới đất, mặt mày toàn máu gượng đứng lên.
"Giám đốc Trần, cậu phải đòi lại công bằng cho tôi!"
Giám đốc Trần vừa nhìn thấy Thẩm Tam Hành thì giật mình trong bụng.
Con trai Thẩm Kiệt Hùng đây mà?
Trung Hải có Tam Hùng, gồm Ngô Chấn Hùng, Gấu Xám và Thẩm Kiệt Hùng.
Ba thế lực này tạo thành thế chân vạc trong thế giới ngầm ở Trung Hải, khét tiếng hung ác khắp Trung Hải!
Giám đốc Trần không khỏi hơi thấp thỏm. Nếu không giải quyết chuyện này đàng hoàng, bị nhà họ Thẩm ghi thù thì khéo anh ta sẽ bị trùm bao tải, ném xuống sông Hoàng Phố cũng nên.
"Cậu Thẩm, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ cho cậu câu trả lời thỏa đáng về chuyện này!"
Sau khi cam đoan, giám đốc Trần chợt lạnh lùng nhìn Tần Duy với biểu cảm đầy hung dữ.
"Mày là người ra tay đúng không?"
Tần Duy gật đầu: "Đúng, là tôi đấy"
Dương Nhã Tinh biết lai lịch của khách sạn Đại Đường.
Đây cũng là một thế lực đáng gờm ở Trung Hải
Trung Hải có hai ông lớn với quyền thế không gì sánh bằng, một trong đó chính là Đường môn!
Mà khách sạn Đại Đường chính là sản nghiệp trực thuộc Đường môn
Không ngoa khi nói rằng Đường môn hoàn toàn có tư cách đại diện cho hàng ngũ thế lực đứng đầu Trung Hải.
Cô vội vàng đứng lên, giải thích với giám đốc Trần: "Giám đốc Trần, anh ta đánh trước mà, bạn trai tôi chỉ tự vệ thôi, mong anh hãy giải quyết công bằng!"
"Ăn nói linh tinh, bạn trai tôi có làm gì đâu!"
Dương Phương Tĩnh phản bác ngay.
Sau đó, cô ta nói với giám đốc Trần: "Giám đốc Trần, cậu cũng thấy rồi đấy! Bạn trai tôi bị thương rất nặng, máu be bét khắp mặt, ai là người bị hại nhìn là biết!"
Giám đốc Trần gật đầu.
Trong lòng anh ta, ai là người sai trước đều không quan trọng.
Cho dù Thẩm Tam Hành là người sai trước thật thì anh ta cũng sẽ không giúp Tần Duy!
"Ranh con, dám đánh người ở khách sạn Đại Đường, mày chưa biết quy định ở đây đúng không?"
Ánh mắt của giám đốc Trần cực kỳ dữ tợn.
"Quy định gì?"
"Xin rửa tai lắng nghe.
Tần Duy cười khẩy.
Nghe vậy, gương mặt Thẩm Tam Hành sáng bừng cả lên, nhưng rồi nhanh chóng hiện rõ sự độc địa, nghiến răng nghiến lợi: "Tôi muốn đánh gãy tay chân nó! Bắt nó bò ra ngoài như con chó!"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất