Mục đích của Dương Đình Vũ rất rõ ràng, ông ta đã trực tiếp nói cho Tiết Bá Thanh. 

Tôi tới tìm ông hợp tác, chúng ta có cùng lập trường, cùng kẻ thù là tên Tần Duy này, chúng ta đều mong cậu ta chết! 

Vì thế, nhà họ Dương chúng tôi thậm chí sẵn lòng hy sinh Dương Nhã Tinh. 

Nghe xong lời nói của Dương Đình Vũ, vẻ mặt của Tiết Bá Thanh trở nên nghiêm túc, sau đó ông ta nhìn về phía Dương Đình Vũ. "Ông muốn hợp tác như thế nào?" 

Dương Đình Vũ nở nụ cười: "Vậy thì phải xem ông muốn làm đến mức nào?" 

"Tôi muốn sau khi con trai tôi nhập táng được ba ngày, tôi phải khiến hung thủ giết chết nó chôn cùng!" 

Giọng nói của Tiết Bá Thanh trầm thấp, vẻ mặt đầy sát ý! 

"Hoàn toàn không thành vấn đề." 

Sau khi đạt được hiệp ước, Dương Đình Vũ đi ra khỏi nhà lớn nhà họ Tiết. 

Vừa đi ra, khóe miệng Dương Đình Vũ lập tức lộ ra ý cười gian trả: "Tần Duy à Tần Duy, đấu với tôi, cậu còn non lắm!" 

Hôm nay Dương Nhã Tinh đến nhà làm khách, Tần Duy tự mình xuống bếp, nấu vài món ăn. 

Sau khi ăn xong, Tần Gia Lệ trở về phòng ôn bài, còn Tần Duy và Dương Nhã Tinh thì tản bộ ở công viên. 

Hai người tay nắm tay, đi dạo dưới tán cây long não hai bên, hoa thơm chim hót, cảnh đẹp ý vui. 

"Chú à, gần đây em thấy hơi bồn chồn, luôn cảm thấy như sắp xảy ra chuyện gì đó. 

Dương Nhã Tinh đột nhiên nói. 

Tần Duy mỉm cười: "Chắc là gần đây em chịu quá nhiều áp lực. 

Dương Nhã Tinh gật đầu đáp: "Có lẽ thế." 

Gần nhất cô phải chịu rất nhiều áp lực, mâu thuẫn gia đình và dự án khu Vạn Phong khiến cô trông rất tiều tụy. 

Đột nhiên, điện thoại trong túi xách của Dương Nhã Tinh vang lên. 

Cô lấy ra nhìn, là mẹ cô, Trần Tuệ Hòa gọi tới, lông mày cô không khỏi nhíu lại. 

"Nhã Tinh, sao vậy?" Tần Duy hỏi. 

"Điện thoại của mẹ em." 

Nói xong, cô bắt máy. 

"Mẹ, có chuyện gì vậy?" 

Dương Nhã Tinh mở miệng. 

"Nhã Tinh, ba con xảy ra chuyện rồi, con mau trở lại một chuyến đi!" 

Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói lo lắng của Trần Tuệ Hòa. "Cái gì? Xảy ra chuyện gì?" 

Dương Nhã Tinh thay đổi sắc mặt. 

"Ba con đánh bạc bị người ta bắt đi.." Trần Tuệ Hòa gấp đến sắp khóc. 

Sắc mặt Dương Nhã Tinh càng thêm khó coi: "Mẹ, mẹ đừng lo lắng, bây giờ con về luôn." 

Cúp điện thoại, Dương Nhã Tinh nói với Tần Duy: "Chú ơi, em phải về một chuyến, ba em xảy ra chuyện rồi." 

"Anh đi với em." 

Tần Duy nói. 

"Được." 

Dương Nhã Tinh gật đầu. 

Rất nhanh, hai người đã tới nhà ba mẹ Dương Nhã Tinh. 

Trong đại sảnh, Trần Tuệ Hòa không ngồi yên nổi, nước mắt giàn giụa. 

"Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" 

Dương Nhã Tinh hỏi. 

"Tối hôm qua, ba con nhất quyết ra ngoài đánh bạc với người khác, một đêm thua sáu trăm tỷ, bây giờ bị người ta giữ lại, người của sòng bạc gọi điện thoại tới, bọn họ nói nếu không trả tiền thì sẽ chặt một tay của ba con!" 

"Con gái à, con tuyệt đối đừng mặc kệ chuyện ba con! Bây giờ sự an toàn của ba con đều trông cậy vào con!" 

Vẻ mặt của Trần Tuệ Hòa tràn đầy lo lắng. 

"Sáu trăm tỷ!" 

Dương Nhã Tinh thay đổi sắc mặt 

Đến ngay cả vẻ mặt của Tần Duy bên cạnh cũng không khỏi thay đổi. 

Cược lớn cỡ nào mới thua sáu trăm tỷ trong một đêm! 

Sẽ không phải bị người ta lừa đấy chứ? 

"Bây giờ ông ta đang bị nhốt ở nơi nào?" 

Tần Duy mở miệng nói. 

Trần Tuệ Hòa nhìn thấy Tần Duy, khuôn mặt lập tức trở nên giận dữ, bà ta đang chuẩn bị chửi ầm lên thì chợt nghe thấy giọng của Dương Nhã Tinh: "Mẹ, bây giờ không phải lúc nói những chuyện khác. 

Lúc này Trần Tuệ Hòa mới im lặng. 

"Con gái à, tối mai là thời điểm trả tiền cược, con không thể mặc kệ được" Trần Tuệ Hòa nước mắt đầy mặt. 

Sắc mặt Dương Nhã Tinh đầy khó coi, lắc đầu nói: "Sáu mươi tỷ con còn có thể nghĩ cách, nhưng sáu trăm tỷ, con làm sao mà góp được!" "Không phải bây giờ con đang phụ trách dự án khu Vạn Phong sao? Có thể tạm thời biển thủ số tiền ở đó không?" Trần Tuệ Hòa nói. 

"Mẹ, làm như vậy là phạm pháp, hơn nữa bây giờ bác cả và chú ba đều đang nhìn chằm chằm vào con, con chỉ cần có một động tác nhỏ là bọn họ sẽ lập tức chú ý tới." 

Vẻ mặt Dương Nhã Tinh khó coi nói. 

"Vậy thì phải làm sao? Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn ba con bị chặt tay sao?" Trần Tuệ Hòa lại khóc ròng. 

Dương Nhã Tinh mệt mỏi nói: "Mẹ, con đã dặn mẹ từ lâu bảo ba con đừng đánh cờ bạc nữa, người nhà họ Dương đều khinh thường ông ấy, nếu như ông ấy còn sa đọa như vậy thì sớm muộn cũng xảy ra chuyện!" 

"Con gái à, bây giờ nói cái gì cũng muộn rồi, ba mẹ chỉ có một người con gái là con, nếu như con mặc kệ ba con, ba con nhất định sẽ chết.." 

"Mẹ, mẹ đừng gấp gáp, con sẽ nghĩ biện pháp. 

Trong lòng Dương Nhã Tinh cũng cực kỳ lo lắng, nói như thế nào thì ông ta cũng là ba ruột của cô, cô không thể mặc kệ. 

Nhưng mà sáu trăm tỷ, cô không có thể bỏ ra được! 

Còn trong vòng một ngày! 

Đây hoàn toàn là chuyện nghìn lẻ một đêm! 

Nhưng vào lúc này, tiếng bước chân đột nhiên vang lên. 

Hai bóng người từ ngoài cửa bước vào. 

Dương Nhã Tinh nhìn sang, chính là Dương Đình Vũ và con gái Dương Phương Tĩnh. 

Nhìn thấy hai người, Dương Nhã Tinh lập tức nhíu mày. 

Cô vẫn chưa quên chuyện xảy ra ở công trường ngày hôm qua! 

Cô biết rất rõ chú ba của mình đang ấp ủ tâm tư gì. 

"Chị dâu, nghe nói anh hai đánh bạc nợ người ta sáu trăm tỷ, nếu không trả khoản tiền này thì bọn họ sẽ chém một cánh tay của anh ấy, chuyện này là thật sao?" 

Dương Đình Vũ nói với Trần Tuệ Hòa. 

Trần Tuệ Hòa đỏ bừng mắt, khóc nức nở nói: "Cậu ba à, cậu không thể mặc kệ chuyện của anh hai cậu được" 

Dương Đình Vũ trở nên nghiêm túc, lập tức nói: "Chị dâu, xem chị nói kìa, anh hai là anh ruột của tôi, làm sao tôi có thể mặc kệ chuyện của anh ấy được?" 

"Không phải chỉ là sáu trăm tỷ thôi sao?" 

"Tôi cho!" 

Dương Đình Vũ cười nói một cách hào phóng. 

Nghe vậy, vẻ mặt Trần Tuệ Hòa vui vẻ, kích động nói: "Cậu ba, cậu không lừa tôi đấy chứ, cậu nói thật sao? Khoản tiền này cậu sẵn lòng bỏ ra?" 

"Đương nhiên rồi chị dâu, chẳng lẽ chị còn không tin tôi sao?" 

Dương Đình Vũ cười nói. 

Dương Nhã Tinh cách đó không nhíu mày. 

Dương Đình Vũ sẽ tốt bụng như vậy sao? 

"Điều kiện là gì?" 

Dương Nhã Tinh lý trí hỏi. 

Dương Đình Vũ nhìn Dương Nhã Tinh, cười nói: "Vẫn là cháu gái thông minh, biết trên đời này không có miếng bánh nào đột nhiên từ trên trời rơi xuống. "Có ý gì?" 

Vẻ kích động trên mặt Trần Tuệ Hòa dần lắng xuống. 

"Tôi đương nhiên sẽ không cho không sáu trăm tỷ này, dù sao thời buổi này ai cũng không dễ dàng kiếm được tiền" 

"Có điều kiện, nếu cháu giao dự án khu Vạn Phong cho tôi, tôi đương nhiên sẽ bỏ ra sáu trăm tỷ chuộc người cho mọi người" 

Dương Đình Vũ cười nói. 

Sắc mặt Dương Nhã Tinh lập tức trở nên khó coi. 

Quả nhiên cô không đoán sai, đối phương có chuẩn bị mà đến. 

"Chú ba, chú tính cũng hay lắm." Ánh mắt Dương Nhã Tinh dần lạnh lùng. 

Mà lúc này, Dương Phương Tĩnh cười khẩy: "Dương Nhã Tinh, không có ba tôi giúp đỡ, các người có thể lấy ra sáu trăm tỷ này sao?" 

"Mấy năm nay, ba cô nghiện cờ bạc đã phá sạch tài sản nhà cô, đối với các người mà nói, sáu trăm tỷ này là một con số khổng lồ!" 

"Nếu như không bỏ ra được khoản tiền này, ba của cô chỉ sợ đến mạng cũng không giữ được!" 

eyJpdiI6IkZQRjhNbHJJNklXRFllZ3BjQlVrWkE9PSIsInZhbHVlIjoiVENaS3RyTnUzdXdXRkN2SGxTU3I5SHVIVno5MDdCOE1qWkJMckJRd090cVZNVUw0dGpMYzh0cU1QcUFnSnlEbVptbWRjVkJvS1pxNlwvTTByV293eTQ4cFwvK0hvSmM5SERFSUczNEg4azVpVEVOZVNPc2tCTThidlpwbTRTT2k1Tmp3VnNoK2VtWGp6eDRxXC9zdnVwc3FQa1dtUm16OEpmRk1TdE5iM2s3alR0XC9BUFlrYVBURnlTbjNZYnd0VkIzcTM3eEVzdithSkZGWVVFNEZUK2dtZVE9PSIsIm1hYyI6IjkxNTMxYmRhMmQ2OWYxODg0YmExOWJiNDM3M2NjMTY2MDU3MTM5OGFiYmU3ZjVhMDAzZGFkODIxODJjYzUxNDgifQ==
eyJpdiI6IlRoMFZhVTRoRm9TS2s4XC9rM0Fua1VBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im4xWVR5S0lsOVhaeWp1R1pqbmI0bVJzNDVLa3BFNTJsSmE2WG8yY2Y3aEJDbkM2YytyQTdIcitcL2NZSmJuOXZac1JIOGxiSmFHbE1tbWR6RG1nXC8wU0xKaTdEZmp4RCtcL0hpbGZSSUxZNlZIN0U4OU5JRkhTaytpZXdtdWVTNUZoWmZtQ01HVWlmRHM2ZTJVYTBYYmlmXC90UFVqV0JPcUZGNTZEOE1iZ2RkaVZtbzRObGhqa2xjZWt6WHdvallINUprT3BMXC85MEpNVTg5RGcrbHBYS2FTUWk3YWVvXC9neVk1bVBjMGdcL3RSS1o2VTFUSEM4bU43dDVhcVdVc1dJWWZoRmJkekhpM0ZDdzlMcXRqM05vNHFYYnVtY1RiM3d3blhod1hwd2Z6WFNIbTFjRXlRY0Z1M1RKNG9tVlwvMzlNTFJxaUx6YUNaaGk2UDMrT28rTE5jdTU3TEZXWll5Q2E5SHhOMGtsNSsrSmJOYWYyMnBVUjY2bGxEWUFqQXpCWEVCRlBoa2lDSkNVRjVXcEVCU2lETk5OcEpjV1RhR1pBWWdJTk1pbHlEMjBFamlOcFlcL2hxUkN6ZHoxdUUzbm9CYUgiLCJtYWMiOiJiZmZjY2IzODZmY2ZiNzk5YjY5NjAyM2M3MTQ0YzNhODU4NDM0OGMxN2I3MmE3OGMzNGQ4ZGFhMmMxNGM0MTM3In0=

"Nếu như ông ấy có mệnh hệ gì thì mẹ cũng không sống nổi nữa!"

Ads
';
Advertisement
x