Bách Sự Thông không có thời gian để tử hỏi tại sao Lâm Huyền làm được như vậy, bởi vì trận đấu đầu tiên của trận đấu võ hôm nay là trận của hắn.
Khi Liễu Thúy Thúy hô đến tên của Bách Sự Thông, hắn thả người nhảy xuống võ đài.
Phía thông đạo võ giả đối diện, một bóng dáng cường tráng cũng rơi xuống.
Giọng nói trêu tức, vang lên từ miệng người kia.
"Ấy, đây không phải là Bách Sự Thông sao? Đã gần một tháng không nhìn thấy ngươi rồi."
Ẩn ý trong câu nói này vô cùng rõ ràng, nguyên nhân các võ giả gia nhập Tiêu Dao Lâu, là để chém giết trên võ đài giải trí cho khán giả.
Hoặc là vì nguyên thạch, hoặc là để tôi luyện bản thân.
Không cần biết là mục đích gì, các võ giả sẽ chiến đấu rất tích cực.
Nhưng Bách Sự Thông lại khác, nếu không phải vì quy định của Tiêu Dao Lâu, mỗi võ giả một tháng phải đánh một trận thì thực sự sẽ rất khó nhìn thấy hắn trên võ đài.
Có người đã từng khiêu chiến Bách Sự Thông, hắn thà đưa một phần mười giá trị con người con người cho kẻ đó cũng không muốn lên sân chiến đấu.
Sau đó, các võ giả thẻ trắng coi Bách Sự Thông là điều đáng xấu hổ, dứt khoáy không đến khiêu chiến nữa.
Cứ như thế, Bách Sự Thông trở thành một tồn tại đặc biệt tại Tiêu Dao Lâu.
Dù da mặt có dày đến đâu đi chăng nữa, bị đối phương nói như vậy, Bách Sự Thông cũng vô cùng tức giận.
"Lang Mậu, ngươi có tin hay không, hôm nay lão tử đánh ngươi răng rụng đầy đất!"
Lang Mậu hơi giật mình, sau đó lập tức phì cười.
"Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à? Bách Sự Thông lại còn dọa đánh ta răng rụng đầy đất!"
Ngay khi những lời này thốt ra, khán giả xem đấu võ và các võ giả trong trong thông đạo đều cười phì.
Liễu Thúy Thúy mở miệng nhắc nhở khán giả đặt cược, không hề nghi ngờ, gần như tất cả mọi người đều cược Bách Sự Thông sẽ thua.
Lâm Huyền hỏi người ở bên cạnh: "Chúng ta có thể cược không?"
Võ giả bị Lâm Huyền hỏi hoảng sợ, âm thanh trả lời cũng có chút run rẩy.
"Có... Có thể, chỉ cần không cược chính trận đấu của mình... Là được!"
Lâm Huyền có chút bất lực, không phải bản thân chỉ đá Lỗ Vũ ra khỏi võ đài thôi sao, mọi người nhìn hắn như nhìn thấy ác ma giết người vậy?
Điều mà Lâm Huyền không biết là lần thứ hai khi hắn đã Lỗ Vũ khỏi võ đài, cả người Lỗ Vũ đã gãy mười ba khúc xương... E rằng trong ba tháng tới cũng không thể tham gia trận đấu võ nào.
Lâm Huyền tìm đến một người nhận đặt cược, một lần cược một trăm nguyên thạch trung phẩm trên người Bách Sự Thông.
Người nhận đặt cược dường như không thể tin được vào tai mình.
"Ngài có chắc là mình không cược nhầm không?"
"Không sai."
Trận đấu sắp bắt đầu, Lâm Huyền đứng trên thông đạo võ giả, gương mặt nở nụ cười nhìn Bách Sự Thông trên võ đài.
Bách Sự Thông vừa mới nói những lời khó nghe với Lang Mậu, giờ phút này trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.
Lời đã nói như bát nước hắt đi, hắn tự treo mình lên giá, không còn đường lùi.
"Nếu ta tùy tiện ra hai đòn rồi nhận thua, chắc chắn sẽ bị người khác cười nhạo trong một thời gian dài."
"Nhưng ta không thể đánh thắng Lang Mậu, làm thế nào bây giờ..."
Lúc này, những gì Lâm Huyền vừa nói với hắn, hắn nhớ lại từ trong đầu một lần nữa.
"Mong rằng những chiêu thức Lâm Huyền dạy ta, nhất định phải phát huy tác dụng!"
Thời gian đặt cược kết thúc, Liễu Thúy Thúy tuyên bố trận đấu võ bắt đầu.
Bách Sự Thông vội vã gọi khí vụ của mình ra, một thanh gỗ dài hai mét xuất hiện.
Cây gậy này được tạo thành từ loại gỗ quý hiếm, mặc dù không so sánh được với gậy làm bằng kim loại, nhưng lại hơn ở chỗ dẻo dai hơn.
Thứ Bách Sự Thông tu luyện chính là Tật Phong Côn nổi tiếng linh hoạt.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất