CHƯƠNG 1463 

Một ngày mây bay gió thoảng, buổi tiệc nào rồi cũng đến lúc tàn. 

Sáng sớm hôm sau, hàng nghìn người tiễn chân dưới chân Thần Sơn. 

Một chiếc thuyền khổng lồ lơ lửng trên bầu trời, gần như che khuất một nửa bầu trời. 

Trên thuyền, đám người Cửu Thiên đang chia tay Lâm Vĩnh Sương và Lâm Thủ Phủ. 

“Vĩnh Sương bệ hạ, Lâm Thủ Phủ, sau này có dịp, tôi nhất định sẽ quay lại” 

Cửu Thiên hai tay ôm quyền hành lễ, vô số người ở phía dưới hô to: “Cửu quốc sư, thượng lộ bình an!” 

Đôi mắt của Lâm Vĩnh Sương rưng rưng, những giọt nước mắt lóng lánh, dù cho cô ta có giả vờ hay không, thì ít nhất biểu cảm của cô ta trông rất thật. 

“Sư phụ, người nhất định phải sớm trở về. Người mãi mãi là Cửu quốc sư của nước Linh. Với cả, Thập Tam, anh nhất định phải giữ sức khoẻ.” 

Cửu Thiên khẽ gật đầu, quay người nói với Thập Tam ở phía sau: “Thập Tam, cậu muốn ở lại không?” 

Linh Bối nói hùa theo: “Thập Tam, nếu ở lại, anh có thể làm vương phi đó? Không, phải là thân vương mới đúng chứ.” 

Thập Tam nhìn Lâm Vĩnh Sương một cách lạnh nhạt, không nói lời nào. 

Nghe thấy lời Cửu Thiên, hắn ta chỉ khẽ lắc đầu. 

Cửu Thiên thở dài nói: “Vậy thôi, đi nào. 

Lại vẫy tay chào mọi người, Cửu Thiên ngồi trên Linh thuyền bay đi xa. 

Đằng sau thuyền, vô số người từ nước Linh bay lên để tiễn họ. 

Cửu Thiên nhìn họ, cảm thán: “Nói thế nào thì đây cũng là một đất nước xinh đẹp. 

Thành Thiên Không dần thu nhỏ lại, toàn bộ nước Linh thu nhỏ trong tầm mắt. 

Một tia sáng lóe lên trên chiếc thuyền khổng lồ, ngay lập tức, đám người Cửu Thiên im lặng tiến vào trong hư không. 

Ánh ngũ sắc của thiên địa chi lực đập vào mắt, Cửu Thiên lấy từ trong ngực ra một hạt châu. Lặng lẽ nhìn, bên trong đó là tấm bản đồ mà Lâm Vĩnh Sương đưa cho hắn. Bao gồm, làm thế nào để ra vào kênh không gian của nước Linh. 

Quanh co khúc khuỷu, quẹo tới quẹo lui. 

Đám người Cửu chậm rãi du hành trong hư không. 

Đột nhiên, thuyền nhanh chóng thu nhỏ lại, một luồng sáng loé lên trong hư không. Một khắc sau, khi chiếc thuyền xuất hiện trở lại, nó đã hoàn toàn tiến vào trong kênh không gian. 

Sau khi liên tục chớp loé mấy chục lần, cuối cùng Linh thuyền cũng tìm ra biên giới nước Linh, hiện ra lần nữa trong tầm mắt chính là hư không thăm thẳm quen thuộc. 

Cửu Thiên vươn một ngón tay và chỉ vào viên ngọc. Tức khắc, viên ngọc hóa thành tia sáng đầy trời chiếu vào trước mắt Cửu Thiên. 

Đây là một tấm bản đồ cực lớn, có vô số con chữ sáng lấp lánh, trên bản đồ đánh dấu rõ ràng. 

Cửu Thiên chỉ vào điểm sáng nhất phía trên và nói: “Nước Đan Thánh. Điểm đến của chúng ta” 

Dùng lòng bàn tay ước chừng khoảng cách từ nước Linh đến Nước Đan Thánh trên bản đồ, Cửu Thiên nói: “Thật sự rất xa. 

Linh Bối dựa vào Cửu Thiên, chỉ vào bản đồ và nói: “Chả sợ. Được ở bên anh thì bao xa em cũng không sợ. 

Cửu Thiên hôn nhẹ lên trán Linh Bối, tiếp tục xem bản đồ. 

Hắn nhìn thấy vị trí của nước Võ Đỉnh, và cũng nhìn thấy vị trí của nước Bắc Thần. 

Trên bản đồ, nước Võ Đỉnh chỉ là một chòm sáng hơi sáng. Còn nước Bắc Thần trên bản đồ cũng tương tự, không khác mấy. 

Nhưng ánh sáng của nước Đan Thánh thực sự rất chói lọi. 

Cửu Thiên không cảm thấy bản đồ có vấn đề gì, chỉ cần người vẽ bản đồ không phải kẻ ngốc, hắn ta nhất định đang dùng ánh sáng để giải thích rằng nước Đan Thánh lớn hơn nhiều so với nước Võ Đỉnh và nước Bắc Thần. 

Đó là một đất nước như thế nào nhỉ! 

Cửu Thiên thầm suy đoán trong lòng. 

Theo mô tả của sư phụ Ngô Tân, đó là thánh địa của luyện khí sư và là thiên đường về thần dược, nhưng nó là một quốc gia hoàn toàn khép kín. 

eyJpdiI6IjRya1F6M1ZlY1pnRTl3U1FFOXZoN1E9PSIsInZhbHVlIjoiWjJlVncxVmlHZnB6bXJxS2hXMENVTjVzRklRNXRnNlwvOHk3WFwvb0RROTFrQjc4UmJvMVVHZTIzVjhjbXpmdHZHU0NaeDlsYkhPdHhxYkZSY1wvbVwvb0RQWXN2RmhwWkR0UkVJdmhcL2lMbnJoNVVTTjNXeHhsTlhCdTh0aTNnVUJCRGI0TSsyUUdkbHdjWURrZ21RN21lNzJlbVhTaXNGMnZjeGU1NVVLdkFxZWY0Y2txd1hxd3BCKzBtbXRaZDIrcm5KZjNZT0dRMjk0R3JCcUtZNzk5ZUhaVVwvWWJua0h2Qnhocks3NXRvZW5TVnhrc2VZT2w0bEVEdkhEMmlKRDlPdDJFN0VXM0NhU3FERTBscWFIREQ3ejRCejcxXC9hMlV0dEJkcEI4c3Y4SDEwQk9HelptWGdBaTV0bnBvdDRKSXBYIiwibWFjIjoiOTNkZTVlNmM0ZmY2NmUzODg3MmE0NzM4MzdlNDdlYzVkMWE4MzJjYjgzMjE4NTA5ODU2ZTlhMjVkNDBhYjEyYiJ9
eyJpdiI6IlJrUW9aa1lENkwrZU9QeWI1ZWw5UGc9PSIsInZhbHVlIjoieWtUWnZKZm5FQUxjRjhvckNvVEQrM2diZVhKRkNRRlBsK1hFUEhHMnhCckJBeUFCWFI1d1NXWWlLT2JLRkRCWlpsMDNDWnNhWmd4aFZ2ejdDVERpcVY4U2RYdHQ1SDhUalV3NWhFVXpXSEtzQnhiaEFBdEFsUlVSM3pJTE92ajNLRHg5UkQwNGRUUnhRTjNHajB0VTBNVXYzMWZyXC96SEpPZW9FUjlGSENNOXo4NjlYTURHdWV6Z24zcVdlMG42T0ppM3hWQkRuWFwvSVo2Y0ZKWVB1c2tGSWtXbWZ1bE0rbTZsZ1ZjK2hXRHYyMTNQY1pZcUMzZHJwcVVFRXl0Vm1XIiwibWFjIjoiYmZmYWZhOTcxYWJkZjY3YTdmMTQ5MDQ0YzJjN2RiNjg0NzNlYThjZTBjYjJiMzA1MDBhMGQyY2VmNzE0M2FmNCJ9

Trong mắt Cửu Thiên hiện lên một tia sáng, hắn không biết chuyến đi của mình có thuận lợi hay không.

Ads
';
Advertisement
x