“Độ Kiếp thì đã sao? Độ Kiếp cũng đâu có nghĩa là vô địch… Dưới Tiên Nhân, ông và tôi đều như nhau cả thôi!” 

 

Lâm Phong đáp trả. 

 

“Câu đầu tiên của cậu, ta rất tán thành, cường giả Độ Kiếp đúng là không phải vô địch!” 

 

Lão già áo choàng đen lắc đầu, rồi lại thản nhiên nói tiếp: 

 

“Nhưng câu sau thì lại hơi nhảm nhí rồi! Cậu và ta sao có thể giống nhau được? Ta đứng trên đỉnh Thiên Đạo, còn cậu… chẳng qua chỉ là một con kiến hôi to xác hơn một chút giữa chúng sinh mà thôi!” 

 

Vừa dứt lời, trong nháy mắt. 

 

Lão già đã đập mạnh cây gậy trong tay xuống đất! 

 

“ẦM!” 

 

Trong phút chốc, gió nổi mây phun, băng sơn nứt toác. 

 

Một luồng năng lượng kinh hoàng men theo mặt đất đóng băng nhanh chóng lao về phía Lâm Phong. 

 

Lâm Phong lập tức bay vọt lên không, né được một đòn này! 

 

“RẦM!” 

 

Luồng năng lượng tiếp tục lao về phía trước, cho đến khi húc thẳng vào một ngọn núi băng cách đó không xa, san phẳng cả ngọn núi! 

 

Chứng kiến cảnh tượng này, sắc mặt Lâm Phong càng thêm phần nặng nề! 

 

Mạnh! 

 

Rất mạnh! 

 

Thực lực của một cường giả Độ Kiếp sơ kỳ lại đáng sợ đến mức này sao? 

 

Chẳng lẽ lần trước Tuyết Hồng Dao đã nương tay với anh? 

 

“VÚT~” 

 

Lâm Phong khẽ động, hóa thành một luồng sáng bay thẳng về phía xa. 

 

“Muốn chạy à?” 

 

Khóe miệng lão già áo choàng đen nở một nụ cười đầy chế nhạo, lập tức bám sát theo sau. 

 

….. 

 

Với tốc độ của cả hai, trong nháy mắt đã đi được mấy dặm. 

 

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, họ đã di chuyển từ vùng cực bắc đến một vùng biển rộng lớn. 

 

Nơi này nằm ở sâu trong đại dương. 

 

Gió mạnh gào thét, cuộn tung những con sóng đen ngòm, phát ra những tiếng gầm rú giận dữ, không gian tràn ngập một cảm giác lạnh lẽo, cô tịch, không hề có chút dấu hiệu của sự sống! 

 

“VÚT!” 

 

Lão già áo choàng đen lao đến trước mặt Lâm Phong, chặn đường của anh, cười lạnh nói: 

 

“Trước mặt lão phu, cậu nghĩ cậu có thể chạy thoát được sao? Người mà lão phu muốn giết, dù có là ai đến cũng không cứu nổi cậu!” 

 

“Dù là ai đến cũng không cứu nổi? Ông nghĩ mình mạnh lắm à?” 

 

Lâm Phong bật cười. 

 

“Vậy tại sao cậu lại phải chạy?” 

 

Lão già áo choàng đen lạnh lùng đáp. 

 

“Ai nói tôi chạy? Tôi chỉ đang tìm cho ông một nơi chôn thân tử tế, để khỏi làm bẩn vùng đất băng giá kia, quấy rầy sự yên tĩnh của bạn tôi thôi!” 

 

Lâm Phong đáp trả. 

 

“Bạn của cậu? Vậy thì cậu cứ yên tâm, đợi ta giết cậu xong, ta sẽ đào tung ngôi mộ đó lên, để bạn của cậu được tận hưởng cái lạnh thấu xương của gió bắc cho thỏa thích…” 

eyJpdiI6Ik9JVDNqejhvZXdHdmlcL3ZlWDRjK3FBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InZkSDA3K0pFXC95WmVPajZxTkJ4UzRhNlwvVVFEbG90a3g3NDlrQ0FBZlZsaFl3RENqZkRTeFRWQ3REaG84bVY4WiIsIm1hYyI6ImFhZTE0NzYwZTRmMjdmNTE4MDRmMWYwYTg1OGVjZjY3MjkyODNiYjQwZjNiYzYxMDg2YzNmMWJjNjIxNDIwY2IifQ==
eyJpdiI6ImdMTWc3bWpDRjBwdHVQbU9oTWwwSFE9PSIsInZhbHVlIjoiS1FKZFE2R0N2MzVqbVhiOFZ1V0VSMlRDY2E4RFFFcXgzODBUakNGb0tMVkRZdE1ocjdtVThYVHdHa0VKTG1DaEJVTGNIQXhRSEZaMXVYV2ZxNTdQRGRmQnYrUHBNM1hUN3F5czQzTXpUQVpaQmk4a1dWbUtyMFwvXC9QWEFjME5TclRiaEZha1E4aG1FZTBxMVFTTEFRTWc9PSIsIm1hYyI6IjkxMTQzYmNmMTllMWQ3YjYzOTg2MDk3MTgzMjU3MGY5YTEwNjBlMTJkYmRkM2ExYTJkM2UzNzNkM2U0ZmI0ZmYifQ==

Nghe vậy, trong mắt Lâm Phong lóe lên một tia sát khí. Anh khẽ động tâm niệm, hàng tỷ bóng kiếm gào thét bay ra, lơ lửng xung quanh cơ thể!

Ads
';
Advertisement
x