Trước cung điện lúc này, có một cô gái mặc đồ trắng khuôn mặt lạnh nhạt đang đứng, ánh mắt nhìn về phía xa.
Cô ta này nhìn vô cùng thanh lãnh, trước cung điện còn có một vài cong hung thú khủng bố, chẳng qua lại đang yên tĩnh nằm rạp xuống, giống như đang bảo vệ nơi này.
“Hử?”, bỗng nhiên, sắc mặt cô ta khẽ biến, ánh mắt nhìn về phía xa, trong mắt lộ ra sự cảnh giác.
Hưu!
ở phía xa, một quang mang nhanh chóng tiến về phía trước, gần nhưn một giây sau liền đến nơi này, đạo quang mang này trực tiếp hóa thành một người.
“Anh là…Dương Thiên?”, cô gái mặc đồ trắng lạnh nhạt nhìn người trước mặt, trong mắt lập tức lộ ra sự kinh ngạc.
“Tuyết Lạc, lâu rồi không gặp.”, Dương Thiên mỉm cười nói.
Cô gái mặc đồ trắng lạnh nhạt này chính là Tuyết Lạc, Tiểu Thanh Dao được sinh ra cũng là do Tuyết Lạc.
“Dương Thiên, anh vậy mà lại có thể đi từ bên ngoài vào nơi này?”, trên mặt Tuyết Lạc tràn ngập sự kinh ngạc.
Cô ta là cường giả mạnh nhất thế giới Cự Linh, biết thế giới Cự Linh có áp chế cực lớn, thực lực của người từ bên ngoài tiến vào đều rất yếu, gần năm trăm triệu năm trước Dương Thiên tiến vào nơi này, gần năm trăm triệu năm, thực lực của Dương Thiên nhất định có tiến bộ rất lớn, tiến vào nơi này, đáng lẽ phải chịu áp chế mới đúng.
Nhưng Dương Thiên hình như không có chút ảnh hưởng nào cả.
“Tuyết Lạc, ta lần này đến là muốn thăm Tiểu Thanh Dao một chút.”, Dương Thiên cười nói.
Hắn đã hứa với Tiểu Thanh Dao là sẽ quay lại thăm cô bé, nhưng nháy mắt đã trôi qua gần năm trăm triệu năm.
“Anh đi theo ta.”, Tuyết Lạc liếc nhìn Dương Thiên, không từ chối.
Cô ta cảm nhận được một cỗ khí thế trên người Dương Thiên, dưới cỗ khí thế này, cô ta không dám làm trái với lời Dương Thiên nói.
Cấp bậc áp chế này, với thực lực bây giờ của Dương Thiên, thậm chí đủ để hủy diệt thế giới Cự Linh trong nháy mắc, Tuyết Lạc tất nhiên sẽ cảm nhận được sự sợ hãi từ trong nội tâm.
Trong cung điện khổng lồ thì rất rộng, ở vị trí trung tâm thì có rất nhiều bậc thang, hơn nữa còn có một chùm sáng bao trùm lấy những bậc thang này.
Lúc này ở một chỗ trên cầu thang, có một cô bé đang ngồi, nhắm hai mắt.
“Thanh Dao.”, Dương Thiên nhìn cô bé, trong mắt lập tức lộ ra sự vui mừng.
Chẳng qua trên mặt hắn lại lộ ra chút hoài nghi nói: “Sao thời gian trôi qua lâu như vậy mà Thanh Dao vẫn không lớn lên?”
Thanh Dao lúc này so với trước kia thì không có chút thay đổi nào cả.
“Thanh Dao vẫn luôn tiếp nhận truyền thừa thú hồn giả, trong không gian truyền thừa tất nhiên thời gian sẽ dừng lại rồi.”, Tuyết Lạc giải thích.
Dương Thiên gật đầu.
Hắn biết Tuyết Lạc là thú hồn giả, bẩm sinh đã có thể khống chế được hung thú, Tiểu Thanh Dao lúc trước cũng có năng lực như vậy.
Giống như nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài, cô bé trên cầu thang chậm rãi mở mắt, sau đó ánh mắt có chút mê mang nhìn qua. Sau đó, ánh mắt của cô bé liền nhìn thấy Dương Thiên.
Ánh mắt cô bé khẽ biến, sáng lên, trên mặt lộ ra sự vui mừng, trực tiếp rời khỏi cầu thang, bay ra ngoài.
“Huynh.”, trên mặt Tiểu Thanh Dao nở nụ cười, trực tiếp đến bên người Dương Thiên, sau đó nhào vào ngực Dương Thiên.
“Huynh, cuối cùng huynh cũng đến, Thanh Dao rất nhớ huynh.”, trong mắt Tiểu Thanh Dao tràn ngập vui mừng, có chút nũng nịu nói, vẫn giống như trước không muốn rời xa Dương Thiên.
Đã từng là một cô bé đơn độc, giãy giụa trong bộ lạc, không có người thân nào, trong lòng đã sớm chìm vào tuyệt vọng, nhưng Dương Thiên đã mang cô bé ra khỏi sự tuyệt vọng đem lại hy vọng cho cô bé.
“Thanh Dao, ta trở lại rồi.”, Dương Thiên lộ ra một nụ cười sủng nịnh, sờ đầu Tiểu Thanh Dao.
Trong lòng hắn, Tiểu Thanh dao cũng giống như người thân của hắn vậy.
“Thanh Dao vẫn luôn tiếp nhận truyền thừa thú hồn giả, chẳng qua cứ cách một quãng thời gian lại hỏi ta còn bao lâu nữa thì ngươi mới quay lại.”, Tuyết Lạc ở bên cạnh nói.
Dương Thiên im lặng, thực lực không đủ nên hắn không thể nào tiến vào bên trong thế giới Cự linh được.
Chẳng qua, bây giờ cũng không muộn, tóm lại hắn cũng không thất hứa với Tiểu Thanh Dao
Tiểu Thanh Dao nằm ở trong lòng Dương Thiên, không hề muốn xuống, đây hoàn toàn chỉ là người thân không muốn rời xa nhau, không hề mang theo chút tình cảm nào khác.
“Thanh Dao, tiến bộ truyền thừa Thú hồn giả như thế nào rồi?”, Dương Thiên cười hỏi.
“Muội đã tiếp nhận được một nửa truyền thừa rồi, những con hung thú đó đều nghe lời muội.”, Tiểu Thanh Dao nở nụ cười vui vẻ nói, trong mắt còn có một chút tự hào.
Dương Thiên cười tán thưởng mấy câu.
“Dương Thiên, lần này ngươi đến đây là muốn mang Tiểu Thanh Dao ra ngoài sao?”, Tuyết Lạc ở bên cạnh nói.
Cô ta biết, Dương Thiên đến từ thế giới bên ngoài, bây giờ lại có thể tiến vào bên trong một lần nữa, nên thật sự có khả năng làm được.
Tiểu Thanh dao nghe Tuyết Lạc nói, rõ ràng trở nên có chút căng thẳng , khéo góc áo Dương Thiên.
Đối với cô bé, Dương Thiên và Tuyết Lạc là hai người rất quan trọng trong cuộc đời.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất