Tuyết Lạc nhìn Tiểu Thanh Dao,trong ánh mắt thanh lãnh có chút nhu hòa, cô ta biết địa vị của Dương Thiên trong lòng Tiểu Thanh Dao, cô ta vẫn luôn cho rằng bản thân còn lâu mới bằng được Dương Thiên, bởi vì Tiểu Thanh Dao khi ở cùng cô ta thì thường hỏi nhiều nhất là về Dương Thiên, nhưng bây giờ rõ ràng cô bé đặt vị trí của hai người bằng nhau.
“Ngươi có muốn ra ngoài không, rời khỏi thế giới này? Ta có cách có thể làm được.”, ánh mắt của Dương Thiên nhìn về phía Tuyết Lạc.
Tuyết Lạc không chút do dự, trực tiếp lắc đầu nói: “Tạm thời ta chưa có ý định này.”
Nghe Tuyết Lạc nói, trong lòng Dương Thiên suy nghĩ một chút, nhìn cô bé trước mắt cười nói: “Thanh Dao, vậy muội tiếp tục ở lại nơi này tiếp nhận truyền thừa thú hồn giả, đợi lúc nào muốn ra ngoài thì báo với ta.”
Hắn phất tay, trong tay liền xuất hiện một cái lệnh bài.
“Chỉ cần bóp nát lệnh bài này thì ta sẽ đến đón muội.”, Dương Thiên đem lệnh bài đưa cho Tiểu Thanh Dao.
“Muội biết rồi.”, Tiểu Thanh Dao gật đầu, bộ dạng có chút ủ rũ.
Cô bé muốn ra ngoài, muốn cùng ngắm thế giới bên ngoài với Dương Thiên, nhưng cũng không muốn để lại Tuyết Lạc một mình. Cô bé biết bên cạnh Dương Thiên nhất định có rất nhiều người, nhưng bên cạnh Tuyết Lạc chỉ có cô bé.
Cô bé ngẩng đầu nhìn Dương Thiên, cẩn thận nói: “Huynh đừng giận muội nha?”
“Ta không giận, quả thật là ở lại đây sẽ an toàn hơn một chút.”, Dương Thiên cười nói.
Lúc trước hắn định mang Tiểu Thanh Dao ra ngoài, bây giờ cẩn thận nghĩ lại, đa số thời gian của hắn sẽ dành cho việc tu luyện, không chắc có thời gian ở bên cạnh Tiểu Thanh Dao, hơn nữa, truyền thừa thú hồn giả của Tiểu Thanh Dao vẫn chưa kết thúc.
Đương nhiên, tất cả phải xem suy nghĩ của Tiểu Thanh Dao, nếu cô bé và Tuyết Lạc cùng nhau ra ngoài, Dương Thiên tất nhiên cũng sẽ sắp xếp tất thân phận cho họ, sau đó sẽ để họ ở lại chỗ của nhân loại.
Nếu không ra thì hắn cũng có thời gian tiến vào nơi này.
Dương Thiên cười an ủi cô bé mấy câu, ánh mắt của hắn nhìn khu rừng hoang vu xung quanh, rồi nhìn Tuyết Lạc nói: “Thực lực của ngươi khôi phục hoàn toàn rồi sao?”
Lúc trước gặp Tuyết Lạc thì cô ta bị trọng thương, thú hồn giả đặc biệt, dường như là người phát ngôn của thế giới này, mặc dù Tuyết Lạc không đạt đến cấp Viên Mãn nhưng thọ mệnh lại có thể nói là dài vô tận.
Cho dù trọng thương, thì có thể thu nhỏ tuổi tác, chậm rãi khôi phục.
Tuyết Lạc lắc đầu nói: “Vẫn còn chút thương tổn, chẳng qua đủ để đối phó với đa số cường giả của các bộ lạc.”
Dương Thiên gật đầu, nghĩ một chút rồi nói: “Các ngươi là Cự Linh Thú mạnh nhất thế giới này, nếu có một Cự Linh Thú sinh ra, vậy thì sẽ như thế nào?”
“Thực lực của Cự Linh Thú sẽ đạt đến cực hạn của thế giới này.”, Tuyết Lạc nhìn Dương Thiên nói.
Trong lòng cô ta vẫn hoài nghi thực lực của Dương Thiên đã vượt qua cực hạn của thế giới này, nhưng hắn lại không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào cả.
“Cự Linh Thú là tồn tại vô địch của thế giới này, nếu có thể sinh ra, ta không sợ tất cả các bộ lạc liên thủ với nhau, nhưng đáng tiếc thế giới này chỉ có hai người ta và Thanh Dao là thú hồn giả, không thể nào tạo ra một con Cự Linh Thú.”, Tuyết Lạc lắc đầu nói
“Vậy điều kiện chế tạo như thế nào?”, Dương Thiên hỏi.
“Cự Linh Thú sinh ra, đầu tiên phải ngưng tụ ra một tia ý thức, sau đó điều động năng lượng khổng lồ của trời đất, để nó hấp thụ không ngừng, xúc tiến ý thức trở nên lớn mạnh, đợi khi ý thức của nó hoàn toàn thành thục thì đã thành công. Chẳng qua lúc đầu thì dễ dàng nhưng lúc sau lại vô cùng khó, hơn nữa căn bản không thể có cường giả đến quấy rầy…”, Tuyết Lạc không hề che giấu, đem tất cả mọi việc nói cho Dương Thiên.
“Ngươi thử chế tạo một lần, ta giúp một chút, thử xem có thể thành công không?”, trong lòng Dương Thiên khẽ động nói.
Nếu Thanh Dao và Tuyết Lạc ở lại thế giới này, hắn phải cho Tiểu Thanh dao năng lượng mạnh nhất.
Ý thức Cự Linh thú hắn không rõ, nhưng điều động năng lượng trời đất, thì hắn có thể làm được rất dễ dàng.
“Được.”, Tuyết Lạc do dự một chút, gật đầu.
“Thanh Dao, chúng ta ở cùng nhau.”, ánh mắt của Tuyết Lạc nhìn về phía Thanh Dao nói: “Chính là vận chuyển một phần pháp quyết truyền thừa thú hồn giả muội tiếp xúc lúc trước.”
“Được, Tuyết Lạc tỷ.”, Tiểu Thanh Dao ngoan ngoãn gật đầu, mặt nhỏ căng lên, nhìn rất nghiêm túc.
Cô bé cũng biết rất nhiều việc liên quan đến Cự Linh Thú.
Hai đạo thân ảnh một to một nhỏ bay lên hư không.
Ong…
Một cỗ dao động kỳ dị truyền đến từ trên người bọn họ, sau đó tập trung tại một chỗ, ở đó có một chùm quang mang màu trắng nhỏ chầm chậm xuất hiện.
“Đây là sáng tạo sinh mệnh?”, trong lòng Dương Thiên khẽ động, cẩn thận cảm nhận.
Muốn sáng tạo ra sinh mệnh, kỳ thực vô cùng khó khăn, đặc biệt là quá trình từ không đến có.
Dương Thiên phát ra linh hồn của bản thân, cẩn thận tỉ mỉ chú ý, dần dần hắn hình như cảm nhận nhận được một tia pháp tắc lẫn trong đó, sau đó linh hồn của hắn tiếp xúc đến, dần dần hiện ra trước mắt hắn, từng đạo bí văn kỳ dị xuất hiện.
“Đây là…pháp tắc sinh mệnh?”, sâu trong mắt Dương Thiên lộ ra sự chấn động.
Pháp tắc sinh mệnh, vô cùng kỳ dị, mặc dù bất kỳ sinh mệnh được sinh ra cũng không thể tách rời nhưng muốn thật sự lĩnh ngộ được lại vô cùng khó khăn, điều kiện đầu tiên là cảnh giới phải đạt đến cấp Hỗn Độn, cấp bậc sinh mệnh được nâng cao, mới có tư cách tiếp xúc với pháp tắc chí cao này.
Nhưng bây giờ, linh hồn viên mãn cảnh giới cấp Hỗn Độn của Dương Thiên lại cảm nhận được trong quá trình quan sát Tuyết Lạc và Tiểu Thanh Dao chế tạo Cự Linh Thú.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất