Trong sảnh lớn của Tiên Cư các. 

Sau khi liên lạc được với nhân vật tai to mặt lớn mà mình quen biết, Tiết Hải Sâm đã có đủ tư cách để bước vào Tiên Cư các. 

“Hải Sâm, cậu đúng là có máu mặt thật đấy, ngay cả Khuông Vĩnh Triết mà cũng quen. Nếu tôi nhớ không nhầm thì ông ta là người đứng thứ hai ở Trung Hải chúng ta đấy” 

Dương Thiệu Sơn nói với vẻ khá ngạc nhiên. 

Khuông Vĩnh Triết là một nhân vật tầm cỡ mà ngay cả Dương Thiệu Sơn cũng phải lấy lòng. 

Tiết Hải Sâm cười nói: “Ông cụ Dương, Khuông Vĩnh Triết và ba của cháu là bạn bè rất thân thiết, cũng có thể coi như là chú của cháu vậy. Thư mời mà lần này cháu có được là từ chú ấy đấy ạ, mà chú ấy cũng là một trong những người tổ chức bữa tiệc này. 

Tiết Hải Sâm không khỏi có phần đắc ý. 

Dương Thiệu Sơn hài lòng gật đầu. 

Mối quan hệ chính trị của nhà họ Tiết đã vượt xa nhà họ Dương của ông ta rồi. 

Thật đáng tiếc, nếu không phải vì lời của Tần Duy thì... 

Bây giờ hai nhà đã là thông gia rồi. 

“Anh Tiết, anh có mối quan hệ như thế mà sao không nói sớm? Nếu anh nói sớm thi chúng ta đã không bị tên rác rưởi Tần Duy đó vả mặt rồi. 

Dương Diệu Bình nói. 

Nhắc tới Tần Duy, trong mắt Tiết Hải Sâm đầy sự thù hằn. 

Bây giờ anh ta phải vác cái mặt sưng phù như đầu heo này là nhờ ơn của Tần Duy cả! 

Thù này, không thể không báo! 

“Chết tiệt, chẳng phải là vì muộn quá rồi sao?” 

Nói đến đây, trong mắt anh ta lóe lên chút căm thù, mặt mũi tỏ rõ sát ý: “Dù thế nào đi chẳng nữa, tôi cũng phải trả được mối thù này!” 

Dương Diệu Bình và Tiết Hải Sâm sóng vai bước đi, vừa đi vừa bàn cách để có thể đối phó Tần Duy. 

Bỗng cả hai người dừng bước, mắt nhìn về phía Lý Lục Loan và Dương Nhã Tinh. 

“Tên rác rưởi Tần Duy kia đâu rồi?” 

Dương Diệu Bình nhíu mày ngờ vực hỏi. 

“Không biết.” Tiết Hải Sâm lắc đầu. 

Mắt Dương Diệu Bình đột nhiên lóe sáng rồi thì thầm bên tai Tiết Hải Sâm điều gì đó. 

Nghe xong lời của Dương Diệu Bình, mắt Tiết Hải Sâm cũng sáng lên theo. 

“Được lắm, cứ làm theo lời anh nói đi!” 

Sau khi nói xong, Dương Diệu Bình đi tới trước mặt Dương Nhã Tinh. 

Nhìn thấy anh ta, chân mày Dương Nhã Tinh không khỏi nhíu lại: “Không phải mấy người bị đuổi ra rồi sao?” 

Dương Diệu Bình hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Dương Nhã Tinh, ông nội bảo cô qua bên kia một chút, ông ấy đang ở trên lầu. 

Dương Nhã Tinh càng cau mày hơn, hơi không tin lời của Dương Diệu Bình. 

“Tôi đã từng lừa cô bao giờ chưa? Dù sao ông nội cũng đã nói rồi, có đi hay không là việc của cô" 

Dương Diệu Bình khó chịu nói. 

Dương Nhã Tinh nửa tin nửa ngờ, sau đó nói với Lý Lục Loan: “Bác gái, ông nội cháu đang tìm cháu nên cháu đi trước ạ. Lý Lục Loan cười nói: “Mau đi đi, đừng để ông cụ đợi lâu. 

Nhìn thấy Dương Nhã Tinh đã đi xa, Dương Diệu Bình và Tiết Hải Sâm cùng nở một nụ cười khẩy xảo quyệt. 

“Chín gia tộc lớn ư?" 

Tần Duy nhíu mày, vẻ mặt rất hoang mang. Trước giờ anh chưa từng nghe đến chín gia tộc lớn bao giờ. 

Thương Hổ cũng không giải thích thêm nữa mà cười nói: “Duy Nhi, đợi đến lúc em trưởng thành đến một mốc nhất định thì tự khắc em sẽ gặp được bọn họ thôi. 

Tần Duy gật đầu rồi lại hỏi: “Em phải làm thế nào?” 

“Như anh đã nói trước đây, hãy củng cố và phát triển sức mạnh bản thân. Bọn anh sẽ ở bên hỗ trợ em!” 

“Ba em có ý muốn biến toàn bộ Trung Hải thành trường huấn luyện của em.” 

“Tới lúc em đủ mạnh thì ba em sẽ tự chủ động nói với em những chuyện ấy” 

Thương Hổ nói rất nghiêm túc. 

Tần Duy nhẹ gật đầu, coi như anh đã hiểu. 

Nếu không trở nên mạnh mẽ hơn, có thể anh sẽ gặp rất nhiều rắc rối và nguy hiểm. 

Áp lực trên người anh chợt nặng hơn trước rất nhiều. 

Sau khi ly hôn với Lâm Nguyệt Nguyệt, anh rất muốn kiếm tiền để trở thành một người giàu có, có một cuộc sống đủ ăn đủ mặc, không phải đau đầu vì tiền nữa. 

Nhưng sau khi gặp Dương Nhã Tinh, để trở nên xứng với cô, anh lại tự ép bản thân phải nâng cao địa vị xã hội của mình. 

Vậy mà bây giờ Thương Hổ lại cho anh biết rằng có một số người rất mạnh muốn giết anh, nếu anh không mạnh mẽ hơn thì có thể sẽ phải gặp rất nhiều nguy 

Anh có lựa chọn ư? 

Tần Duy không có lựa chọn! 

Áp lực có lớn đến đâu, anh cũng chỉ có thể lựa chọn chịu đựng vì bản thân và những người xung quanh. 

“Không phải là chỉ trở nên mạnh mẽ thôi sao? Em đồng ý với anh!” 

hiểm.... 

Trong mắt Tần Duy lóe lên ánh sáng kỳ lạ, anh nhìn chằm chằm Thương Hổ rồi thấp giọng nói. 

“Quả không hổ là con trai của Nguyên soái!” 

Thương Hổ gật đầu rất mạnh. 

“Thanh Xà!” 

"Da Mac!" 

“Xin chào cậu Tần, từ nay về sau chỉ nghe lệnh của cậu!” 

Thanh Xà và Dạ Mạc đồng thời cúi đầu chào Tần Duy và đồng thanh nói. 

“Duy Nhi, Thanh Xà là người đứng đầu Thanh Xà đường, sau này sẽ tập trung xử lý những việc trên giang hồ cho cháu” 

“Dạ Mạc là anh cả của Hắc Mạc, chịu trách nhiệm ám sát và tình báo. Lần trước bọn họ là người lấy được tin tức của Lưu Giang. 

Thương Lang giới thiệu từng người. 

“Sau này mong được hai người giúp đỡ. 

Tần Duy khẽ gật đầu. 

“Ha ha, Duy Nhi, chú là Trần Tứ Hải, chịu trách nhiệm về tài chính của tập đoàn Tứ Hải. Bốn người bọn chủ nhất định sẽ dốc hết sức mình để hỗ trợ cho cháu, tuyệt đối không thể khiến ba cháu thất vọng được. 

Trần Tứ Hải cũng đứng dậy rồi nói rất trịnh trọng. 

Tần Duy gật đầu. 

Nhìn bốn người trước mặt, anh cảm thấy máu trên cơ thể đang sôi sùng sục. 

Thiên Vương vệ Thương Hổ chịu trách nhiệm mảng quân đội. 

Trần Tứ Hải của tập đoàn Tứ Hải chịu trách nhiệm mảng tài chính. 

Thanh Xà của Thanh Xà đường chịu trách nhiệm trong bóng tối. 

Hắc Mạc của Dạ Mạc chịu trách nhiệm phần gián điệp. 

Người ba kia của anh đúng là một người có số má! 

Nhưng dù vậy thì anh cũng không thể dễ dàng bại lộ thân phận của mình được. 

Có thể tưởng tượng được tương lai anh sẽ phải đối mặt với chín gia tộc lớn mạnh đến nhường nào! 

“Duy Nhi, có rất nhiều khách mời đang đợi em ở ngoài. Đã tới lúc bữa tiệc bắt đầu rồi” 

Thương Hổ nói xong thì lấy một chiếc mặt nạ màu đen ra. 

Tần Duy khẽ gật đầu, đeo mặt nạ và khoác áo choàng đen lên người rồi dẫn mọi người ra khỏi phòng. 

“Bà già chết tiệt, mẹ kiếp bà muốn chết đấy à? Bà có biết miếng ngọc bội này của tôi giá bao nhiêu tiền không?” 

Một tiếng quát lớn bất ngờ vang lên. 

Đôi mắt Tiết Hải Sâm đầy lạnh lùng. Anh ta trừng mắt nhìn Lý Lục Loan, vẻ mặt rất giận dữ. 

Trước mặt bọn họ là một miếng ngọc bội vỡ nát. 

Vẻ mặt Lý Lục Loan lập tức trở nên rất khó coi, vừa rồi bà ấy chỉ đứng đây đợi Duy Nhi và Nhã Tinh mà thôi. 

Vậy mà đúng lúc này, người đàn ông trước mặt đột nhiên va vào bà ấy khiến cho miếng ngọc lập tức vỡ nát. 

“Tôi không hề làm gì cả, là do cậu động vào người tôi. Mà tôi có biết cậu, cậu là người vừa có xung đột với Duy Nhi, cậu cố ý!” 

Lý Lục Loan không phải kẻ ngu, chỉ liếc mắt đã nhận ra Tiết Hải Sâm. 

Tiết Hải Sâm lại cười khẩy: “Được lắm, bà già chết tiệt này. Đã làm hỏng đồ của tôi còn dám nói tôi cố ý nữa?” 

“Bà có biết miếng ngọc này đắt cỡ nào không? Ngọc Hòa Điền có giá hàng chục triệu đấy!” 

“Ý của bà là tôi vì muốn lừa bà mà phải cố tình làm vỡ miếng ngọc Hòa Điền có giá hơn chục triệu này à?” 

Tiết Hải Sâm chế nhạo. 

Dương Diệu Bình cũng bước tới, cười khẩy: “Ồ, đây chẳng phải là bà mẹ già của thằng rác rưởi Tần Duy đấy ư?” 

“Làm vỡ ngọc của cậu Tiết, bà gặp họa lớn rồi đấy!” 

Kẻ xướng người họa như thế nhanh chóng thu hút sự chú ý của người khác. 

Mặt mày Lý Lục Loan ngày càng khó coi, trong lòng cũng thấy hơi hoảng hốt. 

“Tôi không làm gì cả, rõ ràng là cậu ta tự làm vỡ!” 

Lý Lục Loan hét to. 

Chát! 

Gương mặt Tiết Hải Sâm lạnh lẽo, vả thẳng một cái lên mặt Lý Lục Loan. 

“Mẹ kiếp bà còn muốn ngụy biện à? Địa vị của ông đây mà phải thèm đi hãm hại thứ dân đen như bà à?” 

“Tôi nói cho bà biết, nếu bây giờ bà quỳ xuống nói xin lỗi tôi thì lần này tôi sẽ bỏ qua cho bà!” 

eyJpdiI6Imh1XC9OWnJORGlkenpsXC9ZMGFsXC9YUnc9PSIsInZhbHVlIjoiUFJGR0RxNWJaZjNPcDZBYm9pRWFkblJFK0E3VktsdDRcL2hTTHludHVmMm5rK3ltUFZzR21CY1ljaG1mbjJoQ2ZkSWJvZDR1eTFDeCtXOWlsSUNkRVBWK09DbjVSZWNzSTk3Ukh2TzU2MmdHeFd0cGpPZ1llVGQrMlk4TWxyWnlhalExaEJCSUF6OXpkUVlIWHNUQUlJOWhXbVZKNVVDMWpySHJucG45NnpBN1AzdkdBalZBZlJFcXUzSUs2UlJBMjJhQTdmTWdiV0ZzSTdWOE5TWVNIcFwvaFpcL3IyR1VzbzRnRU84TkFWOXdtNkpRWkRwNnZqUmxIWHhNQURRc3J1XC9TQU1INHJKMjdIVFFUdFNKYW8rVzRiZU10MjRFZUxqYkRqZ0ZvSnRZWlJBPSIsIm1hYyI6ImExNDBmNGQyODcyY2JmZTQxMWU3ODNkMDRkZTJhNzU4MWVmMTUxYzc2Nzk1ODNiY2EzOTM1N2Y3ZjYyMWYzYzcifQ==
eyJpdiI6IlB2eVoxaGdKYmJ1Zmg3S1VwUkgxWlE9PSIsInZhbHVlIjoiU2Q4UHZ5SkdvRGFCd05vZUtkRThSY3BVM0ppd2NJNk0xcXAyXC9TcysxQ0E1QWxLTVBseVJPMU56aTZjRkg1Z01UUExnNUZ0RkpcL0ZiUitZK1o3aGlxTGZTRUJsSkdNMFFMTGVRTDc3N0c1UzQ1ODhPRnlOT1Z2aGk2alZseEhpdWVrMmhrS0JSOWRHWFBvYklGa0V2dTRYS09cLzhrbzZHQlAwaEtoS2VXZFVKN0hmdnYyNkpHZ0VnREN1aEVhSUMwV2tTRkFodURPa1wvSU9QRVlFd1J6UllsYlFPQStRQU5MTDFXUlQ0QmxVdms9IiwibWFjIjoiMTQ2YjM2NzI0OWVhNmY1ZDg5ZDYzZTcxNDQ1OTI3MDRiZDY3ZWQ1M2Q4ZjUwMjg2NmQ1NDhmNDc2YzFjMTMwYSJ9

Lý Lục Loan bị tát một cái một bên mặt sưng lên, khóe môi rỉ máu.

Ads
';
Advertisement
x