Mặt Lý Lục Loan tái nhợt, vết máu trên khóe môi rất bắt mắt.
Bà ấy biết thừa rằng hành động của đối phương chắc chắn là đang nhằm vào mình và Duy Nhi!
Xung quanh nhanh chóng có người vây tới và bắt đầu bàn tán không ngừng.
“Có chuyện gì vậy?” Có người thắc mắc.
“Người phụ nữ kia làm vỡ ngọc của người ta nhưng lại không chịu nhận”
“Ồ tôi biết người đó, đó là cậu chủ của nhà họ Tiết. Người phụ nữ kia bảo rằng Tiết Hải Sâm hãm hại bà ta, tôi thấy không đúng lắm.
“Dù gì nhà họ Tiết cũng là danh gia vọng tộc, chưa tới mức phải làm ra cái trò này đâu”
“Đúng vậy. Nhìn thôi là đã biết bà ta không muốn chịu trách nhiệm, muốn lấp liếm đây mà. Bị đánh cũng đáng đời!”
Nghe thấy như vậy, sắc mặt của Lý Lục Loan lại càng tái nhợt hơn.
“Tôi không làm, tôi thật sự không làm!!!” Bà ta hét lớn.
Nhưng không một ai tin bà cả.
Lý Lục Loan mặc đồ bình thường, ai nhìn cũng biết là một người phụ nữ tầm thường.
Ở trong nơi sang trọng như này thì chẳng hợp nhau chút nào.
Vì thế đối với lời phản bác của Lý Lục Loan, ở đây không có một ai tin lời của bà.
Bởi Tiết Hải Sâm là ai chứ?
Anh ta là cậu ấm của nhà họ Tiết, gia cảnh giàu có, có cần phải đi hãm hại một người phụ nữ tầm thường không?
“Ê bà già, miếng ngọc kia có giá cũng ngót nghét trên dưới chục triệu đấy, bà có táng gia bại sản cũng không đền nổi đâu!”
“Tôi thấy bà tốt nhất là nên ngoan ngoãn quỳ xuống xin tha đi, nói không chừng anh Tiết lại nhân từ độ lượng tha cho bà. Cũng đâu có bắt bà phải đền thật đâu, dù có là thẳng con Tần Duy của bà đi nữa thì cũng chẳng kiếm đâu ra được nhiều tiền như vậy!”
Dương Diệu Bình đứng bên cười nhạo.
“Tôi nói thêm một lần nữa!”
“Bà quỳ hay không quỳ!”
Sắc mặt Tiết Hải Sâm xám xịt, chỉ tay vào mặt Lý Lục Loan gào thét.
Trong lòng anh ta lúc này đang rất sung sướng.
Chẳng phải mày ghê gớm lắm sao Tần Duy?
Đã không động được vào mày thì chẳng lẽ tao lại không thể động vào mẹ mày à!
Xem mày có thể làm được gì tao?
Lý Lục Loan trừng mắt nhìn Tiết Hải Sâm, nghiến răng nghiến lợi đáp: “Cậu đừng có hòng!”
“Có gan thì cậu tìm con trai tôi đi!”
Bop!
Tiết Hải Sâm lại tát một cái nữa.
Ánh mắt anh ta u ám: “Bà già chết tiệt, đừng có lôi tên Tần Duy vô dụng kia ra đe doạ tôi. Đợi tôi xử lý bà xong thì sẽ tới lượt thẳng con trai đó của bà!”
Tóc tai Lý Lục Loan rối bù xù, một bên má sưng vù lên, vết ngón tay để lại rất rõ trên mặt, máu tươi bên khóe miệng vô cùng rõ ràng...
Cách đó không xa, sau khi nhận thấy có chuyện, Dương Nhã Tinh bèn vội vã chạy tới.
“Tiết Hải Sâm, Dương Diệu Bình, các anh điên rồi à! Các anh có biết mình đang làm cái gì không?”
Dương Nhã Tinh lo lắng chạy tới, bảo vệ Lý Lục Loan ra sau với vẻ mặt vô cùng tức giận.
“Nhã Tinh, bà già này làm hỏng đồ của anh, anh chỉ đang dạy dỗ bà ta chút thôi!”
Tiết Hải Sâm thấp giọng đáp, anh ta không ngờ Dương Nhã Tinh lại quay lại nhanh đến thế.
“Cái gì hỏng thì tôi sẽ bồi thường, cớ gì anh lại đi đánh người ta!” Dương Nhã Tinh cả giận quát.
Dương Diệu Bình đứng bên cạnh lại cười khẩy: “Dương Nhã Tinh, đây là vấn đề về nguyên tắc, dùng nhiều tiền cũng chẳng giải quyết được đâu!”
“Chẳng lẽ cậu Tiết còn thiếu chút tiền ấy sao?”
Vẻ mặt Dương Nhã Tinh rất u ám, giận dữ nói với Tiết Hải Sâm: “Rốt cuộc là anh muốn làm gì?”
“Bảo bà già này quỳ xuống xin lỗi anh thì anh sẽ tha cho bà ta!”
“Nếu không.”
“Nếu không thì sao?”
Đôi mắt Dương Nhã Tinh lạnh lẽo.
“Nếu không anh sẽ bẻ gãy hai tay của bà ta và cho người ném ra ngoài!”
Khóe miệng Tiết Hải Sâm hiện lên chút ý cười ranh ma, sau đó búng tay một cái.
Chẳng mấy chốc, có mười người đàn ông mặc đồng phục chấp hành pháp luật bước đến.
Người đi đầu chính là người đàn ông mà lúc trước anh ta gọi điện thoại, Khuông Vĩnh Triết.
“Chú Khuông, bà già này làm hỏng đồ của cháu mà không chịu xin lỗi, phải xử lý thế nào đây ạ?”
Tiết Hải Sâm nghiêng đầu hỏi Khuông Vĩnh Triết.
Khuông Vĩnh Triết lạnh lùng liếc nhìn Lý Lục Loan, trầm giọng đáp: “Đánh gãy hai tay rồi ném ra ngoài!”
“Vậy phải phiền chú Khuông rồi”
Tiết Hải Sâm nhe răng cười.
“Bắt người phụ nữ này lại cho tôi!”
Khuông Vĩnh Triết hạ lệnh!
“Kẻ nào dám!”
Dương Nhã Tinh chắn ở phía trước.
“Cô dám cản trở người thi hành công vụ à? Có tin tôi bắt cả cô không!”
Ánh mắt Khuông Vĩnh Triết rất lạnh lẽo, anh ta nói lớn.
“Nhã Tinh, cháu tránh ra đi, dì không tin là trên đời này không có pháp luật!”
Lý Lục Loan đứng dậy, ánh mắt rất kiên cường không chút sợ hãi.
“Pháp luật à? Ở đây tôi chính là pháp luật!”
Khuông Vĩnh Triết có địa vị rất hiển hách ở Trung Hải.
Hơn nữa ông ta vốn cũng không thèm để loại người như Lý Lục Loan vào mắt!
“Bắt lại!”
Ông ta lạnh lùng quát.
Chẳng bao lâu sau, mấy người mặc đồ đồng phục tóm lấy Lý Lục Loan rồi đè cả người bà ấy xuống đất!
“Các người thả bà ấy ra!”
Mắt của Dương Nhã Tinh như muốn nứt ra, vô cùng lo lắng!
Tiết Hải Sâm nhe răng hớn hở đi tới trước mặt Lý Lục Loan.
Anh ta cười khẩy: “Bà già dám đấu với tôi, ông đây chỉ phẩy một ngón tay là đủ bóp chết bà rồi!”
“Con trai tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu!” Gương mặt Lý Lục Loan đầy phẫn nộ.
Bop!
Lại một bàn tay của anh ta dính lên má Lý Lục Loan.
Anh ta giận dữ nói: “Bà tưởng rằng tôi sợ con của bà thật à? Tên rác rưởi dám cướp người phụ nữ của tôi, làm hỏng chuyện lớn của tôi, sớm muộn gì tôi cũng giết chết anh ta!”
“Chẳng phải con của bà có bản lĩnh lắm à? Bây giờ bà rơi vào tay tôi rồi, anh ta có dám ra mặt không?”
Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc...
Ngay lúc ấy, tiếng bước chân dày đặc và có cùng trật tự bỗng vang lên.
Mọi người cùng quay ra nhìn thì thấy cánh cửa phòng VIP bỗng bật mở!
Một người đàn ông đeo mặt nạ màu đen, khoác trên mình chiếc áo choàng đen đang từ từ bước tới.
Sau lưng anh là nhóm người Thương Hổ, Trần Tứ Hải, Thanh Xà, Hồ Quân, Dạ Mạc...
Phía sau nữa là một đoàn vệ sĩ mặc quân phục cầm vũ khí chỉnh tề.
Một bầu không khí trang trọng bao trùm toàn bộ địa điểm như một cơn bão!
Mọi người ở sảnh đều nhìn người đàn ông mặc áo choàng đen và đeo mặt nạ đen!
“Anh Tần!”
Không biết là ai gọi!
Toàn bộ khách quý trong sảnh, ánh mắt của hàng trăm người trở nên cuồng nhiệt!
Danh tiếng của anh Tần từ lâu đã vang dội khắp Trung Hải!
Có người nói, anh Tần là con trai của một gia tộc lớn trong thủ đô.
Cũng có người nói anh là con cháu của một ông lớn nào đó trong quân đội...
Có nhiều ý kiến khác nhau về danh tính của anh nhưng có một điều đáng được xác nhận
Sự tồn tại của anh đủ để đè bẹp mọi thứ!
Địa vị của anh có thể xưng hùng xưng bá!
Điều này là không thể nghi ngờ!
Tỷ phú Trung Hải, Trần Tứ Hải.
Thống lĩnh Thiên Vương vệ, Thương Hổ.
Chủ nhân Thanh Xà đường, Thanh Xà.
Quân thủ thành, Hồ Quân....
Những người này đều là những nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy hàng đầu!
Nhưng tất cả đều bằng lòng đứng sau lưng cậu chủ Tần!
Như thế cũng đủ hiểu thân phận của cậu chủ Tần này đáng sợ tới mức nào!
Ánh mắt của tất cả mọi người đều dõi về phía cậu chủ Tần!
Khí chất trên người anh rất mạnh mẽ, mỗi hành động cử chỉ đều chứa vẻ uy nghiêm!
Anh bước từng bước vững vàng vào hội trường VIP!
Trần Tứ Hải, Thương Hổ, Hồ Quân, Thanh Xà và Dạ Mạc đi sau lưng anh. Phía sau bọn họ là các Thiên Vương vệ tràn đầy sức mạnh, nghiêm tức bước từng bước đồng đều. Tác phong quân đội mạnh mẽ khiến toàn bộ những người ở đây phải rung động!
Thậm chí chỉ mỗi tiếng bước chân thôi cũng đã vang vọng trong lòng người khác rồi!
Ngay sau đó, ánh mắt của cậu chủ Tần nhìn về phía Lý Lục Loan...
Lúc này, một luồng sát ý bộc phát mạnh mẽ.
Ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe được!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất