Lúc này, Lý Lục Loan vẫn bị đè xuống mặt đất, gò má của bà ấy đã sưng tấy, dấu bàn tay đỏ tươi, máu tươi đỏ thẫm chảy ra từ khóe miệng... Nhìn thôi đã phải giật mình! 

Thấy cảnh tượng này, đôi mắt Tần Duy đỏ ngầu! 

Khóe mắt như sắp nứt! 

Lửa giận bùng nổ ầm ầm trong lồng ngực cứ như núi lửa phun trào! 

Sát ý nồng đậm nhanh chóng dâng lên như núi băng lạnh thấu xương! 

Bầu không khí của cả khu khách quý bất chợt thay đổi! 

Vào lúc này, mọi người đều cảm nhận được rõ ràng một khí thế mãnh liệt khiến người ta sợ hãi! 

Nhiệt độ trong nhà thoáng chốc giảm xuống mấy độ 

Nếu có thể nhìn xuyên qua mặt nạ, người ta sẽ thấy rõ gương mặt của Tần Duy thoáng chốc sa sầm! 

Vào thời điểm này, không khí trong toàn bộ hội trường dường như bắt đầu đóng băng. 

Ánh mắt Tần Duy lạnh lùng, chậm rãi tiến về phía Lý Lục Loan. 

Thấy cậu chủ Tần tiến về phía mình. 

Vẻ mặt của Tiết Hải Sâm và Dương Diệu Bình thay đổi, hơi thắc mắc. 

Chẳng mấy chốc, Dương Diệu Bình đã lộ ra vẻ mặt a dua nịnh hót. 

Tiến lên nghênh đón cậu chủ Tần. 

“Cậu chủ Tần, tôi là Dương Diệu Bình, cậu cả của nhà họ Dương, rất vui khi được làm quen với anh. “Hôm nay là sinh nhật của anh, tôi đã chuẩn bị một phần lễ mọn, mong anh vui lòng nhận cho 

Nói xong lời này, Dương Diệu Bình lấy ra một chiếc chìa khóa xe, đó là một chiếc Rolls-Royce! 

Để có thể nịnh bợ cậu chủ Tần, Dương Diệu Bình đã bỏ ra cả vốn gốc. 

Cắn răng mua một chiếc Rolls-Royce trị giá hơn ba mươi tỷ, hy vọng sẽ nhận được sự ưu ái của cậu chủ Tần. 

Tần Duy dừng chân, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Dương Diệu Bình. 

Giây phút ấy, Dương Diệu Bình chỉ cảm thấy mình như bị một con mãnh thú theo dõi. 

Một luồng khí lạnh lẽo toát ra từ xương cụt của anh ta, từ xương sống bò lên đỉnh đầu, như rơi xuống hầm băng! 

Anh ta không nhịn được khẽ rùng mình, cả người run cầm cập. 

Anh ta đổ mồ hôi lạnh, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ món quà mình tặng không hợp ý cậu chủ Tần sao? 

“Đây... là đang xảy ra chuyện gì?” 

Ánh mắt Tần Duy lạnh lẽo, giọng nói khàn khàn, trầm giọng hỏi Dương Diệu Bình. 

Để tránh bại lộ thân phận, anh che giấu giọng nói thật của mình. 

Dương Diệu Bình nhìn thoáng qua Lý Lục Loan trên mặt đất. 

Sau đó, anh ta nói: “Mụ già này làm vỡ miếng ngọc bội trị giá mấy chục tỷ của cậu chủ Tiết, thế mà bà ta lại kiên quyết không chịu thừa nhận vì không muốn đền tiền!” “Ngược lại còn bày ra vẻ mặt kiêu ngạo, đến cả nói xin lỗi cũng không chịu!” 

“Thậm chí vu khống cậu chủ Tiết hãm hại bà ta!” 

“Loại người này thật đáng giận! Rõ ràng là không có tư cách tham gia tiệc sinh nhật của anh” 

Dương Diệu Bình nói. 

Mụ già! 

Nghe lời này, Tần Duy hoàn toàn nổ tung! 

Trong chớp mắt, cơn phẫn nộ như ngưng tụ thành thực chất! 

Chỉ nghe hai ba câu, Tần Duy đã biết rõ nguyên nhân sự việc! 

Tiết Hải Sâm! 

Lại là thằng khốn này! 

Mẹ mình là người như thế nào, chẳng lẽ Tần Duy anh còn không biết rõ hay sao! 

Không cần suy nghĩ cũng biết, chắc chắn là tên súc sinh Tiết Hải Sâm này gài bẫy! 

“Cậu chủ Tần, món quà này anh có thích không?” 

Dương Diệu Bình nở nụ cười niềm nở. 

“Cút!” 

Tần Duy lạnh lùng quát một tiếng, đột nhiên đạp một phát 

Cú đá này đá vào bụng Dương Diệu Bình, rầm một tiếng, Dương Diệu Bình phun máu tươi, văng ra xa mấy chục mét! 

Thấy cảnh này. 

Tất cả mọi người trợn tròn mắt! 

Đang yên đang lành, tại sao cậu chủ Tần lại ra tay đánh người khác? 

Mọi người không hiểu ra sao, không biết đã xảy ra chuyện gì! 

Ánh mắt Tần Duy càng lạnh lẽo, sát khí trên người cũng càng nồng đậm! 

“Ai bắt người?” 

Tần Duy nhìn về phía mẹ, vô cùng đau lòng! 

Anh không ngờ, mình chỉ mới rời đi có một lát mà mẹ đã bị người ta bắt nạt đến nước này! 

Đúng lúc này, Khuông Vĩnh Triết bước ra. 

Ông ta khom lưng nói: “Cậu chủ Tần, tôi là người giữ gìn trật tự được thành phố phái đến đây, tên tôi là Khuông Vĩnh Triết, rất vinh hạnh được làm quen với cậu. 

Dứt lời, ông ta cười duỗi tay ra. 

“Là ông ra lệnh bắt người à?” Giọng Tần Duy khàn khàn, ẩn chứa sát khí. 

Khuông Vĩnh Triết sửng sốt, lập tức nói: “Là tôi ra lệnh. Tôi đã điều tra rồi, người đàn bà này chẳng những không có thư mời mà ngược lại còn quấy rối hội trường, gây ảnh hưởng tiêu cực. Để tránh ảnh hưởng tới bữa tiệc, tôi chuẩn bị sai người bắt bà ta dẫn đi!” 

Nghe lời này, vẻ mặt Tần Duy bỗng trở nên đáng sợ! 

“Ông! Đáng chết!” 

Bỗng nhiên, Tần Duy giơ tay tát thật mạnh lên mặt Khuông Vĩnh Triết! 

Cái tát này cực kỳ vang dội, trực tiếp tát văng răng hàm của ông ta, miệng phun máu tươi, khuôn mặt thoáng chốc sưng vù như đầu heo! 

“Bắt ông ta lại cho tôi!” 

Đúng lúc này, Thương Hổ ra lệnh! 

Thiên Vương vệ lập tức ra tay, đè Khuông Vĩnh Triết xuống mặt đất, đầu cúi xuống sát gối khiến ông ta thoáng chốc nghẹt thở! 

Cho dù ông ta muốn van xin tha thứ thì cũng không thể phát ra âm thanh. 

Mọi người lại lần nữa há hốc miệng! 

Không ngờ tính cách của cậu chủ Tần này lại táo bạo đến thế! 

Chỉ vì trút giận giúp người đàn bà này! 

Lúc này, Tiết Hải Sâm đã chú ý tới ánh mắt của cậu chủ Tần nhìn về phía mình. 

Anh ta nhất thời run như cầy sấy, sởn gai ốc... 

Tại Trung Hải, tuy Tiết Hải Sâm có một chút thể diện! 

Nhưng anh ta biết, trước mặt cậu chủ Tần này, có lẽ anh ta còn chẳng là cái thá gì. 

Ánh mắt anh ta không khỏi trở nên hoảng sợ, vội nói: “Cậu chủ Tần, chuyện này tôi không so đo nữa, tôi cũng không cần bà ta đền tiền, cũng đồng ý hòa giải... 

Tiết Hải Sâm vô cùng sợ hãi, anh ta nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng, cậu chủ Tần sẽ ra mặt vì bà già này! 

Cả người Tần Duy bốc lên sát khí, đôi mắt như lưỡi dao sắc bén nhìn chằm chằm Tiết Hải Sâm. 

Giọng nói trầm thấp như mãnh hổ gầm nhẹ. 

“Là anh ra tay hả?” 

Tiết Hải Sâm đổ mồ hôi đầy đầu. 

“Đúng... Nhưng mà... 

Anh ta vẫn muốn ngụy biện, nhưng giọng Tần Duy lại vang lên lần nữa: “Anh đánh người bằng cái tay nào?” 

"Hȧ?" 

Tiết Hải Sâm sửng sốt, không rõ vì sao Tần Duy lại nói như vậy. 

“Tay phải hả?” 

Giọng Tần Duy lại vang lên lần nữa. 

Tiết Hải Sâm gật đầu theo phản xạ, nhưng bất chợt nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt của anh ta chợt biến đổi mạnh. 

“Cậu chủ Tần, tôi sai rồi, tôi bằng lòng nói xin lỗi, tôi nói xin lỗi bà ta đã được chưa?” 

Vứt dứt lời, Tần Duy bỗng giơ chân đá ngang trúng cánh tay phải của Tiết Hải Sâm. 

Răng rắc! 

Tiếng xương cốt gãy giòn tan chợt vang lên! 

Aaaaaa! 

Tiết Hải Sâm phát ra tiếng kêu thảm thiết như lợn bị chọc tiết! 

Anh ta đau đến nỗi gương mặt nhăn nhúm, ôm cánh tay bị đánh gãy của mình liên tục lăn lộn trên mặt đất! 

“Anh thật sự cho rằng, tôi không biết anh đang hãm hại bà ấy sao?” 

Ánh mắt Tần Duy lạnh lẽo, giọng nói khàn khàn khiến người ta ê răng. 

Nghe lời này, sắc mặt Tiết Hải Sâm trắng bệch. 

Anh ta lập tức van xin: “Cậu chủ Tần, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi!” 

“Là Dương Diệu Bình, là thằng khốn Dương Diệu Bình kia kêu tôi làm như vậy, anh muốn trách thì phải trách anh ta!” 

“Tôi bị anh ta xúi giục!” 

Vẻ mặt Tiết Hải Sâm tràn đầy sợ hãi, đổ hết tội lên đầu Dương Diệu Bình. 

Nghe xong, Dương Diệu Bình lại phun ra một búng máu tươi, trực tiếp hôn mê bất tỉnh. 

Sát khí hiện rõ trên khuôn mặt Tần Duy, trong khoảnh khắc ấy, anh hiếm khi nảy sinh ý nghĩ muốn giết người! 

Nếu không phải không đúng chỗ thì anh thật muốn tự tay giết chết hai tên khốn này! 

“Cậu chủ Tần! Hai người này xử lý như thế nào?” 

Thương Hổ đi đến hỏi. 

“Đánh gãy tứ chi, ném ra ngoài cho tôi!” 

Tần Duy lạnh lùng ra lệnh. 

“Vâng!” 

Thương Hổ bỗng phất tay! 

Vệ sĩ nhanh chóng tiến về phía Tiết Hải Sâm với vẻ mặt hung ác. 

“Không!” 

eyJpdiI6IjRlVWs1eWQxZ3JsTE03TEowV2h0aVE9PSIsInZhbHVlIjoiWGVXcm9VS205cUtyam5RaXh5Z0thQWp5cXJUazUyWGJqYlMwUWc0UGJ3MVRTeTc0RUdTenk4a3ZTallVeHlYU0lwbUkzZEZRdU5HQWhiR1VrbndmNXdnOERSdHY1N3g1RGlFT0V0KzBwem89IiwibWFjIjoiMjE0ZmUyYjA5OWYyMGNmOWY2ZmU2ZWU1MDE1YzEzMzU1ODRhNzcwMjg3ZWU5OWMwY2JhYjFiMGM0ZTQ4ZWVjYSJ9
eyJpdiI6IlpjY1wvemxkYjNWQmRsVDkrRm93bkt3PT0iLCJ2YWx1ZSI6InFhbVZrbHlCZTdIRmN4MEtlWVVhMnJPQ000Vit0Zm5cLzdFMzZycit5Q05TTGV5SG5WUVhZKzR1c0U5cnIxN2hnM3VWNDdMSDJtN2xJQzlMOXNPYWE0UG0yQzdPcUp6R2l2MWZzblR3ZXdBcz0iLCJtYWMiOiIzZTUwNjExZGRjMmFkMjdjNWNhZDY4ZGM0Y2U5Y2E0YTUxNzJmNjRjMmZiYzkwNzIwNzcxYTk3ZGMwZWE1MjE4In0=

Cả đại sảnh vang vọng tiếng kêu thê lương thảm thiết của Tiết Hải Sâm và Dương Diệu Bình!

Ads
';
Advertisement
x