Thiên Vương vệ ra tay dứt khoát lưu loát, hai ba chiêu đã đánh gãy tứ chi của Tiết Hải Sâm và Dương Diệu Bình, sau đó ném chúng ra Tiên Cư các như hai con chó chết! 

Toàn bộ Tiên Cư các yên tĩnh như chết lặng! 

Mọi người nhìn cậu chủ Tần này bằng ánh mắt hoảng sợ! 

Không ai ngờ được rằng, cậu chủ Tần vừa xuất hiện đã đánh gãy tứ chi của Tiết Hải Sâm và Dương Diệu Bình. 

Phải biết rằng, nhà họ Dương và nhà họ Tiết đều là danh môn vọng tộc! 

Mà cậu chủ Tần, lại không cau mày một cái, đã sai người ra tay! 

Không nể mặt hai đại gia tộc một chút nào! 

Có thể tưởng tượng được, cậu chủ Tần căn bản là không để mắt tới hai gia tộc này. 

Ở đây cũng có người nhà họ Dương, người nhà họ Tiết, họ chứng kiến cảnh tượng này mà không dám hó hé nửa lời! 

Chỉ có thể trơ mắt nhìn người trong dòng họ của mình bị đánh gãy tứ chi, ném ra Tiên Cư các. 

Chung quy, cậu chủ Tần không phải là người mà họ có thể trêu chọc! 

Cậu chủ Tần đứng yên tại chỗ, dáng người của anh cao lớn, khí thế mạnh mẽ, chỉ đứng tại chỗ, tất cả mọi người đều cảm nhận được khí thế mãnh liệt tràn đầy sức ép. 

Anh đưa mắt nhìn về phía Lý Lục Loan. 

Vành mắt dưới tấm mặt nạ ướt át. 

Anh đi tới, tự tay đỡ Lý Lục Loan đứng dậy. 

Lý Lục Loan hơi hoảng hốt, bà ấy cứ cảm thấy cậu chủ Tần trước mắt vô cùng quen thuộc. 

Nhưng bà ấy không nghĩ nhiều mà vội nói: “Cậu chủ Tần, cảm ơn cậu, cảm ơn cậu.” 

Tần Duy lắc đầu, sợ bị mẹ nhận ra nên anh không dám nhiều lời. 

Dương Nhã Tinh ở bên cạnh cũng nhìn Tần Duy. 

Cô cũng cảm thấy hơi thở trên người Tần Duy vô cùng quen thuộc. 

Chẳng qua cô không thể miêu tả rõ ràng cảm giác đó là gì, cứ như đã từng quen biết. 

Nhưng cô nhanh chóng phủ nhận suy nghĩ trong lòng, chỉ cảm thấy có lẽ mình suy nghĩ nhiều. 

Suy cho cùng, sao cô có thể quen biết với cậu chủ Tần được chứ. 

Mọi người chỉ biết rằng thân phận của cậu chủ Tần rất hiển hách. 

Lại không ngờ lòng dạ của anh còn rất thiện lương, gặp phải chuyện bất bình mà sẵn lòng ra tay bênh vực kẻ yếu. 

Dương Nhã Tinh không nhịn được thầm nghĩ. 

“Hay lắm!” 

“Cậu chủ Tần làm rất tốt!” 

“Loại côn đồ này lẽ ra phải rơi vào kết cục như vậy mới xứng đáng!” 

Không biết là ai hô to một tiếng. 

Nhất thời, tiếng vỗ tay như sấm dậy vang vọng Tiên Cư các. 

Sau khi tìm hiểu rõ ràng sự việc, mọi người mới hiểu, thì ra cậu chủ Tần đang bênh vực kẻ yếu. 

Lúc này, không ai chịu đồng tình với Tiết Hải Sâm và Dương Diệu Bình, ngược lại còn cảm thấy họ đáng đời. 

Bôi nhọ hãm hại, nói xấu người khác ngay trong hội trường mở tiệc chiêu đãi của cậu chủ Tần, bị đánh gãy tứ chi cũng đáng đời... 

Tần Duy đưa mắt nhìn khách khứa chung quanh. 

Anh khẽ gật đầu, cố ý nói bằng giọng khàn khàn: “Chư vị có thể tham dự tiệc sinh nhật của tôi, tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh. Từ nay về sau, tôi sẽ ở lại Trung Hải một thời 

gian dài, cũng mong được chư vị chiếu cố nhiều hơn.” 

Thái độ của Tần Duy không kiêu ngạo không siểm nịnh, không có vẻ kiêu căng khi ở trên địa vị cao, cũng không có phục tùng lấy lòng... 

Anh đã hứa với Thương Hổ, sau này sẽ thi triển quyền cước ở Trung Hải. 

Vậy thì chuyện kết giao mạng lưới quan hệ, xây dựng thế lực sẽ không thể tránh khỏi. 

“Trung Hải chào mừng cậu chủ Tần 

“Chào mừng cậu chủ Tần!” 

“Sau này cậu chủ Tần cần gì, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ!” 

Mọi người nhao nhao tỏ thái độ. 

Tần Duy gật đầu, còn nói thêm mấy câu nữa rồi xoay người, dẫn đám cấp dưới rời khỏi nơi này. 

Vừa rời khỏi sảnh tiếp khách. 

Anh lập tức tháo mặt nạ xuống, ánh mắt lạnh lùng đáng sợ, sát khí trong mắt vẫn không giảm bớt. 

Vừa rồi, anh suýt nữa thì không nhịn được muốn ra tay giết người! 

Thương Hổ và Trần Tứ Hải vội vàng nói: “Duy Nhi, đều do bọn chú sơ suất, nếu biết trước sẽ như vậy thì bọn chủ nên phái người bảo vệ mẹ cháu. 

Tần Duy xua tay, chuyện đã xảy ra rồi, anh cũng không muốn nhiều lời nữa. 

Thương Hổ trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Duy Nhi, nhà họ Tiết cả gan làm loạn, chỉ cần em nói một câu thì đêm nay có thể diệt cả nhà chúng!” 

Những lời này, ẩn chứa sát khí dày đặc! 

Chỉ cần Tần Duy gật đầu, chỉ trong chớp mắt, có thể diệt cả nhà họ Tiết. 

Tần Duy lắc đầu: “Thôi.” 

Tần Duy không muốn làm to chuyện. 

Từ bản chất mà nói, anh không muốn gây chuyện, càng không muốn dính máu trên tay. 

"Ừ." 

Đám Thương Hổ gật đầu. 

Tần Duy cởi áo choàng đen. 

Quay về phòng tiếp khách một mình. 

"Me!" 

Tần Duy đau lòng tiến về phía bà ấy. 

“Xin lỗi anh, em không thể bảo vệ được dì, đều là lỗi của em... 

Dương Nhã Tinh vô cùng áy náy. 

Lý Lục Loan vội nói: "Không thể trách Nhã Tinh, đều là lỗi của mẹ, mẹ làm liên lụy đến các con. 

“Mẹ, là lỗi của con, con không thể bảo vệ mẹ!” 

Trong lòng Tần Duy tràn ngập áy náy, ôm lấy mẹ mình. 

Tiệc chiêu đãi lần này diễn ra không bao lâu đã kết thúc. 

Tần Duy dẫn Lý Lục Loan và Dương Nhã Tinh rời khỏi Tiên Cư các. 

Nhưng vừa ra ngoài, đã bị đám người Dương Thiệu Sơn, Dương Đình Vũ và vợ chồng Dương Đình Lâm chặn trước cửa. 

Sắc mặt của mỗi người đều tối tăm, vẻ mặt cực kỳ bất thiện. 

Tần Duy dừng chân, Dương Nhã Tinh cũng nhíu mày. 

“Tần Duy, thằng khốn nhà mày, con trai tao vì mày mà bị cậu chủ Tần đánh gãy tứ chi, tao phải giết mày!” 

Dương Đình Vũ nổi giận đùng đùng, chỉ vào Tần Duy mắng to. 

Lúc Dương Diệu Bình bị Thiên Vương vệ đánh gãy tứ chi, họ không dám hó hé nửa lời. 

Bây giờ vừa thấy Tần Duy, họ cứ như nhìn thấy kẻ thù một mất một còn! 

Họ không dám nhằm vào cậu chủ Tần, chẳng lẽ còn sợ Tần Duy hay sao? 

Sắc mặt Dương Nhã Tinh cũng dần dần trở nên khó coi. 

Đây là đến khởi binh hỏi tội đây. 

“Chú ba, chuyện này thì liên quan gì đến Tần Duy?” 

“Nếu Dương Diệu Bình không cấu kết với Tiết Hải Sâm làm việc xấu thì có đến nỗi bị cậu chủ Tần đánh gãy tứ chi không?” 

“Chính cậu ta tự làm tự chịu!” 

Nghe vậy, Dương Đình Vũ càng tức giận hơn: “Dương Nhã Tinh, Diệu Bình là em họ của cháu, thế mà cháu lại giúp người ngoài đối phó với nó, cháu có ý đồ gì vậy hả?” 

Dương Nhã Tinh nói: “Vốn dĩ cậu ta phạm sai lầm trước, hơn nữa người đánh gãy tứ chi của cậu ta là cậu chủ Tần, các chú không dám kiếm chuyện với cậu chủ Tần nên bây giờ tìm đến bạn trai của cháu” 

“Có ai ức hiếp người khác như các chú không?” 

Sắc mặt Dương Đình Lâm trắng bệch, cơn giận không thể khống chế được: “Chuyện này đều do hai mẹ con nhà này gây ra, không trách cậu ta thì trách ai!” 

“Món nợ này, tôi sẽ không dễ dàng buông tha đâu!” 

Sắc mặt Dương Thiệu Sơn cũng sa sầm, nói với Dương Nhã Tinh: “Nhã Tinh, cháu có chắc muốn vì Tần Duy này mà đối đầu với cả gia tộc không?” 

Sắc mặt của vợ chồng Dương Đình Lâm đứng sau lưng ông ta cũng vô cùng khó coi. 

Không ngờ ngay trong hội trường tổ chức bữa tiệc lại xảy ra chuyện như vậy! 

“Ông nội, lúc đó ông cũng có mặt trong hiện trường, chẳng lẽ ông không phân biệt được thị phi đúng sai sao? Nếu Dương Diệu Bình không sinh lòng xấu xa thì ai mà thèm nhằm vào cậu ta?” 

Dương Nhã Tinh nói. 

Dương Thiệu Sơn lại lạnh lùng nói: “Diệu Bình là cháu trai của ông, ông không giúp nó thì giúp ai?” 

“Chuyện này, tóm lại phải có một lời giải thích!” 

Dương Thiệu Sơn trầm giọng nói. 

Nghe vậy, Tần Duy rất tức giận, nhưng khóe miệng lại hiện lên một nụ cười lạnh. 

“Dương Diệu Bình hãm hại mẹ tôi!” 

“Nếu lúc đó cậu chủ Tần không ra mặt thì người bị đánh gãy tay chân, e rằng sẽ là mẹ tôi thôi nhỉ?” 

“Anh ta làm người hèn hạ như vậy, đừng nói là bị đánh gãy tứ chi, cho dù bị người ta đánh chết tươi thì cũng là anh ta đáng đời!” 

“Sao? Các người không dám kiếm chuyện với cậu chủ Tần nên bây giờ kiếm chuyện với Tần Duy tôi hả?” 

“Thật sự cho rằng Tần Duy tôi là quả hồng mềm chắc?” 

eyJpdiI6IlR0eHJwRWdabmRORWkwTnBwUHIzYmc9PSIsInZhbHVlIjoiZnVUWFpWTitCVmRSNUdiTEc5T3llOWZ0Sk5GVGdSdDMwS3BpYjkrSTI1cEFGb3RFREs5UVd4QW9QNTdtWGs0blJrUVVGclB6ZjBXUFRsb3ZNZitJYUUralJ4eUlSMFNoVnFLaGVVVXJoSk50RjlrVzFhY3VPK2Q4V0dpVXczd3NPcDhQQmlaSUlseldZXC9YeFVEXC9YWkFnNDVjaDI1aVZtaGZZR0RlK0FNbnNcL1N4MFwvMzk4UURnMW5KODNBK2pZRiIsIm1hYyI6IjRlYjExNzJkNWEzOWQ0YmNmNWY0Y2JhNWY4OWUyZjAyYmExOWY3YzEyMDhiOTNlNTRhZmY0MTlhYzUxYjg3ZWMifQ==
eyJpdiI6Ik8zZXR1YjVZTmIyTlZtY251WkhpNXc9PSIsInZhbHVlIjoiQ0JyaWgzNVFUUnRoRUh1UXNWMElYZlhYSzczbEFrZWpWMzZCU1h6WEMrWk5NamFsK3R4a29rN3NJcGF2MUdJb0l4ZHN2WDF4SE1aMjdSZGtTbkJcL1BXeExOeVVYS1wvK3FXNnpVY0F2cFNqVldYMm1pd2thR2psN0NpeFBzT1RYeUtjVVByeVI0MVFwRXA2NG1XWWc3UEZkcHhjMklHYUcwdk5icjVEV1EyVHpIZjBpOHZ6NW9OYjF3YlwvSnF4aHNTSldsRTZWNHY0MjFwbGR6b3NzQlhEVjJIaHFtS3p5RHQxUjlPQWV3Y052Rmh5VFRiVFhJYjRlRHNhc1RsMW4wNyIsIm1hYyI6IjIwMDA4ZjgzN2E4YTBkZTdiMzZmZGRkNDRjNWYyNWNmZTMwZTgzYWQ5NWRhZDVmYWEzMWExM2QwODBiOGRmOWIifQ==

Thoáng chốc, một luồng sát khí bùng nổ trong mắt anh!

Ads
';
Advertisement
x