Một buổi sáng khác.
Trong đại sảnh của một ngôi biệt thự cao cấp nào đó.
Gấu Xám ngồi trên ghế sô pha với điếu xì gà Cuba chính hãng bên miệng.
Làn khói thuốc đậm đà lượn lờ khắp nơi, cả căn phòng chỉ toàn mùi thơm của xì gà.
Gấu Xám thở ra một làn khói và nhìn người đàn ông đầu trọc đứng cách đó không xa với ánh mắt u ám.
“Đã điều tra được rõ ràng hết mọi việc chưa?”
Gấu Xám có chất giọng khàn khàn đặc trưng, giống như một chiếc quạt gió bị hỏng, khiến người ta cảm thấy kinh hãi.
“Đã tra được rồi ạ. Tần Duy, hai mươi lăm tuổi, sống ở khu chung cư Vườn Hoa Bên Sông, mẹ của anh ta tên là Lý Lục Loan, là một người phụ nữ bình thường”
Người đàn ông đầu trọc cúi đầu nói.
“Phải làm thế nào thì chắc không cần tôi phải dạy cậu nữa đâu nhỉ?”
Gấu Xám chợt ngẩng đầu, đôi mắt híp lại, ánh mắt toát ra sự lạnh lẽo lạ kỳ.
“Thuộc hạ hiểu ạ.”
Người đàn ông nở nụ cười lạnh lẽo tàn nhẫn đầy xảo quyệt rồi quay người bước ra khỏi đại sảnh.
Nhìn thấy người đàn ông đầu trọc đã rời đi, Gấu Xám mới cầm điện thoại lên và bấm gọi cho Tiết Hải Sâm.
“Cậu chủ Tiết, sắp bắt đầu hành động rồi, cậu định ngồi chờ tin vui hay là muốn tham gia với chúng tôi?”
Giọng nói thù hận của Tiết Hải Sâm vang lên từ bên kia: “Đừng có vội vàng giải quyết anh ta, tôi muốn đích thân tra tấn!”
“Tự tay phanh thây xẻ thịt anh ta, khiến anh ta phải đau đớn tới mức không thiết sống nữa!”
“Sau đó giết cả nhà anh ta, như thế mới đủ để giải tỏa mối hận trong lòng tôi!”
Giọng nói Tiết Hải Sâm khàn đặc, qua chiếc điện thoại cũng cảm nhận được sát khí và lòng thù hận ngập trời. “Mọi việc đều nghe theo cậu chủ Tiết, đến lúc tôi sẽ liên lạc với cậu!”
Tần Duy rời giường ăn sáng rồi chuẩn bị đi luyện tập.
Mấy ngày gần đây, anh không hề lơ là việc tập luyện chút nào.
Trải qua những ngày chăm chỉ tập luyện, anh cảm giác được sức mạnh của mình đang ngày càng mạnh hơn.
Song rốt cuộc là mạnh tới đâu thì anh cũng không rõ lắm, chỉ biết là giải quyết một người bình thường thì đơn giản như dẫm chết một con kiến mà thôi.
“Mẹ, mẹ ra ngoài đi đâu vậy?”
Tần Duy thấy mẹ chuẩn bị ra ngoài bèn hỏi.
Lý Lục Loan cười nói: “Không phải là bác cả của con vẫn đang trong bệnh viện sao? Mẹ mang chút canh gà đến cho bác ấy. Hơn nữa Gia Lệ cũng sắp thi đại học, mẹ chuẩn bị đón con bé tới nhà mình ở, như thế cũng tiện hơn mà con bé cũng có chỗ học tập ổn định”
Tần Duy gật đầu: “Vậy để con đưa mẹ đi nhé?”
“Không cần đâu, chỉ ngay đây thôi. Mẹ đã mua một chiếc xe đạp điện, để mẹ tự đi cũng coi như là rèn luyện cơ thể”
Nói xong, Lý Lục Loan ngồi lên xe điện rồi rời đi.
Còn Tần Duy tới công viên chuẩn bị tập luyện.
Lý Lục Loan đi xe tới bệnh viện. Sau khi đưa canh gà, bà ấy dẫn Tần Gia Lệ ra khỏi bệnh viện rồi chuẩn bị về nhà.
“Gia Lê, dọn dẹp xong hết đồ chưa? Sau này về nhà thím ở đi”
Lý Lục Loan ngồi lên xe điện rồi đi về phía vườn hoa bên bờ sông.
“Dạ, sách vở với quần áo cháu để trong túi hết rồi, không còn gì khác nữa ạ.
Tần Gia Lệ ngồi sau đáp.
“Thiếu cái gì thì bảo thím mua cho nhé”
Lý Lục Loan nói.
“Không cần không cần đâu ạ, cháu không thiếu thứ gì cả” Tần Gia Lệ được chiều chuộng đâm lo lắng nên vội lắc đầu.
Lý Lục Loan nở nụ cười bất đắc dĩ: “Con bé này, thím là thím của cháu, cháu khách sáo với thím làm gì?
“Phải rồi Gia Lệ. Cháu phải học hành thật giỏi để thi được vào trường đại học tốt nhé. Sau này giỏi giang thành tài rồi thì ba cháu cũng không phải chịu khổ như thế nữa. “Cháu là một cô bé ngoan, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ
Lý Lục Loan dặn dò.
Trong lòng Lý Lục Loan thật sự rất yêu mến cô bé Tần Gia Lệ này.
“Dạ vâng thím, cháu biết rồi ạ.”
Tần Gia Lệ gật đầu.
“Thế thì được rồi...
Vừa mới nói xong, bỗng dưng có một chiếc xe công vụ màu đen va thẳng vào hai người.
Ầm!
Chiếc ô tô đó đâm vào bên hông xe điện.
Á!
Lý Lục Loan và Tần Gia Lệ cùng hét lên, xe điện lập tức nghiêng ngả, cả hai cùng ngã xuống đất,
“Gia Lệ, cháu không sao chứ?!”
Trán của Lý Lục Loan bị ngã xước xát chảy cả máu, bà ấy vội đứng dậy rồi lo lắng kêu to.
“Thím ơi cháu không sao”
Tần Gia Lệ cùng bò dậy, trên cánh tay bị trầy xước rất nhiều!
"Lái xe kiểu gì đấy, không thấy đây không phải làn đường cho xe cơ giới à?”
Gương mặt Lý Lục Loan đầy sự giận dữ, đi tới trước mặt chiếc xe công vụ đang dừng cách đó không xa!
Cạch!
Cửa xe bật mở, hai người đàn ông có vóc dáng lực lưỡng bước ra.
Vẻ mặt rất hung hãn, ánh mắt vô cùng nguy hiểm!
Lý Lục Loan lập tức dừng bước nhưng vẫn tức giận nói: “Các anh có biết là đâm vào người khác rồi không hả? May mà không có việc gì lớn, nếu có làm sao...
Còn chưa dứt lời thì bà ấy đã thấy mấy người đàn ông đó lấy cây gậy từ phía sau ra!
Một dự cảm bất an bỗng dâng lên.
“Gia Lệ, chạy mau!”
Bà ấy quay đầu dẫn theo Tần Gia Lệ chạy khỏi đây.
Tần Gia Lệ cũng vội vàng chạy với Lý Lục Loan.
“Đuổi theo! Đừng để bà ta chạy thoát!”
Mấy người đó lập tức đuổi theo.
Lý Lục Loan và Tần Gia Lệ vừa mới bị ngã nên cùng lắm chỉ chạy được một đoạn.
“Gia Lệ, đừng lo cho thím, thím không chạy nổi nữa!”
“Mau báo cảnh sát, báo cảnh sát đi!”
Đầu gối và trán của Lý Lục Loan đang chảy máu, bà ấy biết mình không thể chạy được xa hơn nữa.
Không thể liên lụy đến Gia Lệ được.
“Thím ơi, thím đừng bỏ cuộc.
Vẻ mặt Lý Lục Loan đầy lo lắng, bà ấy biết nếu cứ chạy tiếp thì kiểu gì cũng bị bắt được!
“Cứu với! Cứu với!”
“Có ai không cứu chúng tôi!”
Bà ấy bắt đầu la hét kêu cứu.
Nhưng xung quanh lại vắng hoe, không thấy nổi một bóng người.
“Chạy đi, xem các người chạy được đến đâu!”
Một gã đàn ông cười gắn đuổi theo họ, sau đó bất ngờ cầm gậy đập lên lưng Lý Lục Loan!
Á!
Lý Lục Loan gào thét đầy đau đớn rồi ngã gục xuống đất!
Vào lúc then chốt, bà ấy đấy Tần Gia Lệ ra.
Rồi lo lắng nói to: “Chạy mau đi, về tìm anh Tần Duy
"Di mau!"
Sắc mặt Tần Gia Lệ tái nhợt không còn chút máu.
“Nhưng mà..”
“Mấy kẻ xấu các người định làm gì, các người mau thả thím tôi ra!”
Trên mặt Tần Gia Lệ chất chứa nỗi sợ và sự giận dữ.
Lúc này một gã đàn ông khác cũng đuổi theo.
Gã chuẩn bị đuổi về phía Tần Gia Lệ.
Sắc mặt Lý Lục Loan thay đổi, bà ấy bắt được chân của gã đàn ông đó rồi kéo mạnh một cái.
Tên đó mất thăng bằng rồi ngã nhào ra đất.
“Mẹ kiếp, đau quá!”
Gã ta bị đau, định rút chân về nhưng lại bị Lý Lục Loan cắn mạnh một cái lên bắp chân!
Aaaa!
Gã gào thét đầy đau đớn.
Người đàn ông bên cạnh lạnh lùng nhìn xuống, đôi mắt đầy hung tợn.
Một gậy bỗng đập mạnh xuống đầu Lý Lục Loan, máu tươi tức khắc chảy ròng.
“Chạy mau lên! Gia Lệ cháu đừng lo cho thím!”
“Mau đi gọi người mau lên!”
Lý Lục Loan vẫn giữ chặt chân của tên kia, không cho gã rút ra.
Tần Gia Lệ vô cùng lo lắng, nhưng cô ấy biết là nếu mình cũng bị bắt thì sẽ không ai biết được việc hai người gặp chuyện.
“Thím ơi, thím nhất định phải kiên trì nhé, giờ cháu sẽ đi gọi người ngay!”
Tần Gia Lệ không trì hoãn nữa, nhân lúc đèn xanh, cô ấy lập tức chạy tới đầu đường bên kia.
Mấy người đàn ông kia thoát được khỏi Lý Lục Loan, đang muốn đuổi theo thì gặp đèn đỏ, dòng xe băng qua vùn vụt như nước. Đến khi vơi bớt xe thì bóng dáng của Tần Gia Lệ cũng không thấy đâu nữa.
“Mẹ nó! Này thì cắn ông đây!”
Vẻ mặt của tên đàn ông bị cắn đầy hung dữ, gã đập một gậy thật mạnh lên gáy Lý Lục Loan.
Bốp một tiếng!
Lý Lục Loan chỉ thấy trước mắt đỏ lên, sau đó hai mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.
“Mẹ kiếp, dám cắn tao. Nếu không phải mụ già này còn tác dụng thì tao phải giết mụ ta ngay!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất