Bởi vì vừa rồi bị đâm ngã nên giờ phút này toàn thân Tần Gia Lệ rất đau nhức, trên cánh tay và đầu gối đầu bị trầy xước khiến cô ấy hơi hoa mắt chóng mặt. 

Nhưng Tần Gia Lệ không dám chậm trễ, trong lúc chạy trốn khỏi sự đuổi bắt của đám người kia, cô ấy vội cầm điện thoại lên gọi cho Tần Duy. 

Bấy giờ Tần Duy đang ở công viên Trung Hải để tập luyện. 

Trong quá trình tập luyện, anh cảm thấy mắt phải giật rất mạnh, cứ như có điều gì đó chẳng lành sắp đến. 

Không thể nào tập trung được. 

Anh rất tin vào giác quan thứ sáu của mình, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra. 

Đúng lúc ấy, điện thoại của anh bỗng đổ chuông. 

Là Tần Gia Lệ gọi tới. 

Tần Duy thấy thông báo cuộc gọi thì không khỏi cau mày. 

Không phải Gia Lệ đi với mẹ anh sao? Sao con bé lại gọi cho mình? 

“Sao vậy Gia Lệ? Mẹ anh có đi với em không?” Tần Duy hỏi. 

“Anh ơi không hay rồi, thím đang gặp chuyện, anh mau tới đi!” 

Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng khóc nức nở của Tần Gia Lệ. 

Tựa như một con nai con đang hoảng loạn sợ hãi. 

Nghe thấy vậy sắc mặt Tần Duy thay đổi. 

“Gia Lệ, em đừng lo lắng. Giờ hãy nói cho anh vị trí của em, anh sẽ qua đó ngay.” 

Khi biết được vị trí chính xác, Tần Duy vội chạy ra khỏi công viên rồi bắt một chiếc taxi, nhanh chóng đến đấy. 

Nhìn thấy mặt mũi Tần Gia Lệ đầy vết thương, trong lòng Tần Duy càng thêm lo lắng. 

“Gia Lệ, rốt cuộc đã có chuyện gì? Mẹ anh đâu?” 

Tần Duy hoảng hốt. 

Tần Gia Lệ khóc nấc rồi nghẹn ngào đáp: “Vừa rồi có kẻ muốn bắt bọn em, thím vì cứu em mà đã cản đám người đó lại... 

“Giờ bọn chúng đang ở đâu?” 

Tần Duy lo lắng, trong lòng lại đang đầy giận dữ. 

“Em dẫn anh đi!” 

Tần Gia Lệ dẫn theo Tần Duy tới nơi Lý Lục Loan vừa xảy ra chuyện. 

Nhưng nơi đó trừ mấy vết máu dưới đất ra thì không còn một ai hết! 

"Me!" 

Tần Duy gào to, đôi mắt ngày càng lạnh giá đến đáng sợ! 

Anh biết, chắc chắn mẹ đã xảy ra chuyện rồi! 

“Là do em, nếu không phải em thì thímai sẽ không bị bắt. 

Tần Gia Lệ càng khóc lớn hơn. 

Tần Duy an ủi: “Gia Lệ, chuyện nàyng không trách em được. Em mau kể lại mọi chuyện cho anh nghe, những người đó rốt cuộc là ai? Tại sao lại muốn bắt mẹ anh?” 

Tần Gia Lệ thuật lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra. 

Nghe xong, ánh mắt Tần Duy ngày càng buốt giá. 

Anh đã hiểu, mẹ bị kẻ khác bắt cóc rồi! 

Chết tiệt, rốt cuộc là kẻ nào? 

Tại sao bọn chúng phải làm như thế? 

Đúng lúc này, điện thoại của Tần Duy bỗng vang lên. 

Anh cầm lên xem, là số lạ. 

Không chút do dự, Tần Duy nhấn nút nghe. 

“Ha ha ha Tần Duy, bây giờ chắc mày căm phẫn lắm đúng không? Không sai, mẹ mày đang ở trong tay tao đây!” 

Bên kia điện thoại vang lên giọng nói rất ngang tàn. 

Âm thanh này đã được sóng điện tử xử lý nên rất khó phân biệt là ai. 

“Khốn kiếp! Thả mẹ tao ra, có bản lĩnh thì nhằm vào tao đây này!” 

Tần Duy phẫn nộ gào thét. 

“Ha ha, trong trò chơi lần này, mẹ mày là một nhân vật rất quan trọng, không có bà ta thì trò chơi không còn gì vui nữa rồi.” 

Giọng nói bên đầume dây bên kia vừa ngông cuồng vừa xảo quyệt. 

Nghe thấy thế, cơn giận dữ của Tần Duy càng tăng thêm, mặt mũi đằng đằng sát khí: “Rốt cuộc các người là ai?” 

“Rốt cuộc các người muốn làm gì?” 

“Tôi cảnh cáo mấy người, nếu dám làm tổn thương mẹ tôi thì tôi sẽ giết cả nhà các người!” 

Giọng nói khàn khàn vang lên từ bên kia: “Tám giờ tối nay, gặp nhau ở khu nhà kho sắt phía thành Tây, không gặp không về!” 

“Muốn cứu mẹ mày thì tự tới một mình, nếu không thì chờ mà nhặt xác bà ta đi!” 

Nói xong, đầu bên kia lập tức cúp máy. 

“Chết tiệt!” 

Gương mặt Tần Duy đầy giận dữ! 

Sát khí vô tận không ngừng tuôn ra. 

Sắc mặt của anh trở nên cực kỳ khó coi! 

Mẹ là điểm yếu của anh, là người thân thiết nhất của anh! 

Anh tuyệt đối sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào làm tổn thương bà ấy! 

Sau khi đưa Tần Gia Lệ đến bệnh viện, Tần Duy mới từ từ bình tĩnh lại. 

Quan tâm ắt sẽ loạn, đạo lý này anh vẫn hiểu! 

Càng gặp phải việc khó thì càng phải bình tĩnh! 

Mặc dù anh không biết ai là kẻ bắt cóc mẹ. 

Nhưng từ đoạn đối thoại vừa rồi, anh có thể đoán được. 

Bọn chúng đến với mục đích là nhằm vào Tần Duy anh! 

Trầm ngâm một chút, Tần Duy bấm gọi cho Thương Hổ. 

Lý Lục Loan mơ màng mở mắt. Bà ấy cảm thấy đầu đau dữ dội. 

Trên mặt vẫn còn vệt máu đã khô, sắc mặt bà ấy tái nhợt, mặt mũi nhợt nhạt tiều tụy. 

Trừ vết thương trên đầu ra thì toàn thân bà ấy cũng rất đau đớn, đây là do di chứng ban nãy bị ngã xe điện... 

Mắt bà ấy lờ đờ, nhìn cái gì cũng thấy rất mơ hồ... 

Nhưng bà ấy vẫn nhận ra mình đang bị nhốt trong một căn phòng chỉ có chút ánh sáng lờ mờ, trong đây rất ẩm ướt và còn vô cùng cũ nát. 

Nhưng tay của bà ấy đã bị trói chặt lại rồi, không thể động đậy được! 

Sắc mặt bà ấy đầy hoảng sợ. 

Rốt cuộc chuyện này là như thế nào? 

Cồm cộp cồm cộp... 

Tiếng bước chân ngày càng đến gần. 

Vì sàn nhà đã cũ kĩ nên có thể nghe được cả tiếng vụn đất. 

Trong khung cảnh yên tĩnh và tối tăm này, lại càng toát lên sự kỳ lạ và đáng sợ vô cùng. 

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân đã ngừng lại. 

Song Lý Lục Loan lại nhìn thấy có mấy bóng người mơ hồ đứng trước mặt bà ấy. 

“Các người là ai, tại sao lại bắt cóc tôi!” 

“Tôi không có tiền, tôi chỉ là người bình thường!” 

Lý Lục Loan hét to. 

Tách. 

Tiếng bật đèn pin vang lên. 

Tia sáng chói mắt xuyên thủng bóng tối, chiếu lên mặt Lý Lục Loan. 

Lý Lục Loan vội nhắm mắt lại. 

Người đàn ông cầm đèn pin trong tay ngồi xổm trước mặt Lý Lục Loan. 

Khóe miệng gã lộ ra sự đùa cợt lạnh lùng: “Tôi biết bà không có tiền, tôi cũng chưa bảo là bắt cóc bà vì tiền. 

Nghe xong lời ấy, vẻ mặt Lý Lục Loan chợt thay đổi: “Vậy là vì cái gì? Tôi không biết là tôi đã đắc tội ai cả!” 

“Bà không đắc tội ai hết, nhưng con của bà là Tần Duy thì có đấy!” 

Người đàn ông cười gắn. 

“Duy Nhi!” 

Đôi mắt Lý Lục Loan chợt co lại. 

“Rốt cuộc mấy người là ai? Muốn làm cái gì?!” 

Lý Lục Loan hét to. 

Sắc mặt người đàn ông tàn nhẫn, cười khẩy: “Tôi vừa gọi cho con của bà rồi. Tôi nói cho anh ta biết giờ bà đang nằm trong tay tôi, nếu không muốn bà chết thì anh ta phải một mình đến đây cứu bà. 

“Bà nghĩ sao, liệu con của bà có đến không?” 

Nghe thấy vậy, đôi mắt Lý Lục Loan bỗng trợn trừng. 

“Các người là lũ hèn hạ vô liêm sỉ! Con tôi sẽ không tới đâu, nó sẽ không tới!” 

Tuy nói thế nhưng Lý Lục Loan biết rất rõ. 

Chắc chắn Duy Nhi sẽ tới! 

Nhưng đây rõ ràng là một cái bẫy. 

Nếu thằng bé thực sự đến thì chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. 

"Ha ha ha ha ha ha!!!" 

Người đàn ông phá lên cười. 

Ánh mắt gã lạnh lẽo, khóe miệng nở nụ cười đầy gian xảo. 

“Không quan tâm tới cả sống chết của mẹ mình thì có khác gì súc sinh đâu? Chẳng lẽ bà mong con trai bà là một con súc sinh à?” 

Nói xong, gã lại nói tiếp: “Nhưng tôi tin là con trai bà nhất định sẽ tới. 

“Đứa con trai này của bà tuy nổi danh là kẻ vô dụng nhưng hiếu thuận thế nào thì chắc bà còn hiểu rõ hơn tao” 

Người đàn ông cười lạnh. 

“Hay chúng ta cược xem, tôi cược con bà nhất địnhec sẽ tới cứu bà” 

eyJpdiI6IkdWem1DdkZkYjdvRDdPZTFOSDZvM3c9PSIsInZhbHVlIjoiRlppZEV2anVrQmdZd3ZpeFJFblJtajNodUFoM0luN1BoVDVYcmk5R2JVajkzTmZGUkxjY1h3M2tiMGNzdzFtaGxuRDlTUk13MFQ0YUlQUFFXV3R3SlN6T3hOaE1aVG9FelV5ZmsyYytidktHUFpRRjdCWEI5ajQzeUxMckJRSzJFbk1EU3M1aDZGOXJ1MzJJdUpxdE1STlFFOFwvZDVxdmZIeXFSRmtKV0RFdld2Ym54NmlKeHRESzdqRWl2TlwvN0IiLCJtYWMiOiJjZDdiYjY4NDNiYTNjZjE1NTlkMTlkNDBjZjExMmQxZGRhMTk5ODI2ZTYxN2E0OTZhN2E2MTI1NGJiMzM0NjU5In0=
eyJpdiI6IjhlaTFIMGdVK1FnVEVCOVdrRmdNVnc9PSIsInZhbHVlIjoiOW51Y2pXamlnRVwvU3NCcE9Fekh4VnUxcWFpd1V2SG9NWEwyUWlvWmF3V01zemlPR1wvN1hkZ1pLaERXblpJVmMyN0hQTnc1YUt2YXdhcXY2Vk5uVUtYa0g3d1RSNWIySGlRUlRseWRpc050bkxUYThsS0UwK09VbVlqVjJycjhLeDJBeWFWenBxdHhwU1V4MGtvOXY2VkE9PSIsIm1hYyI6IjYzNzI3ZTE1NmM4ZmFiYTcyNDQ4MTg1MDE3ZDNhNTBhZTE1NDk1NDE2ZGM4YzFmOWM3MTFlZDUyYWUzZGQ5ZmUifQ==

Trong lòng thầm cầu nguyện: Duy Nhi à, con nhất định đừng tới đây!

Ads
';
Advertisement
x