Trong bệnh viện.
Tiết Hải Sâm đang nằm trên giường.
Mà đúng lúc này, thuộc hạ của anh ta bước vào.
Người đó cung kính nói: “Anh Tiết, vừa rồi bên Gấu Xám đã đưa tin, bên bọn họ bắt đầu hành động rồi.
“Bảo anh đến khu nhà kho sắt ở thành Tây lúc tám giờ ba mươi tối nay, nhớ mang theo rượu Sâm panh ngon để ngồi xem chuyện vui ạ!”
Nghe xong, Tiết Hải Sâm nở nụ cười sảng khoái.
“Được!”
“Quá được!”
“Đợi lâu như thế, cuối cùng thì ông đây cũng đã có thể báo thù rửa hận được rồi!”
Nếu không phải cả tay cả chân đều bị gãy thì Tiết Hải Sâm chắc phải hưng phấn đến nỗi khua tay múa chân.
Anh ta phải chờ đợi lâu như thế, tốn công như thế!
Chính vì ngày hôm nay!
Chỉ cần có thể tự tay giết tên khốn kiếp Tần Duy kia thì mới tính là báo thù rửa hận!
“Thưa anh, bác sĩ đã dặn dò với bệnh tình của anh không nên xuất viện, hay là.”
Người đó còn chưa dứt câu, Tiết Hải Sâm đã gắn giọng cắt ngang: “Ông đây không tự tay giết tên khốn đó thì cả đời này sẽ không cam lòng!”
“Nhưng bên ông cụ có ý bảo anh hãy dưỡng thương cho khỏe hẳn, chuyện báo thù ông ấy sẽ thay anh giải quyết...
“Bớt lôi ba tôi ra để đe dọa tôi đi. Mẹ kiếp dám lắm mồm nữa xem, ông đây giết chết cậu”
Sắc mặt Tiết Hải Sâm đầy căm thù.
Người đó không dám nhiều lời nữa.
“Tần Duy à Tần Duy. Lần này mày có chắp cánh cũng khó mà thoát được!”
Ánh mắt Tiết Hải Sâm vô cùng thù hằn, nghiến răng nghiến lợi.
Thậm chí trong đầu anh ta lúc này đã nghĩ ra hàng trăm cách để tra tấn Tần Duy!
Khu chung cư Vườn Hoa Bên Bờ Sông.
Mấy chiếc xe Jeep quân đội màu xanh đi vào.
Thương Hổ dẫn người xuống xe.
Sau ông ấy còn có Thanh Xà và Dạ Mạc.
Mấy người cùng vào biệt thự của Tần Duy.
“Duy Nhi, rốt cuộc chuyện của mẹ em là như thế nào?”
Vẻ mặt Thương Hổ rất nghiêm túc, vừa vào phòng khách đã hỏi chuyện Tần Duy.
Tần Duy ngồi trên ghế sô pha, tâm trạng đang rất kém.
Trước giờ anh chưa từng gặp phải chuyện mà lo lắng bất an đến như này.
Thấy Thương Hổ tới, anh đứng bật dậy rồi kể lại mọi chuyện cho ông ấy nghe.
Thương Hổ nghe xong, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
Ông ấy vỗ lên vai Tần Duy rồi nói: “Duy Nhi, em đừng lo, có bọn anh ở đây thì mẹ em nhất định sẽ không sao” “Theo suy đoán của anh, đối phương chắc chắn là nhằm vào em nên tạm thời mẹ em sẽ không gặp nguy hiểm.
“Việc quan trọng khẩn cấp lúc này là phải nắm rõ được kẻ đó là ai, động cơ là gì?” “Phải rồi, Duy Nhi, em có nghi ngờ kẻ nào không?”
Tần Duy nhíu mày suy nghĩ một lúc, dạo gần đây anh đã đắc tội rất nhiều người.
Vì vậy anh cũng không thể chắc chắn được người nào muốn ra tay với anh.
“Em không rõ lắm”
Tần Duy lắc đầu.
Thương Hổ cau mày rồi quay lại nói với Dạ Mạc: “Dạ Mạc, trong một tiếng có thể điều tra được không?”
Dạ Mạc đứng đằng sau rất nghiêm túc gật đầu: “Được.
Nói xong, Dạ Mạc rời khỏi biệt thự.
“Cậu Tần, cậu yên tâm đi, trong địa phận Trung Hải này còn chưa có việc gì mà Thanh Xà tôi đây không thể xử lý”
Thanh Xà trầm giọng nói với Tần Duy.
Tần Duy gật đầu: “Vậy làm phiền mọi người.
Chẳng mấy chốc, một tiếng trôi qua.
Dạ Mạc quay về biệt thự.
Tần Duy vội đứng dậy, nóng lòng hỏi: “Tra được rồi sao?”
Dạ Mạc gật đầu: “Tìm ra được rồi, đó là Gấu Xám.
“Gấu Xám?”
Tần Duy nhướng mày, chưa từng nghe danh người này bao giờ.
Mà anh cũng không nhớ là mình có đắc tội ông ta.
Mà lúc này đây, Thanh Xà bỗng đứng phắt dậy.
Cô ta nói: “Tôi biết Gấu Xám, một trong Tam Hùng của Trung Hải. Tên này rất vô liêm sỉ, chỉ cần có tiền thì việc gì cũng dám làm!”
“Hơn nữa lòng dạ cũng rất ác độc, cấp dưới toàn là những kẻ côn đồ, là lũ lưu manh liều mạng điển hình!”
Thanh Xà nói.
“Một trong Tam Hùng?"
Tần Duy cau mày, anh chắc chắn mình không biết người này.
“Về việc mẹ cậu bị bắt cóc, Gấu Xám chỉ đang nhận tiền để làm việc thôi. Còn người đứng sau là ai thì vẫn chưa rõ.”
“Nhưng chẳng bao lâu nữa người đó sẽ tự xuất hiện.
Dạ Mạc nói.
Tần Duy chậm rãi gật đầu, trong lòng vẫn còn khó chịu.
"Anh Thương Hổ, đối phương bảo em tám giờ tối một mình đi tìm bọn họ thì sẽ không động đến mẹ em. Trước đó các anh đừng đánh rắn động cỏ, em sợ bọn chúng tức nước vỡ bờ sẽ ra tay với mẹ em.”
Sắc mặt Thương Hổ thay đổi: “Duy Nhi, chẳng lẽ em muốn đến đấy một mình?”
“Không được, như thế quá nguy hiểm”
Thương Hổ lắc đầu.
“Anh Thương Hổ, các anh yên tâm đi, em không sao đâu.
Tần Duy đã quyết định.
“Nhưng mà..”
Thương Hổ chưa dứt lời, Tần Duy đã chen ngang: “Nếu ngay cả chút can đảm này cũng không có thì em có xứng làm con trai của người ấy không?”
Câu nói này vừa thốt ra cũng khiến Thương Hổ phải im lặng.
Cuối cùng ông nói: “Em đi đi, nhưng nhớ, nhất định phải chú ý an toàn”
“Em biết rồi anh Thương Hổ.”
Buổi tối, bảy giờ rưỡi.
Trong khu ổ chuột.
Vì chảy máu quá nhiều mà sắc mặt Lý Lục Loan ngày càng tái nhợt.
Hơi thở yếu dần, đến cả nhịp thở cũng trở nên dồn dập.
Bà ấy không có chút sức lực nào nữa, nằm dưới sàn nhà lạnh giá ẩm ướt mà thỉnh thoảng hôn mê rồi lại thỉnh thoảng tỉnh táo...
Thậm chí bà ấy cũng không biết là mình đã bị trói ở đây bao lâu nữa.
Vừa khát vừa đói, toàn thân không thể động đậy, không còn sức để giãy giụa.
Ngay lúc này, tiếng bước chân lại vang lên, người đàn ông đó đã quay lại.
Anh ta đá lên người Lý Lục Loan một cái rồi cau mày: “Có chết không đấy?”
Một tên thuộc hạ của anh ta giội chậu nước xuống mặt Lý Lục Loan.
“Khụ khụ.”
Lý Lục Loan tỉnh dậy.
“Thả tôi ra, các người mau thả tôi ra!”
Giọng nói của Lý Lục Loan vô cùng yếu ớt, thậm chí còn hơi khàn khàn.
“Con của bà còn chưa tới thì sao mà tôi thả bà ra được?”
Người đàn ông đấy cười gắn, trong bóng tối, điếu xì gà của anh ta nhen nhóm, ánh lửa thoáng chiếu sáng gương mặt hung ác đó.
Lý Lục Loan giật mình vội nói: “Con tôi sẽ không tới đâu, chắc chắn nó sẽ không tới.
Người đàn ông cười khẩy, lấy một con dao ra rồi tàn nhẫn cất lời: “Nếu nó không tới thì cả đời này đừng mong gặp lại bà!”
Nói xong anh ta bật cười ha hả.
Rồi lập tức ra lệnh: “Còn nửa tiếng nữa thôi, treo bà ta lên rồi quay video gửi cho Tần Duy!”
“Mẹ kiếp, tao không tin là nó không tới!”
Sau đó, mấy tên thuộc hạ của anh ta lập tức nắm lấy sợi dây trên người Lý Lục Loan rồi lôi mạnh bà ấy ra khỏi căn phòng đó.
Tần Duy lái xe một mình, mà lúc này điện thoại của anh bỗng vang lên một tiếng.
Là một đoạn video, anh nhấn mở!
Cơn giận dữ tức khắc ngút trời, sát ý ngập trời!
Trong video.
Mẹ anh bị bọn chúng treo giữa không trung, trên mặt và trên người bà ấy dính be bét máu.
Vết thương chồng chất, đang thoi thóp.
“Con trai, con đừng đến... Nhất định đừng đến..
“Đừng lo cho mẹ.”
“Đây là bẫy đấy..
Giọng nói yếu ớt của mẹ khiến lòng dạ Tần Duy vỡ tan, nước mắt tràn mi...
"Me!"
Tần Duy gào thét, giống như một con thú hoang nổi giận!
“Nhớ đấy, mày chỉ còn nửa tiếng nữa thôi!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất