Tám giờ mười phút.
Trong phòng bệnh của bệnh viện.
Tiết Hải Sâm đang sốt ruột chờ tin tức.
Nóng lòng muốn nghe tin vui từ phía khu nhà kho sắt.
Lúc này, một tên đàn em của anh ta bước vào.
Mặt mày hưng phấn nói: "Cậu Tiết ơi, tin tốt, tin tốt đây"
Tiết Hải Sâm sắc mặt sáng lên: "Mau nói đi, phía Gấu Xám có hành động rồi đúng không?"
"Đúng vậy, tôi nhận được tin tức Gấu Xám tự mình ra tay, nghe nói anh ta dẫn theo tận mấy trăm người.
"Cậu biết đấy, bản thân Gấu Xám liếm máu trên mũi dao mà lập nghiệp, đàn em của anh ta đều là những kẻ liều mạng"
"Lần này dù thắng bỏ đi đó có một trăm cái mạng cũng phải để lại ở đây thôi. Đúng rồi, tôi nghe nói mẹ nó cũng rơi vào tay Gấu Xám rồi?" "Đêm nay hai mẹ con nó sẽ chết ở khu nhà kho sắt.
Đàn em của anh ta hào hứng nói.
Tiết Hải Sâm nghe vậy thì phấn khích lắm.
"Mau chuẩn bị xe cho tôi, tôi muốn đích thân đến hiện trường"
"Tôi muốn tự tay bón hành cho thằng khốn này, băm nó thành trăm mảnh"
Đàn em của anh ta không dám chậm trễ.
Vội vàng đẩy chiếc xe lăn đến cho Tiết Hải Sâm ngồi, sau đó lên xe thương vụ lái về phía khu nhà kho sắt.
Giết!
Khu nhà kho sắt.
Tiếng giết chóc vang trời.
Hàng trăm người lao về phía Tần Duy như thủy triều.
Đứng giữa đám người, ánh mắt Tần Duy lạnh lùng đầy sát khí.
Gấu Xám cười gắn, có lẽ chờ đến khi Tiết Hải Sâm tới, Tần Duy đã bị băm nát rồi.
Phạch phạch phạch phạch!
Đúng vào lúc này.
Tiếng cánh quạt từ trên bầu trời đột nhiên truyền đến, tiếng gió gào thét làm rung chuyển mặt đất.
Mọi người không khỏi ngừng lại, nhìn về phía kia.
Giữa không trung, năm chiếc trực thăng ào ào lao tới, một trận gió lốc nổi lên, toàn bộ khu vực nhà kho sắt tức thì nổi cơn cuồng phong.
Mọi người nhìn nhau đầy nghi vấn.
Trực thăng tới đây làm gì?
Tần Duy nhìn đến, anh biết cuối cùng Thương Hổ và Thanh Xà cũng đến rồi.
Anh và mẹ già an toàn rồi.
Tần Duy thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Chuyện gì thế?"
Gấu Xám nhìn thấy cảnh này không khỏi lấy làm khó hiểu.
Đột nhiên anh ta nhớ tới đạn báo hiệu mà Tần Duy vừa bắn ra.
Chẳng lẽ chiếc trực thăng này là do Tần Duy gọi tới?
Tần Duy nhìn Gấu Xám, cười nhạt: "Gấu Xám, đêm nay ai sống ai chết còn chưa chắc đâu" "Trực thăng là do mày gọi hả?"
Gấu Xám nghiêm mặt.
Không ngờ Tần Duy còn có bản lĩnh này.
Soat soat.
Lúc này, toàn bộ đèn trên trực thăng đều chiếu xuống đám đông.
"Tất cả buông vũ khí xuống, không thì tự gánh lấy hậu quả.
Âm thanh của loa phóng thanh vang lên trong không khí.
Nghe vậy, sắc mặt Gấu Xám cực kỳ tệ.
"Mẹ kiếp, mấy cái máy bay nát này không dọa được tao đâu!"
"Mẹ kiếp đừng có đứng đực ra đấy nữa, giết nó cho tao!"
"Tưởng bố mày sợ a!"
Gấu Xám trầm giọng ra lệnh.
Giết!
Người của anh ta mặt đầy sát ý, lại lần nữa lao về phía Tần Duy.
"Nổ súng!"
Trên máy bay, ánh mắt Thanh Xà lạnh lẽo, trầm giọng lên tiếng.
Tức thì, tất cả súng máy Gatling trên máy bay đồng loạt bắt đầu hiệu chỉnh.
Tạch tạch tạch tạch tạch tạch!
Chớp mắt, hỏa lực từ trên trời trút xuống như mưa rơi hướng về phía người của Gấu Xám.
Họng súng phun lửa, những viên đạn kéo theo một vệt khói dài từ trên trời rơi xuống tựa như một cơn mưa xối xả.
Aaaaaaa!
Mưa đạn dày đặc rơi vào đám người, không ngừng thu hoạch mạng sống con người giống như máy cắt vậy.
Nhóm người xông lên trước nhất đều bị bắn chết, trong phút chốc, khắp mặt đất máu chảy thành sông.
"Rút! Rút lui mau!"
Gấu Xám nhìn cảnh này mà sợ tái mặt.
Có nằm mơ anh ta cũng không ngờ đám máy bay này lại được trang bị những vũ khí có độ sát thương cao như vậy.
Trời ơi!
Rốt cuộc kẻ này là ai vậy?
Anh ta toát hết cả mồ hôi hột, trong lòng vô cùng sợ hãi.
Không thể ở lại đây tiếp nữa, không thì toàn quân sẽ bị diệt sạch mất.
"Tất cả mọi người chạy mau!"
"Chia làm nhiều hướng mà chạy!"
Gấu Xám đang dẫn người lên xe chuẩn bị rút lui.
Nhưng đúng lúc này.
Cách đó không xa, tiếng gầm rú của một chiếc ô tô phân khối lớn lại vang lên.
Ánh đèn xe chói mắt xé toạc màn đêm mù mịt, mũi xe bọc thép hung hãn xuất hiện trước mặt mọi người với phong thái đầy áp bức.
Hàng loạt xe bọc thép hầm hố xuất hiện trước mặt mọi người với thái độ ngạo mạn.
Xe dừng lại.
Các vệ sĩ mang theo súng đạn nhanh chóng xuống xe, bao vây toàn bộ hiện trường.
"Bǎn!"
Thương Hổ trực tiếp ra lệnh.
Trong tích tắc.
Từng họng súng phun lửa trong bóng tối, mưa đạn dày đặc bắn vào đám đông.
Đám người đang chuẩn bị chạy trốn tức thì trở thành mục tiêu sống, cả đám trúng đạn mà chết.
Chỉ mới hai làn hỏa lực càn quét.
Mà người của Gấu Xám đã thương vong vô số, không còn một ai.
Gấu Xám ngã xuống đất.
Giờ phút này anh ta sợ mất mật, đần cả người ra.
Chúa ơi!
Rốt cuộc mình đã chọc phải gã Tu La nào thế?
Hỏa lực của trực thăng giăng kín cả bầu trời.
Vệ sĩ dưới mặt đất bao vây xung quanh, chỉ trong chớp mắt, đàn em của anh ta tổn thất nặng nề.
Chỉ hít thở thôi cũng có thể ngửi thấy mùi máu nồng nặc trong không khí.
Có nằm mơ Gấu Xám cũng không dám nghĩ tới.
Hóa ra người mà anh ta tưởng là con mồi lại là kẻ đáng sợ như vậy.
Giờ phút này lòng anh ta ngập tràn hối hận.
Nếu biết Tần Duy đáng sợ như vậy, có cho một trăm lá gan, anh ta cũng không dám ra tay.
"Đừng bắn!"
"Xin các anh đừng bắn!"
"Tôi đầu hàng, chúng tôi sẵn sàng đầu hàng"
Mặt Gấu Xám đầy sợ hãi, hai tay giơ lên đầu, dẫn bọn đàn em của mình ngồi xổm xuống đất xin hàng.
Thương Hổ và Thanh Xà thấy vậy mới ngừng bắn.
"Xuống máy bay!"
Thanh Xà ra lệnh, những sợi dây thừng từ trên không được ném xuống, từng bóng người tuột xuống khỏi máy bay dọc theo những sợi dây.
"Thanh Xà!"
Thấy người dẫn đầu là Thanh Xà.
Hai mắt Gấu Xám trổ ra.
Nỗi sợ hãi vô hạn dâng lên trong lòng anh ta.
Anh ta lập tức vô cùng hối hận.
Mẹ nó, đây chính là nữ vương dưới lòng đất của Trung Hải, Thanh Xà.
Chẳng trách hỏa lực lại mạnh như vậy.
Toàn bộ Trung Hải cũng chỉ có mình cô ta có năng lực này.
Toang rồi!
Tất cả đều chấm hết rồi!
Gấu Xám mặt mũi phờ phạc, hết sức kinh hoàng.
Ở Trung Hải, chẳng có mấy người đắc tội Thanh Xà mà có kết cục tốt đẹp cả.
Có mơ Gấu Xám cũng chẳng dám ngờ.
Tần Duy lại quen biết Thanh Xà.
Càng không ngờ Thanh Xà lại chơi lớn như vậy chỉ vì Tần Duy.
Không nể nang gì mà ra tay với Gấu Xám cực kỳ tàn nhẫn.
Đúng lúc này.
Thương Hổ cũng dẫn người chạy đến.
Mặt mày nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén, khí thế mạnh mẽ, không nổi giận cũng đủ uy nghiêm. "Thiên... Thiên Vương vệ!"
Gấu Xám cũng là kẻ hiểu nhiều biết rộng.
Nhìn thấy huy hiệu của Thương Hổ, cả người anh ta như bị sét đánh vậy.
Nỗi sợ hãi vô tận ập đến như thủy triều...
Ánh mắt anh hoàn toàn tuyệt vọng...
Xong rồi... không còn cách nào cứu vãn nữa rồi.
Giờ phút này, anh ta cực kỳ căm hận cái tên khốn nạn Tiết Hải Sâm kia.
Tên khốn này đang đẩy anh ta vào hố lửa!
Tần Duy giao Lý Lục Loan cho quân y chữa trị.
Ngay sau đó, anh đến gần Gấu Xám với ánh mắt lạnh lùng cùng vẻ mặt đằng đằng sát khí.
Nhìn thấy Tần Duy, Gấu Xám chợt nhớ ra điều gì.
Đồng tử của anh ta giãn ra, chỉ tay vào Tần Duy, kinh ngạc nói: "Cậu... Cậu chính là cậu chủ Tần!"
Toàn bộ Trung Hải, không có ai có thể khiến Thanh Xà và Thương Hổ cùng đi theo cả.
E là chỉ có một người.
Người đó chính là nhân vật nổi tiếng ở Trung Hải - cậu chủ Tần.
Cả người như hồn bay phách lạc, nằm ngay đơ trên mặt đất, ánh mắt đã không còn chút ánh sáng nào.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất