Gấu Xám vô cùng tuyệt vọng. 

Đến bây giờ anh ta mới biết mình đã xúc phạm đến người đáng sợ thế nào. 

Tần Duy lạnh mặt nhìn Gấu Xám, cười lạnh nói: "Gấu Xám, loại người như mày mà cũng biết sợ à?" 

Trên mặt Gấu Xám đầy vẻ sợ hãi, anh ta nằm rạp trên mặt đất, cả người run rẩy. 

"Cậu... Cậu chủ Tần, tôi tội đáng muôn chết, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi!" 

"Nếu biết là cậu, có trăm lá gan tôi cũng không dám có suy nghĩ đó. 

Gấu Xám sợ thật rồi. 

Làm không tốt thì cái mạng cũng phải bỏ lại đây thôi. 

Ánh mắt Tần Duy chợt lạnh lẽo, anh tóm lấy cổ Gấu Xám. 

Dùng sức nhấc người lên như xách một con gà vậy. 

Khục khục.... 

Bị bóp cổ, sắc mặt Gấu Xám lập tức tái nhợt, cổ họng phát ra âm thanh không rõ ràng. 

Bóng tối của cái chết chợt bao phủ anh ta. 

Anh ta liều mạng vùng vẫy, nhưng tay của Tần Duy siết chặt cổ anh ta như gọng kìm vậy. 

Đồng tử của anh chợt giãn ra, hai mắt đỏ ngầu đầy sợ hãi. 

"Nếu tao không phải cậu chủ Tần mà chỉ là một người bình thường, có lẽ tao và mẹ tao đã trở thành oan hồn dưới dao của Gấu Xám mày rồi" 

Tần Duy hoàn toàn nổi lên ý muốn giết người rồi. 

Khoảnh khắc mẹ anh bị đưa đi. 

Thì đã định trước tất cả những người có mặt sẽ không chạy thoát rồi. 

Tất cả đều phải chết. 

Khực khực khực! 

Gấu Xám cố sức muốn nói chuyện, nhưng tất cả những gì anh ta có thể kêu ra chỉ là những tiếng như vịt đực kêu mà thôi. 

Anh ta muốn xin tha. 

Anh ta không muốn chết. 

Cổ họng càng lúc càng nghẹn, cả khuôn mặt từ trắng chuyển sang đỏ, rồi từ đỏ thành tím... 

Một cảm giác nghẹt thở mãnh liệt bao trùm lấy anh ta, anh ta cảm giác như phổi mình sắp nổ tung vậy. 

Chết chắc rồi! 

Anh ta có thể cảm nhận rõ ràng mình đang ngày càng đến gần cái chết. 

Nhưng vào lúc này, Tần Duy bỗng nhiên buông lỏng tay. 

Phù phù. 

Gấu Xám nằm liệt trên mặt đất như sợi bún, điên cuồng hít thở không khí trong lành. 

"Cảm giác sắp chạm trán với tử thần khó chịu lắm nhỉ?" 

Tần Duy ngồi xổm xuống trước mặt Gấu Xám, miệng nói đùa nhưng ánh mắt lại cực kỳ lạnh lẽo. 

Gấu Xám sợ hãi quỳ xuống xin tha mạng. 

"Cậu chủ Tần, tôi sai rồi, tôi sai thật rồi." 

"Xin cậu hãy tha cho tôi lần này, anh có điều kiện gì tôi cũng sẽ đồng ý hết." 

"Cho dù có làm trâu làm ngựa cho cậu cũng được, cầu xin cậu đấy, tôi không muốn chết đâu!" 

Mặt Gấu Xám đầy kinh hãi, anh ta quỳ xuống trước mặt Tần Duy xin tha. 

"Nói đi, ai sai mày ra tay?" 

Tần Duy lạnh lùng nói, mặt đằng đằng sát khí. 

Sắc mặt Tần Duy lạnh như băng, mặt dính máu, toàn thân tản ra mùi máu tanh nồng. 

Đứng trước mặt anh, Gấu Xám rợn hết cả tóc gáy. 

Giống như đối mặt với một con thú hung dữ vậy. 

"Là Tiết Hải Sâm, là Tiết Hải Sâm bảo tôi làm thế." 

"Cậu ta cho chúng tôi sáu trăm tỷ, bảo tôi đến giết cậu." 

"Không liên quan gì đến tôi, tất cả đều là do cậu ta bảo tôi làm vậy" 

Gấu Xám trực tiếp bán đứng Tiết Hải Sâm không chút do dự. 

Nghe được cái tên này, ánh mắt Tần Duy tối đi. 

"Quả nhiên là thằng khốn này!" 

Giọng Tần Duy khàn khàn, sát ý tràn ra. 

Trong đêm tối, một chiếc xe thương vụ phóng nhanh về phía khu nhà kho sắt. 

Trên xe, Tiết Hải Sâm ngồi trên xe lăn, vẻ mặt đầy kích động và hưng phấn. 

"Còn bao lâu nữa thì tới?" 

Tiết Hải Sâm hỏi. 

"Thưa cậu chủ Tiết, sắp đến rồi 

"Ừ" 

Tiết Hải Sâm kích động gật đầu. 

a." 

Vừa nghĩ đến việc mình sắp tự tay báo thù được rồi là Tiết Hải Sâm cực kỳ phấn khích. 

Trong đầu anh ta hiện lên vô số cách thức và kế hoạch tra tấn Tần Duy. 

Két... 

Chiếc xe thương vụ đậu bên ngoài khu nhà kho sắt. 

Tiết Hải Sâm được đẩy ra ngoài. 

Anh ta nhìn quanh, thấy bóng người và xe cộ san sát phía trước... 

"Mẹ kiếp, Gấu Xám mạnh vãi, trực thăng mà cũng được điều động được." 

"Chỉ để xử lý thẳng vô dụng Tần Duy đó thôi sao?" 

Tiết Hải Sâm vô cùng kinh ngạc. 

Đàn em của anh ta lập tức nói: "Cậu Tiết, đây là đơn hàng sáu trăm tỷ đấy, không phải nên làm rùm beng chút ư? Chắc là Gấu Xám cố tình làm cho chúng ta xem, để chúng ta biết món tiền này bỏ ra rất đáng. 

Tiết Hải Sâm nghe thế cũng thấy có lý. 

Nhưng anh ta không quan tâm chuyện đó, anh ta chỉ quan tâm thằng khốn Tần Duy kia đã bị xử lý chưa thôi. 

"Đi, đẩy tôi vào" 

Tiết Hải Sâm nói. 

Rất nhanh sau đó, mấy tên đàn em của anh ta đẩy anh ta về phía khu nhà kho sắt. 

"Đứng lại!" 

Một người đàn ông chặn anh ta lại: "Các người là ai? Ai cho các người vào?" 

"Mày bị mù à? Đến cậu chủ Tiết nhà tao mà cũng không biết?" 

"Tao không muốn đôi co với mày, ông chủ của mày đâu? Mau đưa bọn tao vào gặp anh ta." 

Tay sai của Tiết Hải Sâm hống hách nói. 

"Chờ một lát, tôi đi vào báo cáo." 

Người đàn ông đi không lâu, nhanh chóng quay lại. 

"Cậu chủ nhà chúng tôi cho các người vào." Người áo đen trầm giọng nói. 

"Cậu chủ?" 

Tiết Hải Sâm hơi sửng sốt nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, đi thẳng vào khu nhà kho sắt. 

Vừa vào, bọn họ đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng. 

Sau đó nhìn thấy những thi thể nằm ngổn ngang trên mặt đất. 

Cùng vết máu vương vãi đầy đất... 

Và cả mùi thuốc súng... 

Càng đi, Tiết Hải Sâm càng cảm thấy có gì đó không ổn. 

Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? 

Vừa rồi ở đây có chiến tranh à? 

Tại sao có người chết thế? 

Gấu Xám mới vừa đánh nhau với ai thế? 

Chẳng lẽ là Tần Duy? 

Chỉ bằng thằng bỏ đi kia mà cũng có tư cách đấu tay đôi với Gấu Xám á? 

Càng vào sâu, vẻ mặt Tiết Hải Sâm càng nghiêm trọng. 

Trong lòng không khỏi bồn chồn. 

Một linh cảm xấu ngày càng mạnh mẽ hơn dâng lên, anh ta cứ luôn cảm thấy có điều gì đó không hay sắp xảy ra. 

Đi tiếp không xa, anh ta nhìn thấy Gấu Xám dưới ánh đèn vàng mờ tối. 

"Gấu Xám, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?" 

"Thằng bất tài Tần Duy kia đâu?" 

"Anh đã làm xong những gì tôi giao chưa..." 

Vừa dứt lời, anh ta chợt biến sắc, mặt mũi tái mét. 

Anh ta bàng hoàng khi thấy đầu Gấu Xám đột nhiên rơi ra. 

Lăn tới trước mặt Tiết Hải Sâm giống như một quả bóng đá vậy. 

Nhìn thấy khuôn mặt đầy vết sẹo quen thuộc này, Tiết Hải Sâm dựng hết tóc gáy. 

Sống lưng lạnh toát... 

"A!" 

Anh ta tái mặt, kinh hãi hét lên. 

"Rốt cuộc thế này là thế nào?" 

Tiết Hải Sâm căng thẳng, đàn em của anh ta nhanh chóng rút súng ra, mặt đầy cảnh giác nhìn xung quanh. Cộp cộp cộp. 

Tiếng bước chân vang lên trong bóng tối. 

Tiết Hải Sâm vội nhìn về phía phát ra tiếng động. 

Chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc đang chậm rãi đi về phía mình. 

Bóng người... quen thuộc! 

Nhìn thấy người này, Tiết Hải Sâm biến sắc. 

"Tần... Tần Duy" 

Tròng mắt của Tiết Hải Sâm suýt rớt ra ngoài, mặt mũi đầy vẻ kinh ngạc. 

Toàn thân Tần Duy nhuốm máu, sát khí lạnh như băng hòa xen lẫn mùi máu nồng nặc, anh chậm rãi đi về phía Tiết Hải Sâm. 

Ánh mắt anh lạnh lẽo. 

Khóe miệng nở nụ cười tàn nhẫn. 

Trong đêm tối, hiện ra đầy xảo quyệt. 

"Mày... mày... mày!" 

Tiết Hải Sâm kinh ngạc đến không nói thành lời. 

eyJpdiI6IlV0WE45QnpNUlBmSThPV0lhXC9yS2J3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkJNRHBkN0RZNWRxK2k1TlRZVWJYSnVkOG8wd2V1U3dDdXdsckphZGdmWVZiV2tLUjRzNEZkQWQrekF0WnkzMzQyMlZ6bWV1WVBSMWZEdGdiNm9iUnlFQ2M1MlYxTU5tUWpESE9oYzN3c09VS0xhMjZTaStNR2o4TGNsU1NWb2FrTHhFRFBkNE1EOGJLbDVMRDNnNytEZ1czK0R6Q3B0Vm9MZk1oWnBFakNZMTFMQXpVWWxsWjcyb09GWlJJMnBZWSIsIm1hYyI6IjU5NTBjMmMxYjkxMmYyYzhiM2VlNTU5Y2Y4ZDUzMmM0MjIyNWFjNDUwMDI4Nzk2MmMyYTRmYTdlYTMzZTU0MjkifQ==
eyJpdiI6InZPK25tVW5tdU5LMEQ4alhFOWtTTkE9PSIsInZhbHVlIjoiNUU1Z043dW9lQTFqMHV4ZlVkUGY5QURzeWZsXC9oNEJQODBSNlVEdXZVK3M0VEFwMkJDXC8rMFk5K2ZCNkFJZ0x3NjB0eHhBdGVCSmU0RnlaMk5ySjdtSGhFOXdwbURrMUMxTkFpdkJZbDVDU2FvMDA3U3FzXC95UEZ4dk96YTFKY3gwWjUwQXRaUWVtNnVzdlVyRThTY09QN1ZZXC9qeE9YTk5Ea2wyTXVONjVQVT0iLCJtYWMiOiJhZjRjMDcwYzViNzAyN2Y3Yzg4YjI2ZGVlMjljMWI5NjMzOWQ5NTA2N2ExZDgxN2MwZTU3ZTkwZWFkZDlmNjg1In0=

"Thấy tôi vẫn còn đứng đây chắc anh thất vọng lắm nhỉ?"

Ads
';
Advertisement
x