Lời nói của Thương Hổ khiến Tần Duy phải nhíu mày lại.
Nói thật lòng thì cho dù có phiền phức hơn đi nữa thì anh cũng sẽ không hối hận vì chuyện tối qua mình đã làm.
Tiết Hải Sâm cũng được.
Gấu Xám cũng vậy, anh đều giết hết!
Tất cả đều đáng chết!
Mẹ là điểm yếu của anh, đồng thời cũng là giới hạn cuối cùng của anh!
Mặt Tần Duy u ám hơn, anh hạ thấp giọng nói: “Cho dù có phiền phức đến đâu thì em cũng sẽ gánh vác nó một mình!”
“Người là do em giết, họ muốn báo thù thì em sẽ đợi, chúng muốn đến lúc nào cũng được!”
Ánh mắt Tần Duy lạnh đi, không hề hoảng sợ chút nào.
Thương Hổ thấy thế thì không khỏi tán thưởng anh.
Khí phách này!
Lòng can đảm này!
Dám làm dám chịu như thế!
Quả nhiên không hổ là con trai của nguyên soái!
Ông ấy vỗ lên vai Tần Duy, cười: “Duy Nhi, cho dù có xảy ra chuyện gì thì anh cũng sẽ không để em gặp bất trắc gì đâu”
“Chuyện hôm qua em làm khiến anh và lão Trần rất hài lòng, mặc dù nó khá mạo hiểm nhưng với em thì cũng chẳng qua là việc để rèn luyện, để em trưởng thành mà thôi!”
Tần Duy gật đầu, trông anh hơi mệt mỏi nên cũng không muốn nói gì thêm, sau khi tạm biệt Thương Hổ thì anh đã nhận được điện thoại của Dương Nhã Tinh.
Hai người hẹn gặp nhau ở tiệm cà phê.
Vừa gặp nhau Dương Nhã Tinh đã lo lắng hỏi: “Nghe nói bác gái nhập viện, bác gái không sao chứ?”
Tần Duy lắc đầu: “Mẹ anh không sao.”
Dương Nhã Tinh thở phào nhẹ nhõm gật đầu: “Vậy thì tốt.”
Dứt lời cô lại nhớ đến chuyện chính ngày hôm nay.
“Ông chú à, anh có nghe nói chưa? Tần Hải Sâm chết rồi.” Dương Nhã Tinh nhìn thẳng vào mắt Tần Duy.
Tần Duy ngạc nhiên, không ngờ tin tức này lại lan truyền một cách nhanh chóng như thế.
“Vậy sao? Loại người ác độc này nên chết từ lâu rồi? Tần Duy nói.
“Ông chú, cái chết của anh ta không liên quan gì đến anh đúng không?”
Dương Nhã Tinh nhìn vào mắt Tần Duy, cô muốn nhìn ra suy nghĩ của anh từ trong ánh mắt ấy.
Đương nhiên Tần Duy sẽ không thừa nhận, những chuyện thế này thêm một người biết cũng đồng nghĩa thêm một người gặp nguy hiểm.
“Đương nhiên là không liên quan đến anh rồi, sao em lại hỏi như thế?”
Tần Duy hỏi ngược lại.
“Không phải mình em nghĩ như thế, bây giờ có rất nhiều người đều nghĩ như thế, sáng hôm nay ba em còn đến hỏi em là chuyện này có liên quan đến anh không nữa. “Bây giờ cả nhà họ Dương đều đang hoang mang, sợ bị liên lụy.
Dương Nhã Tinh nói.
Nghe thấy thế Tần Duy nhíu mày lại.
Anh không ngờ chuyện này lại dính dáng đến nhà họ Dương.
“Cứ mặc cho họ nói đi, dù sao cũng không có chứng cứ.”
Tần Duy lắc đầu nói.
“Vâng.”
Dương Nhã Tinh gật đầu, cô nghĩ cái chết của Tiết Hải Sâm không liên quan đến ông chú.
Ngay vào lúc này điện thoại Dương Nhã Tinh đột nhiên vang lên.
“Ông chú à, em đi nghe điện thoại nhé.
Tần Duy gật đầu.
Sau khi nghe điện thoại xong, sắc mặt Dương Nhã Tinh bỗng khó coi hơn.
“Nhã Tinh, em sao thế?”
Tần Duy nghi ngờ hỏi.
“Phía công trường xảy ra chuyện rồi, em phải đến đó một chuyến.
Dương Nhã Tinh đáp.
“Xảy ra chuyện gì thế? Để anh đi với em.
“Vâng.”
Dương Nhã Tinh gật đầu.
Kể từ sau khi Dương Nhã Tinh được giao cho vị trí phụ trách dự án khu Vạn Phong thì cô càng bận rộn hơn.
Có rất nhiều chuyện đều phải đích thân cô xử lý mới được.
Trên xe Tần Duy tìm hiểu sơ qua tình hình bên đó.
Dự án khu Vạn Phong vừa mới hoàn thành phá dỡ, đang chuẩn bị thi công diện rộng.
Nhưng mấy ngày hôm nay có rất nhiều tên côn đồ đến gây sự, nói là việc thi công gây ra quá nhiều tạp âm, ảnh hưởng họ nghỉ ngơi, muốn kiếm chác một khoản tiền bồi
thường.
Chắc chắn Dương Nhã Tinh sẽ không bỏ số tiền này ra nên đã báo cảnh sát xử lý.
Nhưng những tranh chấp thế này cảnh sát cũng không quản được.
Vì thế đám côn đồ đó ngày nào cũng đến gây sự.
Ngay lúc này, người bên công trường còn gọi điện thoại cho cô.
Nói đám côn đồ đó gây cản trở thi công, xảy ra xung đột với công nhân.
Cũng vì vậy mà có rất nhiều công nhân đã bị thương.
Nghe Dương Nhã Tinh nói xong.
Tần Duy nhíu mày lại.
Anh suy nghĩ kỹ lại thì biết ngay chuyện này chắc chắn không thể đơn giản như vậy được.
Không lâu sau hai người họ đã đến công trường thi công khu Vạn Phong.
Toàn bộ hiện trường chen chúc chật kín người, chia làm hai phe đối lập nhau.
Một bên là một đám thanh niên tay cầm theo gậy, bên còn lại là công nhân đang đeo nón bảo hộ.
Hai bên mắng chửi, nhục mạ lẫn nhau, thậm chí còn thường xuyên nảy sinh ẩu đả.
“Xảy ra chuyện gì thế?”
Dương Nhã Tinh và Tần Duy bước đến hỏi người phụ trách.
“Đám người kia lại đến nữa rồi, chúng muốn ngăn cản bọn tôi thi công nên cố ý đả thương người khác, lúc nãy có hai người bị chúng đánh vào đầu, được đưa vào bệnh viện rồi.
Sắc mặt người phụ trách công trường rất khó coi.
Dương Nhã Tinh lạnh lùng bước ra phía trước.
“Trong các người ai là người cầm đầu?”
Mặt Dương Nhã Tinh dần tối sầm lại, quát lên hỏi.
Lúc này có một chàng trai khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi bước ra khỏi đám thanh niên.
Gương mặt đầy kiêu ngạo, miệng còn đang ngậm một cây tăm, hất mặt lên, kiêu căng đáp: “Là tôi, cô là Dương tổng sao?”
Dương Nhã Tinh gật đầu: “Đúng vậy, các người có biết cố ý đánh người là phạm pháp không, có tin bây giờ tôi báo cảnh sát không?”
“Báo cảnh sát sao?” Thanh niên đó lạnh lùng cười, sau đó bày ra nét mặt khinh khỉnh: “Cảnh sát cũng chỉ đến được một hai lần thôi, có tác dụng gì sao?”
“Tôi còn phải nói anh em của tôi cũng bị đánh bị thương rồi kìa!”
Dứt lời người nọ nháy mắt ra hiệu, ngay sau đó đám đàn em phía sau đột nhiên ngã lăn ra đất.
“Ây da chân của tôi!”
“Tay của tôi cũng bị gãy rồi!”
“Sao đầu lại đau thế này!”
Thấy cảnh tượng này ánh mắt Dương Nhã Tịnh càng lạnh lùng hơn!
Cạnh tranh trên thương trường, cô chưa từng sợ ai.
Nhưng khi đối mặt với loại người vô lại này thì cô lại không biết nên đối phó thế nào.
“Rốt cuộc các người muốn làm gì?”
Dương Nhã Tinh không mấy thiện chí.
“Rất đơn giản, bọn tôi đều là những cư dân sống gần đây, nếu như các người còn thi công thì phải bồi thường cho bọn tôi một số tiền, chỉ cần tiền đến tay thì bảo đảm sau này các người không thấy bọn tôi nữa!”
Thanh niên ngậm cây tăm trong miệng lạnh lùng đáp.
“Bao nhiêu tiền!”
Dương Nhã Tinh không cam tâm nhưng cũng muốn dùng tiền để dẹp yên chuyện này.
Vì đám du côn này mà việc thi công đã kéo dài tận mấy ngày trời.
Nếu như thi công không thể tiến hành thì phiền phức càng lớn hơn.
"Phut!"
Thanh niên phun cây tăm trong miệng mình ra.
Tươi cười đáp: “Chỉ cần nói đến tiền thì mọi chuyện đều có thể giải quyết.”
“Một giá một, một trăm năm mươi ngàn tỷ!”
Anh ta nói ra giá tiền.
Dương Nhã Tinh sững sờ, sau đó lập tức nổi giận: “Bao... Bao nhiêu?”
“Một trăm năm mươi ngàn tỷ!”
Anh ta nhắc lại.
Dương Nhã Tinh hoàn toàn tức điên lên.
“Mở miệng là một trăm năm mươi ngàn tỷ, sao các người không đi cướp đi!”
Dương Nhã Tinh tức đến mức mặt mày tái nhợt.
Một trăm năm mươi ngàn tỷ, đơn giản mà nói là hét giá trên trời.
Tần Duy đứng bên cạnh cũng nhíu mày theo.
Mục đích của đám người này rất rõ ràng, chính là muốn ngăn cản việc thi công.
Còn về một trăm năm mươi ngàn tỷ, đám người này chắc chắn Dương Nhã Tinh sẽ không đưa mình số tiền lớn như thế nên chỉ là mượn cớ mà thôi.
Nhưng không biết đám người này làm việc cho ai.
“Dương tổng, tôi phải cảnh cáo cô trước, nếu như các cô không đưa số tiền này ra!”
“Thì chúng tôi sẽ ngồi lỳ ở đây mãi, một ngày không đưa thì gây sự thêm một ngày! Một tháng không đưa thì gây sự thêm một tháng!”
“Công trình này của các người là một dự án lớn, e là số tiền tổn thất mỗi ngày không chỉ có con số này đâu nhỉ!”
Tên kia lạnh lùng cười.
“Anh!” Dương Nhã Tinh tức giận.
“Các người đúng là không tích sự gì cả, một trăm năm mươi ngàn tỷ có là bao đâu chứ, tôi thấy phải đưa các người ba trăm ngàn tỷ mới hợp lý!” “Số tiền này, tôi đồng ý bỏ ra!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất