Tần Duy đứng ra phía trước, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt, nhìn về phía chàng trai kia.
Chàng trai đó sững sờ, chân mày nhíu lại: “Mày là ai?”
Tần Duy cười: “Mày quan tâm tạo là ai làm gì, không phải mày muốn tiền sao? Được thôi, tao cho mày ba trăm ngàn tỷ!”
“Ba trăm ngàn tỷ!!!”
Chàng trai đó sửng sốt, đầy ngạc nhiên.
Dương Nhã Tinh cũng kinh ngạc, không hiểu Tần Duy đang muốn làm gì?
“Mày chắc chứ!”
Con ngươi tên đó co lại, hơi thở bắt đầu dồn dập.
“Chắc chắn” Nụ cười của Tần Duy lạnh lùng đến mức kỳ lạ.
“Được, đưa ba trăm ngàn tỷ ra, bọn tao sẽ lập tức rời đi ngay!”
Anh ta vô cùng kích động, vốn anh ta cũng chỉ được người khác thuê làm việc mà thôi.
Hoàn toàn không nghĩ đến việc Dương Nhã Tinh sẽ đưa mình một trăm năm mươi ngàn tỷ
Càng không ngờ tên khờ này lại nói rằng sẽ cho mình ba trăm ngàn tỷ
Ba trăm ngàn tỷ đấy, đủ để họ ăn sung mặc sướng cả đời còn lại rồi.
Dương Nhã Tinh sốt ruột nhìn Tần Duy, chẳng lẽ ông chú muốn đưa ba trăm ngàn tỷ cho tên này thật sao?
Vậy không được!
Tần Duy phụt cười, đưa tay vào trong túi lục lọi, vẫn tiếp tục lục lọi...
Thấy thế anh ta nhíu mày lại, người này đang tìm chi phiếu sao?
“Tìm thấy rồi”
Tần Duy cười, lấy từ trong túi ra ba mươi ngàn.
“Mày cầm lấy tờ tiền này đến cửa hàng hàng mã mua một tờ tiền âm phủ, đừng nói là ba trăm ngàn tỷ cho dù là ba chục triệu tỷ cũng có thể đổi được"
Cạch...
Toàn bộ đều rơi vào yên lặng!
“Tiền đã đưa mày rồi, nhanh chóng cút đi!”
Tần Duy đưa ba mươi ngàn trong tay cho chàng trai vẫn đang hoang mang kia.
Lúc này anh ta mới phản ứng lại, lập tức nổi điên lên: “Đệch, con mẹ nó mày dám chọc giận Chó Hoang tao, tao thấy mày chán sống rồi!”
Dứt lời anh ta bỗng nhiên đấm thẳng một quyền về phía Tần Duy!
Tần Duy vẫn giữ nét mặt lạnh lùng, dùng một tay nắm lấy cổ tay của Chó Hoang hất mạnh ra, sau đó âm thanh răng rắc vang lên, cả cánh tay đều bị Tần Duy bẻ gãy.
A!
Chó Hoang hét lên thảm thiết, cơn đau nhói ấy khiến anh ta không chịu được nữa, cuối cùng phải khuỵu một chân xuống
Tần Duy vẫn nắm lấy cánh tay anh ta, nhe răng cười: “Cho mày tiền thì mày không lấy, còn dám ra tay với tao, vậy thì quá đáng rồi!”
“Đám khốn nạn kia, con mẹ nó đứng ngây ra đó làm gì, đánh chết nó cho tao!”
Anh ta hung dữ quay sang mắng chửi đám đàn em.
Đám thanh niên kia ai nấy cũng trông rất bặm trợn, nghe vậy thì lần lượt xông lên!
“Răng rắc!”
Tần Duy dùng sức bẻ thêm một cái, lại một tiếng rắc vang lên.
A aaa!
Chó Hoang kêu la thảm thiết lần nữa, cơn đau xuyên thẳng vào tim khiến anh ta đổ đầy mồ hôi lạnh.
“Đừng qua đây!”
"Tha cho tao di!"
“Con mẹ nó mày biết tạo là ai không? Tao là đàn em của anh Mãnh Hổ, mày dám đụng đến tao thì anh Mãnh Hổ sẽ không tha cho mày đâu!”
Chó Hoang hét lên.
Tần Duy sững sờ, sau đó bật cười: “Mày là người của Mãnh Hổ sao?”
“Nhóc con sợ rồi đúng không, biết điều chút nhanh chóng thả tao ra rồi quỳ xuống đất xin lỗi tao ngay, nếu không tao sẽ giết chết mày!”
Chó Hoang kiêu căng cảnh cáo anh.
Tần Duy đạp anh ta ngã lăn ra đất, hạ thấp giọng nói: “Mày là cái thá gì mà tao phải sợ mày?”
“Tao cho mày một cơ hội, bây giờ mày gọi điện thoại cho Mãnh Hổ! Bảo anh ta qua đây ngay!”
Ánh mắt Tần Duy rất đáng sợ, khiến gương mặt anh trông tàn ác hơn.
Chó Hoang bị doạ một phen khi nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của Tần Duy.
Nhưng lập tức lại nhớ đến chuyện mình là người của Mãnh Hổ, chẳng lẽ lại sợ tên nhóc này sao?
“Mày đợi đó cho tao!”
Dứt lời Chó Hoang lấy điện thoại ra gọi cho Mãnh Hổ.
Rất nhanh bên kia đã có người nghe máy.
Ở đầu dây bên kia Mãnh Hổ đang đánh mạt chược, nghe điện thoại vang lên thì ấn nút trả lời.
“Alo Chó Hoang, ông đây đang đánh mạt chược, có gì nói nhanh!”
“Anh ơi em bị người ta đánh!”
“Bây giờ em đang ở khu Vạn Phong, anh mau đưa người đến đây đi!”
Nghe Chó Hoang khóc lóc kêu than như thế thì Mãnh Hổ nhíu mày lại.
“Con mẹ nó ăn gan hùm mật gấu rồi hay sao mà dám đụng đến người của tao?”
Chó Hoang nói: “Anh, em không quen người này nhưng nó bẻ gãy tay em rồi, anh phải báo thù cho em đấy!”
“Được rồi được rồi, mày đúng là đồ bỏ đi, mày ở đó đợi tao, tao đưa người qua đó ngay!”
Dứt lời Mãnh Hổ không nhịn được nữa, đẩy ngã hết bài ra, mặt mày hung tợn đứng lên: “Mẹ nó mang theo hàng rồi theo tao đi đánh nhau!”
Sau khi ra lệnh Mãnh Hổ đưa người lái vài chiếc xe jeep chạy về phía khu Vạn Phong.
Sau khi cúp máy Chó Hoang tức giận trợn mắt với Tần Duy ngay, hung dữ nói: “Nhóc con, bây giờ anh Mãnh Hổ đang đưa người đến đây, mày chết chắc rồi!” “Lát nữa cho dù mày có quỳ xuống xin tha thì tao cũng phải giết chết mày!”
Nghe Chó Hoang nói thế thì nụ cười lạnh lùng trên môi Tần Duy càng nhếch rộng hơn.
Sau đó lại bắt đầu châm biếm: “Mày có tin không, lát nữa người quỳ xuống xin tha chắc chắn là mày đấy!”
Chó Hoang nổi điên lên, chỉ thẳng vào Tần Duy mắng chửi: “Thằng khốn!”
“Ông đây phải băm nát xương mày ra!”
“Được thôi, vậy thì cứ đợi Mãnh Hổ đến xem mày băm tạo thế nào!”
Tần Duy vẫn giữ nụ cười lạnh lùng.
Dương Nhã Tinh lại thấy lo, cô từng nghe nói về Mãnh Hổ, người này cũng xem như có tiếng trong giới xã hội đen.
Nghe nói còn là người của Ngô Chấn Hùng.
Nếu như Mãnh Hổ đưa người đến thật thì chuyện này phiền phức lớn rồi.
“Ông chú, em thấy vẫn nên báo cảnh sát để họ giải quyết đi”
Dương Nhã Tinh thấy chuyện ngày một lớn thì không khỏi lo lắng cho Tần Duy.
Nhưng Tần Duy lại nắm chặt tay của Dương Nhã Tinh.
Cười đáp lại: "Nhã Tinh, đừng lo quá, đám người này không làm gì được anh đâu.
Đùa nhau à, tối hôm qua Gấu Xám còn chết trong tay anh nữa mà.
Anh còn sợ đám lâu la này sao?
Ầm ầm ầm ầm!
Ngay vào lúc này mấy chiếc xe jeep cũ nát đậu lại cách đó không xa.
Nhìn thấy đoàn xe đó.
Ánh mắt Chó Hoang đầy mừng rỡ, trông rất kích động.
“Nhóc con, anh Mãnh Hổ đến rồi, mày chết chắc rồi!”
Dứt lời anh ta hớn hở chạy sang đó.
Mở cửa xe ra!
Mãnh Hổ mặc một chiếc áo ngắn màu đen ôm sát người, trên cổ là một sợi dây chuyền bằng vàng to cỡ hạt đậu phộng, mang một đôi dép lê, một chiếc kính râm, đưa theo đàn em nhàn nhã bước xuống xe.
Hai người phía sau anh ta ai nấy cũng vạm vỡ, tay cầm gậy bóng chày, trông rất dữ tợn.
Mà lúc này Chó Hoang lại vội chạy sang đón.
Khóc la thê thảm: “Anh, cuối cùng anh cũng đến, em đợi anh cực khổ lắm đấy!”
Mãnh Hổ không vui, liếc nhìn Chó Hoang, lạnh lùng đáp: “Mẹ nó mày cũng chỉ được vậy thôi, ngay cả chút chuyện như thế cũng làm không xong! Tao cần mày làm gì nữa?"
Chó Hoang vẫn trưng ra cái mặt thảm thương ấy: “Đại ca, em cũng không muốn đâu..
“Được rồi được rồi, mày bớt nhiều lời lại đi, là thằng nào ra tay, ông đây xử nó cho mày!”
Chó Hoang dùng ánh mắt cay độc, chỉ thẳng về phía Tần Duy đang đứng gần đó.
Nghiến chặt răng nói: “Chính là thằng khốn này!”
Mãnh Hổ gật đầu, ánh mắt nhìn theo ngón tay của Chó Hoang.
Ách....
Nhất thời...
Mặt Mãnh Hổ lập tức cứng đờ, cứ như hoá thành một pho tượng vậy...
Con người anh ta co lại.
Con mẹ nó đây không phải anh Tần sao?
Anh ta không nhìn nhầm, quả nhiên là anh Tần!!!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất