Chó Hoang không biết Mãnh Hổ có quan hệ mật thiết với Tần Duy.
Anh ta oán hận bước đến gần Tần Duy, sắc mặt dữ tợn: "Thằng nhóc, như mày mong muốn, anh Mãnh Hổ đã đến" "Nếu giờ mày quỳ xuống xin tha, tao sẽ rộng lòng tha cái mạng chó của mày!"
"Bằng không..."
"Bằng không thì sao?" Tần Duy khẽ cười mỉa mai, nhìn chằm chằm vào người đằng sau.
"Bằng không ông đây sẽ băm mày cho chó ăn.
Vẻ mặt của Chó Hoang dữ tợn, giờ anh Mãnh Hổ đã đến.
Chắc chắn thắng nhãi này sẽ chết không chỗ chôn.
Tần Duy chỉ cười, nhìn chằm chằm vào Mãnh Hổ cách đó không xa.
Anh cười giễu cợt: "Mãnh Hổ, thằng ngu này là thuộc hạ của anh à?"
Mãnh Hổ vừa nghe anh nói vậy bèn chấn động, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như suối.
Lúc này anh ta giận dữ vô cùng.
Thằng chó Chó Hoang lại dám đắc tội với anh Tần.
Anh ta vác gậy bóng chày, không hề do dự.
Mặt lạnh như tiền, đi về phía Chó Hoang.
Chó Hoang vẫn chưa nhận ra nguy hiểm đang đến gần mình.
Anh ta vẫn nhe răng cười khà khà, chỉ vào Tần Duy, ánh mắt sắc bén: “Tổ sư thằng cha mày, mày dám gọi tên cúng cơm của anh Mãnh Hổ cơ đấy”
“Mẹ nó, mày nghĩ mày là ai?”
Đúng lúc này, tiếng hét phẫn nộ bất ngờ vang lên.
Ngay sau đó, Mãnh Hổ sau lưng anh ta đột ngột nhào đến.
Mãnh Hổ đập gậy bóng chày trong tay vào đầu Chó Hoang.
Loảng xoảng!
Chó Hoang cảm giác đầu mình bỗng đau đớn dữ dội, máu tươi trên trán tuôn ra ào ào, ngay sau đó đã tràn ra khắp mặt anh ta.
Anh ta hét lên thảm thiết, quay đầu nhìn lại thì hoảng hốt nhận ra người cầm gậy đánh vào đầu mình là đại ca của mình, anh Mãnh Hổ.
“Anh Mãnh Hổ, anh làm gì vậy..”
Mặt anh ta tái nhợt, chưa kịp nói dứt câu.
Mãnh Hổ đã đạp anh ta ngã lăn cù cù.
“Mẹ nó, thằng khốn nhà mày dám đắc tội với anh Tần à.”
“Giờ ông sẽ đánh chết mày luôn”
Mãnh Hổ chửi ầm lên, sau đó đập thêm vài gậy lên người Chó Hoang.
Chó Hoang hoảng hốt vô cùng, kêu rên liên tục.
“Anh ơi, em sai rồi”
Anh ta liên tục xin tha.
Lúc này, anh ta mới biết mình đã đá trúng ván sắt rồi.
Anh ta không ngờ thằng nhãi đó quen anh Mãnh Hổ thật.
“Mày đắc tội với anh Tần, tao tha thứ cho mày có ích gì?”
“Mẹ nó, mày có biết anh Tần là ai không hả? Anh ấy là bạn của ông chủ Ngô, thằng khốn nạn như mày đắc tội nổi anh ấy hay sao?”
“Con mẹ nó, mày không muốn sống nữa à?”
Mãnh Hổ càng nói càng điên tiết, liên tục đập gậy trong tay vào người tên Chó Hoang.
Chó Hoang la lên oai oái, lộn nhào đến trước mặt Tần Duy.
Mặt anh ta đầy máu, liên tục dập đầu xin tha.
“Anh Tần, tôi sai rồi.”
“Tôi có mắt như mù nên mới đắc tội với anh, cầu xin anh rộng lòng tha cho tôi lần này. Tôi thề từ nay về sau, tôi không dám nữa.
“Cầu xin anh tha cho cái mạng quèn của tôi...
Dương Nhã Tinh thấy vậy thì thầm kinh ngạc.
Không ngờ ông chú có quen với Mãnh Hổ.
Hơn nữa dường như Mãnh Hổ rất tôn trọng ông chú.
Vừa rồi cô còn lo rằng khi Mãnh Hổ đến nơi sẽ khiến sự việc càng thêm phiền phức.
Không ngờ cô đã lo lắng dư thừa.
Dương Nhã Tinh thấy vậy bèn nhìn Tần Duy bằng ánh mắt sùng bái.
Ông chú đúng là người đàn ông hiếm có khó tìm.
Ánh mắt Tần Duy lạnh lẽo, anh khoát tay ra hiệu Mãnh Hổ dừng lại.
Lúc này, Mãnh Hổ mới buông cây gậy trong tay ra.
Tần Duy nhìn Chó Hoang quỳ trước mặt mình, bèn nhếch môi cười quái gở: “Tao nói không sai chứ hả, chắc chắn người quỳ xuống xin đối phương tha cho sẽ là mày”
Chó Hoang nghe vậy bèn rùng mình.
Anh ta liên tục dập đầu xin anh tha cho: “Đại ca, tôi sai thật rồi, xin anh tha cho tôi lần này, từ nay về sau tôi không dám làm vậy nữa...
Chó Hoàng không sợ được sao? Đại ca Mãnh Hổ của anh ta còn kiêng dè người đàn ông tên Tần Duy trước mặt mình cơ mà.
Anh bóp chết anh ta có khác gì bóp chết con kiến hôi đâu chứ?
Tần Duy không định lãng phí thời gian đôi co với thằng khốn này.
Anh lạnh lùng nói: “Ai sai mày đến đây gây chuyện?”
Dương Nhã Tinh ngẩn ra, chẳng lẽ có người sai Chó Hoang đến đây gây chuyện hay sao?
Chó Hoang dứt khoát khai ra: “Là Dương Đình Vũ, ông ta đã cho tôi mười tỷ, bảo tôi mỗi ngày hãy dẫn người đến phá rối.
“Tất cả là lỗi của tôi, tôi không nên hám lợi làm chuyện xấu xa”
Chó Hoang vô cùng hối hận.
Sớm biết thế này, anh ta tuyệt đối không dám nhận số tiền đó.
“Cái gì?”
“Không thể nào, anh nói bậy!”
Dương Nhã Tinh thay đổi sắc mặt, cô không dám tin.
Dương Đình Vũ là chú ba của cô, tại sao ông ta lại làm thế?
Chó Hoang vội vã trả lời: “Dương Đình Vũ đích thân chuyển mười tỷ cho tôi, giờ tôi vẫn còn giữ lịch sử giao dịch với ông ta mà”
“Tôi xin thề với trời, nếu tôi nói dối nửa câu thì sẽ bị sét đánh.
Dứt lời, Chó Hoang lấy điện thoại, bấm vào lịch sử giao dịch.
Dương Nhã Tinh vừa thấy vậy bèn sầm mặt.
“Tại sao chú ấy lại làm như vậy?”
Hai mắt Dương Nhã Tinh như sắp phun ra lửa.
Khu Vạn Phong là dự án của công ty gia tộc, tại sao ông ta lại làm như vậy?
Chẳng lẽ ông ta nhận được lợi ích gì khi làm gia tộc tổn thất hay sao?
Tần Duy nghe vậy bèn nhíu mày.
Anh không ngờ người phía sau màn lại là Dương Đình Vũ.
Tần Duy không cần nghĩ cũng biết động cơ của ông ta là gì.
Chẳng phải vì muốn ép Dương Nhã Tinh xuống đài sao?
Thủ đoạn này thật sự ti tiện.
“Được rồi, lần này tao tha cho mày, nếu sau này tao còn gặp mày ở đây thì tao không dễ dãi như vậy nữa.
Tần Duy nghiêm túc nói.
“Cảm ơn anh Tần, cảm ơn anh Tần”
Chó Hoang không dám ngừng lại, vội vàng dẫn người rời khỏi nơi này.
Mãnh Hổ cũng không ở lại, anh ta nói năng khách sáo với Tần Duy vài câu rồi cũng rời đi.
Kế tiếp, Dương Nhã Tinh an ủi những công nhân bị thương rồi theo Tần Duy rời khỏi nơi này.
“Ông chú, tại sao chú ấy phải làm vậy?”
Sắc mặt của cô rất khó coi, khi biết người phía sau là Dương Đình Vũ, cô đã rất khó chịu.
Rõ ràng đôi bên đều là người của nhà họ Dương mà cứ đấu đá với nhau làm gì.
“Nhã Tinh, có câu nói này rất hay, tự gây nghiệt không thể sống”
“Dương Đình Vũ làm vậy, sớm muộn cũng sẽ tự chuốc lấy trái đắng.
Tần Duy nghiêm túc nói.
"Haiz..."
Dương Nhã Tinh thở dài.
Cô biết cả nhà chú ba vẫn luôn ghét cô.
Nhưng cô không ngờ họ lại làm ra chuyện ti tiện đến nước này để đối phó mình.
Nhà họ Dương.
Dương Đình Vũ đang uống trà, cô con gái cả của ông ta là Dương Phương Tĩnh đang đứng trước mặt ông ta.
“Ba, Chó Hoang đã gây rối bên kia hơn tuần nay rồi, không bao lâu nữa Dương Nhã Tinh sẽ không chịu nổi”
Dương Phương Tĩnh chế giễu nói.
Dương Đình Vũ nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ, một khi dự án kéo dài không được thực hiện, tiến độ chậm chạp, chúng ta sẽ nhân cơ hội này loại bỏ Dương Nhã Tinh khỏi vị trí tổng phụ trách”
“Hừ, một con nhãi miệng còn hôi sửa dám đấu thủ đoạn với ba, nó còn non lắm.”
Dương Đình Vũ nói, mặt lạnh như tiền.
Dương Phương Tĩnh cũng cười hùa theo: “Ba, chỉ vần Dương Nhã Tinh ngã ngựa thì chúng ta sẽ cơ hội. Lần này chúng ta phải nắm giữ quyền quản lý khu Vạn Phong. Một khi chúng ta khống chế toàn bộ mạch máu kinh tế của nhà họ Dương.
“Đám lửa này vẫn chưa đủ lớn, giờ ba sẽ báo cho Chó Hoang bảo cậu ta làm ầm ĩ hơn nữa, chuyện càng lớn thì Dương Nhã Tinh càng khó kết thúc được nó!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất