Điện thoại nhanh chóng kết nối. 

Dương Đình Vũ nói thẳng vào trọng tâm: “Chó Hoang, tôi cho cậu thêm ba tỷ nữa, nhớ kỹ phải quậy càng lớn càng tốt. Tốt hơn hết phải thấy máu, tôi sẽ lo liệu hậu quả cho cậu. 

Bên kia điện thoại. 

Lúc này Chó Hoang đang nối xương ở bệnh viện, vừa nghe Dương Đình Vũ nói vậy thì lập tức nổi giận đùng đùng. 

“Tên họ Dương kia, tôi dcm tổ tông mười tám đời nhà ông, đừng nói cho tôi ba tỷ, dù ông cho tôi ba mươi tỷ tôi cũng không làm. 

“Ông thích ai thì tìm người đó đi.” 

“Sau này tốt nhất ông đừng để tôi gặp mặt ông, bằng không tôi gặp lần nào sẽ đấm ông lần đó. 

Dứt lời, Chó Hoang giận dữ cúp điện thoại. 

Dương Đình Vũ nghe tiếng quát tháo bên kia điện thoại thì đần mặt, giận dữ la lên: “Mẹ nó, thằng khốn Chó Hoang này tự dưng nổi điên gì không biết?” 

Dương Phương Tĩnh nhướng mày và hỏi: “Ba, sao vậy ạ?” 

Dương Đình Vũ sầm mặt, nặng nề nói: “Bên phía Chó Hoang có chuyện rồi.” 

“Đã xảy ra chuyện gì?” 

Sắc mặt của Dương Phương Tĩnh cũng trở nên khó coi. 

“Không biết, nhưng nghe giọng điệu của Chó Hoang thì biết cậu ta không muốn nhận tiếp vụ này, có lẽ Dương Nhã Tinh đã ra tay. Không biết nó dùng cách gì ép Chó Hoang rụt đuôi lại nhỉ?” 

Dương Đình Vũ nhíu mày, khó hiểu hỏi. 

“Còn phải nói, chắc chắn thắng họ Tần kia đã ra tay giúp nó. Thằng vô dụng đó hơi ngông cuồng, bằng không làm sao Dương Nhã Tinh đuổi Chó Hoang đi được chứ?” Dương 

Phương Tĩnh vừa nhắc tới Tần Duy đã tức giận đến nghiến răng. 

“Lại là thằng oắt vô dụng này” 

Dương Đình Vũ lạnh mặt, sát khí ào ào. 

Con của ông ta Dương Diệu Bình còn đang nằm trong bệnh viện, tất cả là nhờ Tần Duy ban tặng đấy. 

“Ba, hay là chúng ta tiện thể dạy dỗ luôn Tần Duy, con sẽ nói với bạn trai Tam Hành của con một tiếng, bảo ba của anh ấy ra tay nhé?” 

Dương Đình Vũ lắc đầu: “Tần Duy có quan hệ với Trần Tứ Hải, khi nào chúng ta chưa nắm giữ được quyền thi công thì không nên làm việc sơ suất. 

“À phải rồi, con có nghe nói gì không? Tiết Hải Sâm bị giết rồi, dù không biết hung thủ là ai nhưng nhà họ Tiết nhất quyết muốn tìm người để trút giận. 

“Lúc này, Tần Duy sẽ trở thanh cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của nhà họ Tiết. 

“Nếu giờ chúng ta thúc đẩy một tí, khiến mâu thuẫn giữa Tần Duy và nhà họ Tiết ầm ĩ hơn... 

“Một khi nhà họ Tiết muốn ra tay tàn nhẫn, Tần Duy sẽ chết không có chỗ chôn.” 

Dương Phương Tĩnh nghe vậy thì mặt mày rạng rỡ: “Ba à, chiêu này thật cao tay, nhờ vậy chúng ta có thể giải quyết thắng vô dụng kia mà không tốn quá nhiều công sức. 

“Ừ, tạm thời đừng quan tâm thẳng vô dụng đó nữa, đúng như ba dự đoán, lần này Chó Hoang đã thất bại.” 

Dương Đình Vũ im lặng giây lát, sau đó nói với Dương Phương Tĩnh: “Con gái, mau báo với bên đó bắt đầu kế hoạch tiếp theo, lần này ba muốn xem Dương Nhã Tinh còn cách nào thoát thân nữa. 

“Ba, con sẽ đi sắp xếp ngay bây giờ. 

Dương Phương Tĩnh đi ra khỏi phòng. 

Ánh mắt Dương Đình Vũ u ám, nặng nề nói: “Dương Nhã Tinh, muốn đấu với tôi, cô còn non lắm” 

“Nhà họ Dương là của tôi, đừng ai hòng cướp khỏi tay tôi. 

Dứt lời, ánh mắt ông ta tỏa ra sát khí. 

Ban ngày Tần Duy và Dương Nhã Tinh ở công trường, sau đó hỏi thăm những công nhân bị thương. 

Cả hai bận bịu đến khi trời tối mịt mới được rảnh rỗi. 

Hai người nắm tay nhau, đi dọc trên con đường. 

“Ông chú, em quyết định rồi.” 

Cô đột ngột lên tiếng. 

Tần Duy sững sờ, hỏi ngược lại cô: “Em quyết định chuyện gì?” 

Dương Nhã Tinh dừng bước nhìn anh rồi nói: “Qua chuyện hôm nay, em đã thấy rõ một điều” 

“Em muốn mạnh lên, mạnh đến mức họ không đe dọa được em và em đủ sức bảo vệ những gì em có.” 

“Chỉ khi nào em mạnh lên, em mới có thể đối đầu với họ đến cùng” 

Dương Nhã Tinh nói xong, cả người toát lên khí thế vô cùng đặc biệt. 

Dù cô chỉ là phụ nữ nhưng cô vẫn có sự kiêu ngạo và bất khuất của mình. 

Cùng bản tính ẩn sâu của loài sói. 

Tần Duy sững sờ, sau đó cười bảo: “Bất kể em làm gì, anh cũng đều ủng hộ em” 

“Dù em muốn mặt trăng trên trời, anh cũng sẽ hái xuống cho em. 

Nghe Tần Duy trìu mến nói như thế, Dương Nhã Tinh cười tươi như hoa. Cô bật cười vui vẻ, ôm lấy cánh tay Tần Dương và rúc vào lòng anh. 

“Ông chú, thật tốt khi có anh bên cạnh em. 

Cô tràn đầy phấn khích. 

“Anh cũng thế.” 

Tần Duy gật đầu và nói. 

“Ông chú, chúng ta đến quán bar chơi nhé. 

Dương Nhã Tinh bỗng ngẩng đầu và nhìn anh. 

Anh ngẩn ra, không hiểu hỏi: “Em có cả sở thích này à?” 

“Lúc còn đi học, em và bạn thân thường đến bar. 

Nói xong, Dương Nhã Tinh nhếch môi: “Ông chú, chẳng lẽ anh nghĩ em thích đi bar nên cho rằng em là cô gái hư hỏng đấy à?” 

Tần Duy búng trán Dương Nhã Tinh, cười bảo: “Không phải, thời đại học, anh và bạn cùng phòng cũng thường đi nữa. 

"Ô!" 

Dương Nhã Tinh ngạc nhiên, không ngờ ông chú thành thật như anh cũng biết đến quán bar. 

Hai người tới một quán rượu. 

Tiếng nhạc vang lên inh ỏi trong quán rượu, trong không khí toàn mùi thuốc lá và mùi rượu, vô số đôi trai gái ở đây đang lắc lư theo giai điệu... 

Tần Duy đến quầy bar, gọi một chai whisky và rượu vang sủi. 

Không ngờ Dương Nhã Tinh rót cho mình một ly whisky và cười nói: “Ông chú, em không phải chú cừu non, bàn về uống rượu, chưa chắc anh đã uống hơn em đâu đấy. “Ồ, thật không?” 

Tần Duy hơi bất ngờ, sau đó cụng ly với cô. 

Bên trong quán bar, một nữ phục vụ cầm khay rượu đi tới lui giữa các ghế dài. 

Đó là cô gái chừng mười bảy, mười tấm tuổi, gương mặt ưa nhìn, hoàn toàn không tô son điểm phấn, trông ngây ngô vô cùng. 

Cô ấy là Tần Gia Lệ. 

Kể từ khi ba nhập viện, gia đình không có nguồn thu nhập, vì muốn phụ giúp gia đình nên cô ấy đã tìm công việc trong quán rượu này. 

Mỗi ngày làm việc tám tiếng thì sẽ kiếm được chừng ba trăm nghìn. 

Cô ấy đi làm ở đây đã được một tuần. 

Ban đầu cô ấy rất mệt và buồn ngủ. 

Nhưng dần dần cô ấy đã tập làm quen với công việc, cộng thêm bản thân cô ấy là cô gái kiên cường, dù có mệt mỏi và khổ cực đến đâu thì cô ấy vẫn không từ bỏ. 

Dù thế này sẽ ảnh hưởng đến việc học nhưng hết cách rồi, gia đình của cô ấy không còn tiền nữa. 

Tần Gia Lệ cần kiếm tiền sinh hoạt, còn anh Tần Duy đã chi trả viện phí cho ba. 

Nhưng cô ấy là một cô gái kiên cường, trước giờ không chủ động đòi tiền người ta. 

Anh Tần Duy và thím Lục Loan đã giúp cả nhà họ rất nhiều rồi. 

Cô ấy không muốn liên lụy đến người ta. 

“Mẹ nó, rượu tôi gọi sao còn chưa tới?” 

“Này! Tôi gọi cô đó, cô bị điếc hay gì?” 

Một người đàn ông ngồi trên ghế dài hét lên với Tần Gia Lệ. 

“Tới ngay, tới ngay.” 

Cô ấy đã quen với những lời tục tĩu của đám người này. 

Tần Gia Lệ vội vàng chạy đến, đặt rượu xuống và cười nói: "Thưa anh, đây là rượu của các anh.” 

Người đàn ông nhẹ nhàng gật đầu, vừa thấy Tân Gia Lệ, hai mắt anh ta bỗng sáng bừng. 

Anh ta nhếch môi cười đê tiện: “Em gái, em có muốn uống với anh đây một ly không?” 

“Xin lỗi, tôi không biết uống rượu. 

Tần Gia Lệ vội vàng lắc đầu từ chối. 

“Mẹ nó! Bớt giả vờ giả vịt trước mặt ông đây.” 

“Tôi hỏi cô lại lần nữa, cô có uống ly rượu này hay không?” Anh ta sầm mặt, giận dữ hỏi. 

“Thật lòng xin lỗi, tôi thật sự không biết uống rượu.” 

Tần Gia Lệ lắc đầu. 

eyJpdiI6ImJqS2tzdktvTDdRWFNCdjNOcm1oNmc9PSIsInZhbHVlIjoiSzArM1U2bVhPXC8rOTBpdG5rN0w1Um5PRWdiWXlWOVlLT3ZZbE5iNmRtZDRMYW9zQ1JseFVXYkhiaGp1M2pHNVVWaXJpSEM0N09Oa05LcGpUQmFTWjN3PT0iLCJtYWMiOiJlYWNjODg5ODNmYWMxZTRmMjRlYjZlZTcxZWNiN2ZhNTExMmM3YWYxNGM0NDBkNzgwYzlhMzM4MzQxMmZiYzQyIn0=
eyJpdiI6IncwK1lrdEp0cjBOYysweUlyb0hPSEE9PSIsInZhbHVlIjoiQ3pUY3N3WE42S3B4ZW5CcFwvRXpJc3FUWnVBOUFFWVVDTytQZEJDekllcE1GTnlKWElXTFNRN1lZeDJsV3duallGaFh4OU9FTWxnbVhWVHJXeU9GbVk4SEU5MTRNTTdTK0hsY2REdmtBZ1NJSktLQzBCVHZ3RVI0WFBSU2dhczBTU01TVE5VS3hIMFhaU1RoNVRVczlTZGdnWnVIY1V4R3BYZ1VoN2pibE9IaVA5Z1ZUSk9jUVhjM2hnUWs5b1p4USIsIm1hYyI6ImY4ZDdlYjAyNTU1YTQxY2I1MDQ4YmY1MDE3ZGNkYzQ5YjlmYzgzMDdkZTY0ZWJlYzZmM2M2NTFiNDY1ZTFiZWQifQ==

“Một con điểm làm việc ở nơi này mà muốn giữ thân như ngọc ư? Cô tưởng mình là ngọc nữ đó à?"

Ads
';
Advertisement
x