Chất rượu lạnh lẽo dính đầy mặt Tần Gia Lệ.
Cô ấy hoảng hốt mặt mày trắng bệch, giống như chú thỏ con đang sợ hãi cùng cực.
Đúng lúc này, một người đàn ông ăn mặc như quản lý thấy thế vội vàng chạy đến.
“Cậu Hồ, có chuyện gì thế?”
Người đàn ông ăn mặc như quản lý ân cần bước đến, hỏi người thanh niên kia.
Người được gọi là cậu Hồ cau có, chỉ ngón trỏ vào mặt Tần Gia Lệ, giận dữ tố cáo: “Mẹ nó, ông là khách hàng của các người mà phục vụ của các người lại bày thái độ này với ông ư?”
Quản lý thay đổi sắc mặt, vội vàng nói với Tần Gia Lệ: “Tần Gia Lệ, cô làm gì đó? Ai bảo cô chọc cho cậu Hồ không vui thế?”
Tần Gia Lệ rưng rưng nước mắt, nức nở giải thích: “Quản... Quản lý, vị khách này muốn tôi uống rượu cùng anh ta, tôi còn là học sinh nên không biết uống rượu..”
Cậu Hồ vừa nghe nói Tần Gia Lệ vẫn còn là học sinh bèn rạng rỡ, không nhịn được liếm môi một cái.
Khó trách cô ấy trông đơn thuần, sạch sẽ đến vậy, thì ra người ta vẫn còn là học sinh.
“Tần Gia Lệ, tôi đã dặn dò cô bao nhiêu lần rồi. Khách hàng là thượng đế, không cần biết khách có yêu cầu gì thì cô cũng phải cố hết sức thỏa mãn khách. Cô xem lời tôi nói là gió thoảng qua tai sao?” Quản lý lạnh lùng nói.
Cậu Hồ nghe vậy bèn nở nụ cười hèn mọn, ánh mắt đầy thú tính nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Tần Gia Lệ bị nhìn như vậy thì không được tự nhiên, nhưng cô ấy không dám ngẩng đầu lên.
“Con điểm kia, cô nghe chưa, bất kể khách có yêu cầu gì thì cô cũng phải cố gắng thỏa mãn cho khách”
Cậu Hồ nở nụ cười đê tiện, thò một bàn tay về phía cô ấy.
Tần Gia Lệ giật mình la lên, vô thức vả cho anh ta một bàn tay.
Cái tát đau điếng giáng vào mặt cậu Hồ.
Cậu Hồ trợn tròn mắt, anh ta nằm mơ cũng không ngờ cô nàng này lại to gan đến độ dám ra tay đánh mình.
Quản lý cũng thay đổi vẻ mặt, thân phận cậu Hồ rất cao quý, lỡ anh ta tức giận thì cả quán bar này sẽ bị liên lụy.
“Con khốn.”
Quản lý bước đến hai bước, mặt sa sầm, tát vào mặt của Tần Gia Lệ.
“Tần Gia Lệ, cô dám đánh cậu Hồ, con mẹ nó cô muốn chết đúng không?”
“Mau xin lỗi cậu ấy cho tôi”
Tần Gia Lệ bị tát một cái, đau đến độ khiến cô ấy khóc ròng.
Lúc này cô ấy rất sợ...
“Xin... Xin lỗi, tôi không cố ý..”
Cô ấy hoảng hốt run rẩy không ngừng, cúi đầu liên tục xin lỗi.
Cô ấy đang rất hoảng sợ.
Cậu Hồ thấy vậy bèn nhe răng cười tươi tắn hơn.
Anh ta bước lên hai bước, khẽ ngã người về trước và cách Tần Gia Lệ chừng mười centimet, cất giọng mỉa mai: “Cô đánh tôi một cái, chỉ xin lỗi thì coi như xong sao? Trên đời này có chuyện tốt đến vậy ư?”
“Cậu... Cậu Hồ... Tôi sai rồi, xin lỗi.”
Tần Gia Lệ chỉ mới mười tám tuổi, chưa nếm trải mặt trái của cuộc đời.
Vì vậy cô ấy chỉ biết bất lực và sợ hãi trước tình huống này.
“Tôi cho các người lựa chọn, một là bồi thường cho tôi ba trăm triệu”
Tần Gia Lệ nghe vậy thì thay đổi sắc mặt.
Ba trăm triệu?
Đối với cô ấy, đó là một con số trên trời.
Từ nhỏ đến lớn, cô ấy chưa từng gặp số tiền đến như thế.
“Tôi... Tôi không có tiền, tôi thật sự không có tiền”
Tần Gia Lệ hoảng sợ vô cùng.
Cậu Hồ mỉm cười càng tươi, bật cười rồi nói: “Nếu cô không có tiền thì thôi, cô chỉ còn một lựa chọn khác.
“Chỉ cần cô ngủ với tôi một đêm, tôi sẽ bỏ qua chuyện này”
Tần Gia Lệ nghe đến đây thì nổi giận đùng đùng.
“Không... Không được, tôi còn là học sinh, tôi sai rồi, tôi sai rồi.”
Tần Gia Lệ hoảng sợ, không kìm được rơi nước mắt.
Sắc mặt cậu Hồ lạnh dần, nặng nề lên tiếng: “Cô chẳng những không có tiền mà còn không chịu bồi thường bằng thể xác”
“Con mẹ nó, cô đùa tôi đấy à?”
Cậu Hồ giơ tay lên, bất ngờ tát vào mặt Tần Gia Lệ.
A!
Tần Gia Lệ hét lên thảm thiết, một bên mặt sưng to đỏ bừng, cô ấy ngã sõng soài ra đất.
Cậu Hồ bày ra vẻ mặt dâm đãng, tóm lấy tay cô ấy và muốn kéo cô ấy ra ngoài.
“Cứu mạng.”
“Cứu mạng”
“Ai đó hãy cứu tôi với.”
Tần Gia Lệ hét lên kêu cứu.
Nhưng nơi này là quán bar, từ lâu mọi người đã không còn kinh ngạc với những chuyện tương tự xảy ra ở đây.
Hơn nữa, họ cũng không nhúng tay vào.
Vệ sĩ bên trong quán bar e ngại thế lực của cậu Hồ nên không dám ra tay.
Tất cả mọi người đều tỏ vẻ mọi chuyện không liên quan đến mình...
Tần Duy và Dương Nhã Tinh ngồi trong một góc khá xa.
Nhưng vẫn nghe được tiếng kêu cứu của Tần Gia Lệ.
Giọng nói này nghe có hơi quen, sao giống Gia Lệ quá vậy?
Tần Duy đứng dậy, nhìn sang bên đó.
Ánh mắt càng ngày càng lạnh.
Sát khí không kìm được nhanh chóng tỏa ra giống như thủy triều.
“Gia Lệ!”
Tần Duy thay đổi sắc mặt, anh không ngờ người đó đúng là em họ Tần Gia Lệ của anh.
Anh không do dự nữa, xách theo một chai bia và xông về phía đó.
Tần Gia Lệ vẫn đang giãy dụa chống cự.
Nhưng dù sao cậu Hồ vẫn là đàn ông, sức lực mạnh hơn cô ấy rất nhiều.
Anh ta kéo Tần Gia Lệ đi về phía nhà vệ sinh.
Thấy cô ấy vẫn không ngoan ngoãn, anh ta bèn tát cô ấy thêm một cái.
“Nếu cô còn dám chống cự, ông sẽ giết cô!”
Cậu Hồ vốn không phải người tốt lành gì, cộng thêm giờ đã uống quá nhiều rượu nên thú tính bộc phát, ước gì có thể...
Anh ta nhe răng bật cười, chuẩn bị nâng Tần Gia Lệ lên.
Nhưng ngay sau đó.
Một cái chai bỗng từ đâu bay đến...
Bay thẳng trong không trung.
Loȧng xoȧng!
Chỉ thấy chai bia nọ đã đập vào gáy của cậu Hồ.
Âm thanh chai bia vỡ nát bất ngờ vang lên, máu tươi dần chảy ra sau gáy...
Cậu Hồ đau đớn, anh ta nhăn mặt, oán hận quay đầu.
Chỉ thấy nắm đấm đang đến gần mình, dần dần phóng to trong mắt của anh ta.
Bốp!
Nắm đấm mạnh mẽ đập thẳng vào mũi cậu Hồ.
Răng rắc!
Tiếng mũi bị gãy bỗng vang lên sau đó.
Hai dòng máu tươi tuôn trào mãnh liệt như suối phun.
Sau khi đấm gãy mũi của thằng khốn nọ xong, Tần Duy lại nắm cổ áo phía sau của anh ta.
Kế tiếp ấn anh ta xuống mặt đất.
Tần Duy ấn đầu gối vào ngực cậu Hồ.
Lúc này ánh mắt của anh vô cùng đáng sợ.
Lạnh lẽo!
Nổi giận!
Hung tàn!
Rét lạnh!
Mọi chuyện kể ra thì dài nhưng chỉ xảy ra trong chớp nhoáng.
Tốc độ nhanh đến mức những người có mặt ở hiện trường vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đợi khi mọi người phản ứng lại, cậu Hồ đã bị đè xuống đất.
Gương mặt thấm đẫm máu tươi.
Vô cùng thê thảm!
“Anh Tần Duy.
Vừa thấy anh, Tần Gia Lệ sững sờ, gương mặt bỗng sáng bừng, trong lòng cảm thấy an toàn khó tả.
“Thằng khốn!”
“Mày đang làm gì đó? Mau ngừng tay cho tao”
Người quản lý thay đổi sắc mặt, vội vàng chạy đến khuyên ngăn.
Tần Duy nhìn quản lý bằng ánh mắt đáng sợ, bỗng nhiên anh đứng dậy rồi giáng một cú vào mặt quản lý.
Cốp!
Cú đấm này nện thẳng vào cằm của quản lý.
Ngay sau đó, máu và răng bay ra lẫn lộn, quản lý như cây cọc tiêu ngã ngửa ra đất.
Bị đánh bại chỉ trong một cú đấm!
Tần Duy sát khí đầy mặt.
Ánh mắt anh bỗng lóe lên vẻ tàn nhẫn, sau đó Tần Duy đột ngột đấm vào mặt cậu Hồ.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất