CHƯƠNG 1453 

Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, chớp mắt đã được nửa tháng. 

Trong nhà kính trồng hoa, Cửu Thiên đang yên tĩnh tu luyện, Linh Bối ngồi bên cạnh hắn thổi sáo. 

Tiếng sao du dương bay theo gió, còn mang theo chút ánh vàng. 

Canh khí trên người Cửu Thiên di chuyển theo tiếng sáo, giống như bóng người đang nhảy theo nhạc, bắt đầu bay lượn bốn xung quanh. 

Canh khí di chuyển bằng trái tim, di chuyển theo ý muốn, di chuyển theo trời đất. 

Trên người Cửu Thiên đột nhiên vang lên tiếng răng rắc, sắc mặt Linh Bối hơi thay đổi, tiếng sáo đột nhiên dừng lại. 

Đột nhiên, canh khí trên người Cửu Thiên trở nên bành trướng, tăng vọt. 

Thiên địa chi lực bốn phía xung quanh cũng tăng lên, giống như đang reo hò. 

Một tia sáng lóe lên giữ ấn đường của Cửu Thiên, giống như một bông hoa đang nở rộ. 

Da, kinh mạch, xương cốt trên người cửu Thiên bắt đầu co lại. 

Cử động cùng với tiết tấu và tiếng reo hò, Cửu Thiên đột nhiên chấn động, một luồng sức mạnh khổng lồ biến thành khí lưu sau đó tản ra. 

Tiếng khí nổ vang lên, mây mù ở trên bầu trời ở bên ngoài biến mất, ngũ hành quang đại thắng. 

Cửu Thiên chẫm rãi mở mắt ra, trên người đột nhiên xuất canh giáp. 

Ngũ hành chi lực ngưng tụ thành canh giáp bao phủ lên người hắn. 

Canh giáp cứng như sắt, thậm chí dùng tay sờ vào có thể sờ được thực thể. 

Thiên địa chi lực nén đến mức này quả nhiên đã sắp đến cực hạn. 

Sau đó, tia sáng trên người Cửu Thiên ngày càng mạnh, giống như sắp ngưng tụ thành một chùm sáng bay vút lên bầu trời. 

Đúng lúc này, hai tay Cửu Thiên đột nhiên ấn xuống. 

Chuyển động khác thường bốn phía xung quanh đột nhiên dừng lại. 

Áo không có gió mà vẫn bay phấp phới, Linh Bối ngồi bên cạnh Cửu Thiên, cảm nhận được một làn gió thổi vào mặt, thiên địa chi lực bốn xung quanh nhanh chóng biến mất. 

Cửu Thiên mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Thoải mái!” 

Linh Bối cười nói: “Địa Canh đỉnh phong rồi?” 

Cửu Thiên gật đầu nói: “Đúng vậy, Địa Canh đỉnh phong” 

Cửu Thiên vẫn mỉm cười, trong lòng vô cùng vui vẻ. 

Thực ra lúc ở đô thành hắn đã có thể đạt đến cảnh giới của Địa Cảnh đỉnh phong. 

Nhưng lúc đó vì để đảm bảo căn cơ của mình không bị ảnh hưởng, đánh ăn chắc nên ép tu vi của mình xuống Địa Canh cấp tám. 

Bây giờ, sau vài trận chiến lớn, canh khí đã ổn định lại. Lúc này mới được xem là cơ hội chín muồi, bây giờ hắn đột phá lên Địa Canh đỉnh phong mới là nước chảy thành sông. 

Linh Bối nói tiếp: “Chỉ còn một bước nữa thôi là đạt đến Thiên Canh rồi. Cửu Thiên, anh cảm thấy lúc nào anh có thể đột phá được cảnh giới Thiên Canh 

Cửu Thiên cười nói: “Địa Canh đến Thiên Canh, đó là một rãnh trời. Anh cũng không dám chắc lúc nào mình có thể đột phá. 

Nói như vậy, Cửu Thiên lập tức cảm thấy trong cơ thể tràn ngập sức mạnh. 

Cho dù là kinh mạch, xương cốt, tứ chi bách hài đều tràn đầy sức mạnh. 

Trạng thái bây giờ chính là biểu hiện của Địa Canh đỉnh phong, muốn tiếp tục đột phá, không đơn giản chỉ là tích lũy sức mạnh. 

Từ nay về sau, đối với Cửu Thiên mà nói, ngồi ở đó tu luyện đã không còn tác dụng gì nữa. 

eyJpdiI6ImhOdWlqMzV2VUhPejB5U2JOY2JEc2c9PSIsInZhbHVlIjoicGk5cEdrb2N3cW94bEZlcWp6cFhNTHdBRVRqTTJwK0orOURWd3RzS1FXaDFBdlRpcFZZbmV2THZYSkIxaEtYQ0pkREdXMU9MRkU0aU1TVnlCbXh3UDZGRHBXcmlhU0VwTWZ4QjdQTWtSV1wvZENxWGJTQXNlUjNOSnRhVGtaSmdCdUhjbWIwWWxySDl3NitMMkZqZEt3bWxMZHZ1clBkTTM3TEZHdFRyM0ptZlM1MklEZldzUjN4V0k1Z1FROUlhWm1VOXY4R0xDXC90bWJ2cG93ZjRnS3JRNWVjS0xhSmJmMDVmXC9kdzBodG5kRXlPRFZaWWNDa2o2eDdGajhKQVc3WGN4eDFUdGpRbUU1ek5CYmFFMnY3U0o0Nk9kOVhzc0JrTnVnRjRDeG9SR0ZXVmtaZ0pzblFmMCtlT01MVmU2OXpBVktzU2NXc0ordU1DbFI5aktoZjhSbGZkUEM1VmhNS2RPVmhSRjgxNkpPYVdLWjF2aXF4d3lMZElsOXRvSmk3T1BEakhGVkE5blJ1SnlEZ2FnMFJieWlXM1ZpWmdGRTA1aGgzcTI0OTMzRTRsRk15SXdFXC9Ia2V6dURrNWNJM2dXU0x2c2lLdlA5MUpzR0FpSng4QmZQMldBeWRxY1NGeDZQaHk4bHd0NDJBa3ptbjRvb0R6UGN2UXpUdW1vUUkxa3lMQTFXb0lpcDFTTzRQTTIyY3FqazV0Uk5HQVVhemNKTWFnYlZVemlidjExb050ek9XZW1wSVJyU2JBVGNlM3V6TDZOcVhZSkFZekRMRG16NEQ0bGE5ZjNIdHNVaUxrVHJlWVB4RlwveGljMUF5VUtIOFVLWHNYYmsxN2JlZXhmTTdRUXVQU0VzdzN1TmVtNTgxM1Y3ZmdEXC9Fb0E5YkRhc1VnQnRQRTQzbFk9IiwibWFjIjoiODdiZjk2OTQ2ODIyNjg2ZGVjMDI1ZTUwZWVhZDQ1YTRkN2Q2NDU3YTA2ZWI3YmVmY2JjYjZmM2IwNWZmMDc1MCJ9
eyJpdiI6InhKMHM5dzBnZWl6dldQalZYbmVzbFE9PSIsInZhbHVlIjoiT1VQcGc1cVVcL2Nsbk1uMHpMeWd5Q25sYUpyaVMybzNXc3Mwb0swWWwycVpLeUZWVkdmaG9VNSs4bjlEM1c3Y2orczJHa2hVdDRSSzdLXC8yZ1ZQSTZzZG5pT0FWa1dtV0h2TEU3bmJXZ3JYaDV6VlNNc1A2SFQ1Q3VyQ09obklTQ3RWWDJxMlpTTzhkb0VUZXFTMllcL3FRSyszRm9JYldKeDE3ajBLTUVvS0IyXC9pd2JrTHZIbEdRUm14clRaTXFIejNMR2FNbVwvUmZOSHIwMDhcL0JROXRmS0N3aVdUNDc1eUpOQlJJdVwvNW42WXZrREtBaXY0MXZDVVF0MEc2UHBQaWdDK2VGUDdOcW1iOFozS3YrOFFYazB2TVwvdE5KWGRDeENVd1pVSm5TZnZ5MlR6THBYUEdvZFg5cTg2U2hDVUVsMzBzY1I4MUdsRE1Wb0FuR3hKcitOaUM4RnVqU3NwV1YzOTl1Vkl2MjdQenJwSGxmUWtNaWswd3NnblIwSWZOUEF4aG5zbzNNalI1UkV2RjZWWlpMdm4zYkpRdll1bFVLWHRKS21PaWtCdUNRPSIsIm1hYyI6ImNiMjRkYjVhZTQzOTEzMjkzZDQwMGRlNDUxMzYzOTNmZWEwOTY3NDQxNjI5ZGYxYTVkMGYzN2UxNWRmY2VlODEifQ==

Khuôn mặt Linh Bối tràn đầy sự buồn khổ nói: “Nếu mà dễ nắm vững được như thế thì tốt rồi. Không biết sư phụ để lại cho em sức mạnh như thế này là có ý gì. Rõ ràng rất mạnh, nhưng khi dùng lại không được thuần thục. Bây giờ em không có cách nào nhập những sức mạnh kia vào võ kỹ của em. Luyện nửa tháng rồi, cũng chỉ miễn cưỡng dùng sáo thổi ra, lực sát thương có lẽ cũng bình thường!”

Ads
';
Advertisement
x