CHƯƠNG 1454 

Cửu Thiên nói: “Cứ từ từ, chuyện này không vội được. Anh thấy em cũng sắp tiến vào Địa Canh cảnh rồi, có lẽ chỉ mấy ngày tới thôi. 

Linh Bối khẽ cười nói: “Em cũng cảm thấy vậy. 

Cửu Thiên đứng dậy, đi ra ngoài. Linh Bối khoác tay Cửu Thiên, đi ra khỏi nhà kính trồng hoa. 

Bên ngoài sương mù vẫn dày đặc, Tiểu Hắc nằm bò ở cửa, ngáp liên tục. 

Đôi lúc Cửu Thiên thật sự rất ngưỡng mộ Tiểu Hắc. 

Thú hoang không cần tu luyện, sức mạng của bọn chúng được tăng lên là do chúng nuốt những sức mạnh khác, hoặc tăng lên theo tuổi tác. 

Cho dù là một con thú hoang thông minh, lanh lợi như Tiểu Hắc cũng lười tu luyện. Nhiều nhất là mỗi ngày xem Cửu Thiên đánh quyền mà thôi. 

Nhưng như vậy, sự trưởng thành của Tiểu Hắc cũng tăng rất nhanh. 

Cửu Thiên vỗ đầu Tiểu Hắc, cười nói: “Ngươi ngày càng lớn rồi, ta sắp bị ngươi ăn sạt nghiệp rồi.” 

Tiểu Hắc nghe đến ăn lập tức thè lưỡi ra, tỏ ra nịnh bợ. 

Rõ ràng là một con rồng, nhưng vẫn không thay đổi được thói quen của một con chó. Cửu Thiên đã nói nó rất nhiều lần là không được thè lưỡi ra nhưng nó không nghe. Linh Bối lại rất thích dáng vẻ bây giờ của Tiểu Hắc, sờ đầu Tiểu Hắc nói: “Tiểu Hắc, đợi chị phát tài, sau này em muốn ăn gì thì cứ ăn. 

Cửu Thiên gật đầu: “Đúng thế. Tiểu Hắc mày hãy nhớ rõ, bây giờ Linh Bối là thánh nữ Quang Nguyên gì đó, giàu hơn ta nhiều lắm” 

Mặt Linh Bối đỏ lên, khế đánh Cửu Thiên mấy cái, nói: “Thánh nữ Quang Nguyên cái gì, chỉ là danh hiệu rách nát mà sư phụ để lại cho em, không có giá trị gì. Không cho phép anh lấy cái này ra để trêu em. 

Cửu Thiên cười nói: “Cái này tính là gì. Anh còn là môn chủ của Cửu Tiêu môn đó. 

Linh Bối bĩu môi, cười nói: “Môn chủ một thân một mình, haha. 

Cửu Thiên cười đắc ý, đứng thẳng người nói: “Làm sao, một người không thể làm môn chủ sao? Cái này gọi là một người ăn no cả phái không đói. Ồ, hôm nay bệ hạ lại đến kìa!” 

Đang nói, Cửu Thiên đột nhiên nhìn thấy trước cửa nhà kính trồng hoa bên cạnh, Thập Tam đang cung kính tiễn bệ hạ của nước Linh Lâm Vĩnh Sương rời đi. 

Hình như Lâm Vĩnh Sương có chút không nỡ, đứng ở trước cửa Thập Tam rất lâu mới quay đầu rời đi. 

Lúc quay người lại, Lâm Vĩnh Sương đột nhiên nhìn thấy mấy người Cửu Thiên. 

Mặt lập tức đỏ lên, bay lên, còn không thèm chào hỏi. 

Cửu Thiên nói: “Đây là lần thứ mấy cô ta đến rồi? Anh nhớ vết thương của Thập Tam khỏi từ lâu rồi mà 

Cửu Thiên cười nói: “Em thấy, bệ hạ Lâm Vĩnh Sương này, tám phần là thích Thập Tam. 

Vẻ mặt Cửu Thiên tràn đầy sự khó hiểu: “Cái này có thể sao? Với cái tính hiền lành, không thích nói chuyện của Thập Tam, hai người bọn họ có thể nói chuyện với nhau hả?” “Đi hỏi là biết thôi?” 

Linh Bối kéo Cửu Thiên đi về phía Thập Tam. 

Thập Tam đang định đóng cửa, nhìn thấy Cửu Thiên và Linh Bối đi đến, lập tức cúi người đứng trước cửa hành lễ: “Chủ nhân!” 

Cửu Thiên đánh giá Thập Tam từ trên xuống dưới, dựa vào khả năng quan sát của hắn, Thập Tam chắc chắn đã gần như hồi phục rồi. 

Đôi mắt sáng ngời, cơ thể cường tráng, cho dù ở bên ngoài hay bên trong đều hồi phục rất tốt, thậm chí còn có chút mạnh hơn trước kia. 

Cửu Thiên hỏi: “Thập Tam, Lâm Vĩnh Sương bệ hạ đến tìm ngươi làm gì?” 

Thập Tam suy nghĩ một lúc, nói ra hai chữ: “Thăm hỏi 

Cửu Thiên gật đầu cười nói: “Ta biết là thăm hỏi. Nhưng ngoài thăm hỏi ra còn gì không? Cô ta nói gì với ngươi?” 

Thập Tam bình tĩnh trả lời: “Rất nhiều. 

Dừng một lúc, Thập Tam lại bổ sung thêm: “Chuyện vặt vãnh thôi” 

Cửu Thiên và Linh Bối nhìn nhau, hai người đều hiểu ngầm. 

Linh Bối đi lên, cười hỏi: “Thập Tam, anh có cảm thấy cô ta thích anh không?” 

Thập Tam tỏ vẻ nghi hoặc, giống như không hiểu câu hỏi của Linh Bối. 

Cửu Thiên nói: “Đổi một cách hỏi khác. Thập Tam, ngươi cảm thấy cô ta như thế nào?” 

Thập Tam nghĩ rất lâu, chậm rãi trả lời: “Tốt.” 

Cửu Thiên nói: “Chỉ có tốt? Không còn gì nữa?” 

Thập Tam gật đầu, lại lắc đầu. 

Linh Bối ở bên cạnh không nhìn được nữa, hỏi thẳng: “Thập Tam, anh nói thẳng đi, có phải cô ta nhìn trúng anh không? Anh có nhìn trúng cô ta không?” 

Thập Tam há miệng, không nói nên lời. 

Im lặng một lúc lâu, Thập Tam cúi người hành lễ, khẽ lắc đầu. 

Cửu Thiên hiểu ý của Thập Tam, không phải hắn ta không thích mà không hiểu nhìn trúng là gì. 

Cửu Thiên cũng không biết phải giải thích với hắn ta như thế nào, vỗ vai Thập Tam nói: “Được rồi, tất cả thuận theo tự nhiên. Nhưng, Thập Tam, nếu như nửa tháng sau, ngươi muốn ở lại nước Linh, ta nhất định sẽ đồng ý. 

Thập Tam hiểu ý, gật đầu. 

Đang nói, đột nhiên từ phía xa có bóng người bay đến, dẫn theo một đám Đẳng Giáp Vệ. 

Bệ hạ Lâm Vĩnh Sương vừa mới bay đi đột nhiên bay trở lại. 

Đằng Giáp Vệ dừng lại ở một chỗ rất xa. 

Mặt Lâm Vĩnh Sương hơi đỏ, khế họ một tiếng, sau đó nói với Cửu Thiên: “Lúc nãy đi gấp, suýt nữa quên mất việc chính. Cửu Thiên công tử, Linh Bối tiểu thư, tối nay ta tổ chức một yến tiệc tiếp đãi quần thần ở chân núi Thần Sơn, mời ba người đến dự tiệc, ba người nhất định phải đến đó” 

Hai mắt Cửu Thiên lóe lên, nói: “Nhất định phải phải đến? Lẽ nào vật hư không hoàn thành trước thời hạn?” 

Lâm Vĩnh Sương lắc đầu: “Không phải, cái này phải nửa tháng nữa. Mong Cửu Thiên công tử kiên nhẫn chờ đợi một khoảng thời gian nữa. Yến tiệc đêm nay là tiếp đãi hai đại tướng của nước Linh. Lúc trước bọn họ là thuộc hạ của Thánh Thụ Vương, hôm qua mới trở về thành Thiên Không, nên.” 

Lâm Vĩnh Sương không nói ra những lời phía sau nữa. 

Nhưng Cửu Thiên hiểu được ý của cô ta. 

eyJpdiI6IlRUOWVTRTlBXC9TNHBDNXdHeVdlTlBnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjF2dXJZMHR1YklGNWVHR2s5UFNYVFAzUDJcL1BOT29ITmtJNEVVbHVYRG5oQTlQbktiUHNzWFM2NGlleFI3aFp6N2NGZDc2NVJPUjBWUFNoQzQ2SlpQb1NRYngrdEdUbFZMR3dObDdSNzVLM1JlVjFhTVRleFFHS1MxUDUraEJCSGNGQnkwQVFnXC9DdWFTTFBMcFAyc1JGazV4YXBrTlwvaXZTS0RWa3hEcGRQcnFmaTk0MWdJOCtvUVV6cWVRNVd4SXFsK1JPUHBLVHNiSVVFRzFUWUgySFlrcmpLQkl2WUNzb0R6c1l3c0lLNzZcL3Ezd3pKdVl3WWlHRFdxSXpRc25UVW11N1ZhcUdGbTV6Q0lhMTJOd25mdHBHUlVOVHFya2dqRXk1Q3FabjZIND0iLCJtYWMiOiI1MWRmNjcwZWQ3ZmQ5OTFlODY1YmEyZGQ4NDE1MTQ2NzA2MDBhYjUwODczNGE2NGQ3MTc5YzM2MzZlMmUxZWQ2In0=
eyJpdiI6InJ2UDBmMVNBNlRJMng4QlhWSlo3TXc9PSIsInZhbHVlIjoiV0w5eXBBR043QWVjbk1uUDdaNjRIUkFMZlUyQkYrR29WelwvWnd3VElEejB5OVhBMmcwMkVKMWdsYXpBUlpRRWVOR3ZvajVkMjRsYnBObm1qaDJ5b1grR2puaDNjWlRsREJFQ1VMTVJybW02OTJvbnh3c09EVks5YTkwOXFrekZ5UXRLVDVNdVVHXC91enpzYWNReGJtdjBsK1pwXC8yc1BNaVpOUlB5a29PQVF1TCtyRTlvVzJTckVtbWtyVlhhMTRSUGZsWEhZY2J6UVZTUjQyK0d0TXJNM2VpdURkS0pjaTFKekFsTk56MTgzbUFreEpkRGsxVFwvU0ZBTmZUdEc1NlY4a0tkak03dk9JUEpmRWtGOXZ3N2NZRFlwbzFNU1hkN2l6S3VkT0Y2QWlJdFFCdWhFZW5pR3FmUVhLMEMrXC9QZVEwY2tjRmdlQUY5aXBsY29paCtTODhTaHowdlJKa2NFRTZUUFYzdk1mNFREU2UwRTJJYjF0TGQ4b1pJTW9uT1ZURHArdFl5NGdxa3ZZakc3Rm9YWFRvb2p1bStKaWtPTzVqTkFZT2xcL1FlZERLVEh3QkpYNWhkNmJLUFE1TmozcEp1ZU1HYnB6MWwrbnp0NWNnRFwvZCtmeVBCSjVBR00wNklmaVBwcldBc3owPSIsIm1hYyI6ImRjZDA2NWQ3YzAyNTVkZjdiNmE3NzAxMWI4NDc4Nzg1NDZiMTZkNDNhNDQxNzkxYjdkNTU2NzljY2UyODUxMWQifQ==

Thập Tam tỏ ra không hiểu, Cửu Thiên và Linh Bối cười phá lên.

Ads
';
Advertisement
x