CHƯƠNG 1455 

Ban đêm, đom đóm bay đầy trời. 

Buổi đêm ở nước Linh sáng hơn nước Võ Đình rất nhiều. 

Tuy nơi đây không có ánh trăng, thế nhưng lại có đom đóm bay ngợp trời, cả trong và ngoài thành. 

Chúng nó bay múa thắp sáng khắp mọi nơi. 

Ngẩng đầu nhìn lên trời có thể nhìn thấy những đàn đom đóm trải dài như dòng sông chảy đến tận chân trời, trông vô cùng đồ sộ. 

Dưới chân núi, tất cả dấu vết chiến đấu đều đã bị xóa sạch. 

Thay thế vào đó là một biển hoa đua nở và một cây đại thụ tán tròn che cả bầu trời. 

Cái bàn gỗ trôi nổi giữa không trung. 

Trong đêm tối, những cây cỏ lộng lẫy cũng tỏa ra ánh sáng chói mắt. 

Thậm chí có một vài cái cây còn thay đổi màu sắc để nhảy múa theo tiếng nhạc. 

Hoa nở khắp nơi, liên tục nhảy múa. 

Hương thơm ngào ngạt, đẹp không tả xiết. 

Rất nhiều võ giả nước Linh đều lơ lửng trên không, ăn uống thỏa thích. 

Các loại trái cây kỳ lạ di chuyển trên không. Thậm chí có một vài cây còn treo đủ loại quả, muốn ăn thứ gì thì tự hái là được. 

Quốc chủ Lâm Vĩnh Sương đứng ngạo nghễ trên ngọn cây cao nhất. 

Bên cạnh cô ta là mấy người Thiên địa chi lực, Cửu Thiên. 

Cô ta nâng cốc, bên trong là rượu màu xanh lá, hương thơm lan tỏa xung quanh. 

Chẳng có nâng cốc chúc mừng cũng không có quy định, bữa tiệc toàn là vương tước, quan lại, quý tộc của nước Linh lại phóng túng hệt như bữa tiệc của những người dân thường. 

Này chắc cũng là điểm đặc biệt của nước Linh, quốc chủ ở đây không tự xưng là trẫm, nơi này cũng không có quá nhiều quy củ. 

Tiệc rượu thì sao, chủ yếu là để mọi người thấy vui vẻ. 

Bây giờ những người này của nước Linh đã làm được điều đó. Cửu Thiên ngồi ở đây chưa đến một canh giờ mà đã thấy vài công tước nước Linh, uống đến mức lảo đảo sắp ngất. Cuối cùng họ rơi xuống biển hoa, bị biển hoa nuốt chửng. 

“Cửu Thiên công tử, sao cậu không ăn hoa quả?” 

Lâm Vĩnh Sương thấy từ khi bắt đầu, Cửu Thiên chưa hề ăn một loại hoa quả nào, nên cô ta cười hỏi. 

Cửu Thiên nhìn những loại hoa quả bay ngang qua mặt mình, thật sự chẳng còn cảm giác thèm ăn, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu. 

Còn Tiểu Hắc trên vai hắn thì ăn rất sung sướng, hết quả này đến quả khác. 

Cửu Thiên quay đầu nhìn vào trong tiệc rượu, hỏi: “Bệ hạ, người nghĩ hai đại tướng dưới trướng Thánh Thụ Vương giờ đang ở đâu?” 

Nghe vậy, Lâm Vĩnh Sương buông quả đang cầm, không nói gì. 

Thiên địa chi lực ngồi bên cạnh lau rượu trên khóe miệng, nói: “Cửu công tử, chắc anh không biết, ba cường giả Thiên Canh dưới trướng Thánh Thụ Vương. Trong đó người vừa chết là Tùng Văn. Hai người còn lại là nhân vật chính để hôm nay chúng tôi mở tiệc chiêu đãi. Nhưng bây giờ họ vẫn chưa đến 

Cửu Thiên ‘Ồ hiểu ra. 

Thánh Thụ Vương đã chết nhưng hai người này vẫn còn kiêu ngạo như vậy, xem ra còn gì đó ẩn giấu. 

Hoặc họ cậy mạnh nên không thèm nể mặt Lâm Vĩnh Sương bệ hạ, hoặc họ có âm mưu khác, dã tâm rất lớn. 

Dù là trường hợp nào, Lâm Vĩnh Sương đều đang gặp nguy hiểm rất lớn. Chẳng trách cô ta lại đặc biệt đến mời hắn. 

Trong lòng Cửu Thiên hiểu rõ, mỉm cười. 

Bỗng dưng, một bóng người từ đằng xa bay đến. Người còn chưa đến nhưng gió đã thổi mạnh. Cửu Thiên chẳng cần nhìn cũng biết, chắc chắn hai vị đại tướng kia đã đến. 

Gió to khiến võ giả nước Linh xung quanh lảo đảo ngã ngã trái ngã phải, hai bóng người hóa thành tia sáng, nháy mắt đã xuất hiện ở giữa sân. 

eyJpdiI6IjVRZm9cL05STU53N3BOQVIyYTV1eXJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkdRMXVmUlZtdjNRT3g1dEtRKzZQbFRpXC9DbFh6YnQ1UVJtcExMWTRRVnFmQWtqMlJOMFRRbTBuM0VvUjhNUVJYb29lamV6YVhyYlA4dmxjSnVjZXAxNCtLOGphMzBibFFONjJBNVNRbEJNTHd1TzZaSEdqSGIxSVFwRzhHVjNNbGpmcm1Bc3ROb21LZlc2aU9Ea1o5QUtmRkR0YnpcL2pzMGQxUVlkSGF3cnh1ZGIrd0Yxck4rTDFpeCsyZnVPRXJwRGE0VGE4Y1owaWpPWFlyTHFRNTZPdTNWNWQ4V3p5U1g4ZzM0U2pZVldqU2w0bmNSc3lrVlVNXC9maDI4Mnl6TVhHMTRYa3V6bXFQa1pCRVlyV1NHeGFnPT0iLCJtYWMiOiI5MmY4NmNjZGIxYzUyZWEwNWMzZmZhMDdkZTQwOWU1YTA1ZjgyNjM1ODFlZjAzY2M3ZTgwYWQ1ZDNiMDQyMjRkIn0=
eyJpdiI6IldYXC9BeEpla1RZK3BxaEZVSVRUbEt3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkZoNWs4dUd2cCtIWkhwcjF3d2hTVVJTZ1l2REoxcDhSNFprcjRudlhFazd6eStWaEdZaHVCQ1FVY291cHMzNnBIMHRCSlpHQmRESVdiOFhDTURsOG5heWFZNEVQaEJETU9EUGk0TjZZWjFoRzRwbmFrNFNLb1p1OGE0cGlSXC8xSXdTUUdDK2dSR1hadjE1elJOcEY3S1c0S1hqd09lTnFCWUlKbktLallFMWdvVFVYcmp4a0hEYWZUdmxLb3JIclplaHFtaUtNVDJUbWVhTFhEM0JCV21RYnVyeUhQb0lzVFNiNWlMUWg3VGNDMlFzMkZqYkxxSUl3VXVMWHB3Rk9rRko0VFwvWWhXdEpNQlFjXC9HcUNsc0p6dSswN0dZaWZWWEZuT1QzRm4waUJnMjNLYUNOdSszek91Mm9hZkpHRDhhUGRcL05HNTZUVzVSQ095YmVyWUZwQ2lEQ0ZrNVY0eUV1M3ZsSFI5ek43MDg9IiwibWFjIjoiYzA3YjdjMWVmNTY0ODVkZDBjNGIzNjc3YWJhZDg1MzY0MWIwZGE1Y2M2MDc5YjA0M2JhOWVkZWJiNDJmNzlhMyJ9

Người béo để râu quai nón, ông ta phanh áo, đằng sau đeo hai thanh trường đạo vô cùng lớn.

Ads
';
Advertisement
x