CHƯƠNG 1459
Tay Xương Bình bắt đầu run rẩy, tuy ông ta vô cùng không muốn thừa nhận, nhưng quả thật những gì Cửu Thiên thể hiện đã khiến ông ta hoảng sợ!
Một võ giả Địa Canh cảnh mà cũng có thể dùng sức mạnh của mình để dọa sợ võ giả Thiên Canh, nếu nói chuyện này với những người khác chắc chẳng ai tin.
Nhưng hôm nay chuyện đó lại xảy ra ngay trước mắt mọi người.
Khóe mắt ông ta bắt đầu run rẩy, Xương Bình bỗng nhận ra kế hoạch giết chết Lâm Vĩnh Sương hôm nay, hoàn toàn không thể thực hiện!
Cửu Thiên giống như một ngọn núi cao, khiến ông ta khó có thể vượt qua.
Trong lòng Xương Bình đã bắt đầu nảy sinh ý định rút lui. Ông ta từ từ lùi về phía sau.
Lúc này Cửu Thiên đang hừng hực ý chí chiến đấu, rất muốn chém giết.
Khi thấy Xương Bình có ý định lùi về sau, Cửu Thiên lập tức lao về phía trước.
Vèo vèo!
Lại có thêm vài tia sáng khác xuất hiện.
Lúc này Xương Bình đã có sự chuẩn bị, ông ta lập tức thân hóa thành rất nhiều ảo ảnh, tìm cách chạy trốn.
Cửu Thiên giơ cao trọng kiếm Vô Phong, phi về phía Xương Bình đang hốt hoảng chạy trốn.
Bỗng nhiên, Xương Bình chẳng hề quay đầu đã chạy thẳng.
Tất cả mọi người đều há hốc miệng, không ngờ Xương Bình lại định chạy trốn!
Tốc độ của ông ta quả thật rất nhanh, Cửu Thiên chém một nhát vào không trung chẳng hề do dự!
Lôi Hỏa Song Long Kiếm!
Hắn dồn hết chỗ canh khí còn lại trong người vào nhát kiếm này.
Trên trời, sấm sét nổ tung.
Bóng người Xương Bình bị sấm sét bao phủ.
Vô số lỗi xà bay điên cuồng trên trời cứ như đất trời đang tức giận.
“Coi như cậu giỏi!”
Ông ta gầm lên trong ánh sấm.
Bỗng nhiên, Xương Bình hóa thành một tia sáng chạy xa.
“Không thể để ông ta chạy thoát! Đuổi theo!”
Đám Đằng Giáp Vệ và rất nhiều võ giả cánh bạc đuổi theo hướng Xương Bình chạy trốn.
Cửu Thiên từ từ cất kiếm, tuy hắn chưa giết chết Xương Bình, thế nhưng nhát kiếm đó cũng khiến cho Xương Bình bị thương nặng.
Chuyện tiếp theo là của Lâm Vĩnh Sương bệ hạ. Nếu dùng sức mạnh cả nước mà không giết chết nổi một võ giả Thiên Canh đang bị thương, vậy vệ binh nước Linh chỉ nuôi phí công.
Tiếng sáo dừng lại, Cửu Thiên chợt quay đầu, hắn nhìn thấy Linh Bối bỗng nhiên ngã xuống một cái cây, cả người xụi lơ.
Hắn bay lên, đón lấy Linh Bối, Cửu Thiên cười nói: “Võ giả Nguyên Canh mà cũng có thể đấu với Thiên Canh. Em còn mạnh hơn anh!”
Linh Bối khẽ mỉm cười.
Mấy người Lâm Vĩnh Sương và Lâm Thủ Phủ bước lên, nhìn Cửu Thiên với ánh mắt kính sợ.
Nếu lúc trước Cửu Thiên giết chết Thánh Thụ Vương chỉ khiến Lâm Vĩnh Sương cảm kích thấy kính nể. Vậy bây giờ, trong mắt Lâm Vĩnh Sương, Cửu Thiên giống như một vị thần.
Trong mắt cô ta tràn ngập sự tôn kính, bây giờ cô ta sợ hãi sức mạnh của Cửu Thiên đến tận xương tủy.
Lâm Thủ Phủ cúi người hành lễ với Cửu Thiên, ông ta nhớ khi Cửu Thiên vừa đến nước Linh, ông ta còn cảm thấy hơi coi thường hắn.
Mà bây giờ, Lâm Thủ Phủ ước có thể quỳ xuống hành lễ với Cửu Thiên.
“Một người tu vi Địa Canh cảnh mà có thể đấu lại hai võ giả Thiên Canh, Cửu Thiên công tử, tôi không biết phải diễn tả sự mạnh mẽ của cậu như thế nào.
Cả người Lâm Thủ Phủ run rẩy.
Đó không phải sợ hãi, mà là phấn chấn. Ông ta hứng thú như loài người nhìn thấy thần long, ánh sáng trong mắt Lâm Thủ Phủ cháy hừng hực.
Cửu Thiên quay lại nhìn những người khác, hắn lập tức nhận ra, tất cả võ giả, quan viên hay phụ nữ nước Linh, đều nhìn hắn với ánh mắt vừa kính trọng vừa sợ hãi.
Hai võ giả Thiên Canh đó! Đây là hai Thiên Canh nổi tiếng ở nước Linh.
Lâm Vĩnh Sương kéo tay Cửu Thiên, sau đó quỳ trước mặt Cửu Thiên trên không.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất