CHƯƠNG 1460
“Cảm ơn ân cứu mạng của Cửu Thiên công tử. Từ hôm nay trở đi, tôi nguyện bái Cửu Thiên công tử làm sư phụ, phụng sự đến cuối đời!”
Lâm Vĩnh Sương quỳ xuống, sau đó võ giả, quan viên, thị vệ của nước Linh cũng đều quỳ xuống.
Những võ giả theo đám người Xương Bình đến cũng không dám đánh tiếp, họ đều quỳ xuống trước mặt Cửu Thiên.
Cửu Thiên liếc nhìn đám người quỳ đông nghịt đằng trước.
Cửu Thiên tỏ ra kinh ngạc, thế nhưng không nói câu gì.
Thập Tam đứng cách đó không xa cũng quỳ xuống, ánh mắt hắn ta nhìn về phía Cửu Thiên càng thêm tự hào.
“Cửu Thiên, nói gì đi!”
Linh Bối dựa vào lòng Cửu Thiên khẽ nói.
Cùng lúc đó, Linh Bối kéo vạt áo Cửu Thiên để Cửu Thiên thả cô ta xuống.
Cửu Thiên từ từ thả Linh Bối xuống, hắn vừa giữ chặt tay cô ta, vừa nhìn rất nhiều người nước Linh đang quỳ trước mặt mình.
Nói thật, thấy cảnh đó, trong lòng Cửu Thiên cũng cảm thấy rất tự hào.
Cuối cùng hắn cũng hiểu, sao lại có nhiều người thích đứng đầu thiên hạ như vậy. Nhìn mọi người quỳ trước mặt mình thật là một cảm giác sung sướng.
Cửu Thiên mỉm cười nói với Lâm Vĩnh Sương: “Bệ hạ. Lễ lớn như thế, tôi không nhận nổi đâu. Tu vi của tôi nông cạn, e rằng khó có thể làm sư phụ của cô.” Lâm Vĩnh Sương quỳ rạp trước mặt Cửu Thiên, nói: “Sư phụ Cửu Thiên, nếu người không nhận tôi làm đệ tử, vậy tôi sẽ quỳ không bao giờ đứng dậy. Cửu Thiên cười khổ, có vẻ Lâm Vĩnh Sương thật sự quyết tâm.
Linh Bối cười nói: “Cửu Thiên, nhận cô ta đi. Quân chủ làm đệ tử của anh, chẳng phải hay lắm sao”
Cửu Thiên thở dài, nhìn dáng vẻ này, nếu hắn không nhận thì mọi chuyện sẽ không thể yên.
Cửu Thiên gật đầu, nói: “Được, tôi nhận cô làm đồ đệ. Nhưng tôi nói trước, tôi thật sự không có gì nhiều để dạy cô đâu, bệ hạ, hãy đứng dậy đi” Lâm Vĩnh Sương cười tươi đứng dậy: “Sư phụ Cửu Thiên, từ hôm nay trở đi, anh chính là quốc sư!”
Rất nhiều võ giả nước Linh đứng dậy, cũng nhau hô to: “Cửu quốc sư!”
Thiên địa chi lực giữ chặt tay Cửu Thiên nói: “Cửu quốc sư, sau này xin được giúp đỡ.
Cửu Thiên cười khổ, nhẹ nhàng gật đầu.
Lâm Vĩnh Sương cười rất vui vẻ, cứ như đã thực hiện âm mưu...
Mười ngày sau.
Mây trắng lững lờ trên núi thần.
Sáng sớm, Cửu Thiên đã luyện quyền trước cửa nhà ấm trồng hoa.
Linh Bối ngồi ngay ngắn bên cạnh thổi sáo, Tiểu Hắc, Thập Tam im lặng đứng một bên, ngẫm nghĩ tinh túy trong quyền pháp của Cửu Thiên.
Đây là một buổi sáng yên bình hiếm có, từ mười ngày trước, sau khi Lâm Vĩnh Sương bái hắn làm thầy, tất cả quan lại từ trên xuống dưới nước Linh đều đến tặng lễ cho Cửu Thiên.
Từ hôm đó, ngày nào Cửu Thiên cũng bị quấy rầy. Cho đến bây giờ, cuối cùng đội ngũ tặng lễ vật cũng kết thúc. Cửa nhà Cửu Thiên mới có thể có được chút yên tĩnh.
Tuy nhiên, không thể không nói, mười ngày này, hắn nhận được rất nhiều thứ.
Không nói đến những món mà Cửu Thiên chẳng biết tác dụng và các loại cây cỏ, trái cây linh tinh. Chỉ mỗi việc sau trận cuối cùng Linh Bối cũng đột phá đến Địa Canh cảnh,
cũng đáng để Cửu Thiên vui mừng mấy ngày.
Quả nhiên chiến đấu mới là phương pháp mạnh lên nhanh nhất, ba ngày sau trận chiến Linh Bối đã đột phá đến Địa Canh cảnh. Hơn nữa cô ta còn nhân lúc đột phá, tăng tốc hấp thụ viên tiên đan mà Cửu Thiên cho cô ta ăn lúc trước. Sau khi hấp thụ được hơn một nửa, cô ta lại đột phá thêm một bậc, tiến thẳng vào Địa Canh cấp hai.
Tiến bộ như vậy, khiến Linh Bối cảm thấy rất vui. Đêm ngày đột phá, xém chút cô ta đã ép khô Cửu Thiên.
Cửu Thiên cũng rất vui mừng, kể từ đó sức mạnh của Linh Bối, đủ để cô ta tự lo được cho mình. Sau này nếu gặp nguy hiểm, trái lại hắn có thể bớt lo cho Linh Bối.
“Sư phụ Cửu Thiên!”
Một tiếng gọi lớn vang lên từ đằng xa.
Chẳng cần nhìn Cửu Thiên cũng biết là đồ đệ được hời, Lâm Vĩnh Sương đã đến.
Cô ta tươi cười, dáng vẻ vui sướng, vừa thấy là đã biết có chuyện vui.
Sau khi đến, Lâm Vĩnh Sương củi người chào Cửu Thiên: “Chào sư phụ Cửu Thiên
Cửu Thiên nói: “Bệ hạ, lại có chuyện gì sao?"
Lâm Vĩnh Sương cười nói: “Chuyện tốt. Tôi bắt được Xương Bình rồi, nguy cơ lần này của nước Linh coi như đã được giải quyết xong.
Cửu Thiên cười nói: “Đây đúng là một tin tốt. Ông ta chết chưa?”
Lâm Vĩnh Sương lắc đầu nói: “Chưa chết. Tuy nhiên cũng sắp chết rồi. Bây giờ ông ta đã trúng độc nặng, giờ chỉ có hai lựa chọn, hoặc ba ngày sau chết trong đau khổ, hoặc thề độc sẽ trung thành với tôi đến chết.
Cửu Thiên vỗ tay nói: “Chúc mừng bệ hạ, thu phục được một võ giả Thiên Canh làm thuộc hạn
Lâm Vĩnh Sương lấy một lọ đan dược đưa cho Cửu Thiên: “Sư phụ, sao anh lại gọi tôi là bệ hạ? Sau này anh gọi Vĩnh Sương là được. Cái này cho anh, nhanh uống đi
Cửu Thiên cầm lọ đan dược, ngủi khẽ, hắn nhíu mày nói: “Đây hình như là giải độc đan. Cô đưa tôi cái này làm gì?”
Lâm Vĩnh Sương có vẻ hơi xấu hổ, cô ta ngại ngùng xoắn xít nói: “Rất xin lỗi sư phụ, anh có nhớ ngày đầu tiên đến nước Linh, tôi bảo anh đến đây, sau đó sờ sau lưng anh không?”
Cửu Thiên nhíu mày nói: “Cô hạ độc tôi?”
Lâm Vĩnh Sương xoa xoa tay nói: “Để bảo vệ mình nên tôi chẳng còn cách nào khác. Lúc đó tôi nghĩ anh là người do Thánh Thụ Vương phái đến. Vậy nên tôi phải để lại chiêu phòng hờ. Tuy nhiên anh yên tâm, đây đều là độc mãn tính rất nhẹ, nếu không làm gì sẽ không phát tác. Đúng rồi, Linh Bối, Thập Tam mọi người cũng uống đi, sau một thời gian loại độc kia sẽ khuếch tán. Lúc ấy người trong đại điện đều đã trúng độc. Người nước Linh chúng tôi có khả năng bẩm sinh chống lại loại độc đó. Nhưng các cô thì tôi không chắc, cứ uống một viên đi”
Cửu Thiên mỉm cười, trong lòng gọi to: “Lão cửu, có chuyện đó không?”
Cửu Long huyền cung tháp nói: “Chủ nhân vĩ đại, độc của họ thật sự quá yếu. Chẳng xuyên qua da ngài nên ta cũng không quan tâm”
Cửu Thiên ngạc nhiên, nói to: “Đi, giờ đưa tôi đi xem!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất