CHƯƠNG 1461
Ở phía Nam của Thành Thiên Không, rừng cây rậm rạp trông như một đại dương xanh lá.
Trong vòng vây xào xạc của rừng cây, có một khoảng đất trống bán kính mười dặm, đất đá được chất đống tạo thành một cái nền, bốn phía được bao quanh bởi rất nhiều hàng rào.
Còn chưa kịp đến gần, là đã có thể nhìn thấy vô số thanh giáp vệ đang tuần tra, trên áo giáp gỗ có viết hai chữ “Đốc Tạo”.
Lâm Vĩnh Sương dẫn đám người Cửu Thiên đến đây.
Từ trên trời ngóng xuống, chỉ thấy một bóng đen khổng lồ giữa bãi đất trống.
Được vây quanh bởi một nhóm thanh giáp vệ, Lâm Vĩnh Sương dẫn đám người Cửu Thiên tới chính giữa bãi đất trống.
Lúc này, rốt cục Cửu Thiên đã thấy rõ cái bóng đen kia là gì.
Đó là một chiếc thuyền gỗ khổng lồ, cao chừng trăm trượng, dài ngàn trượng, rộng trăm trượng.
Thân thuyền được bao phủ bởi những chấm sáng như những ngôi sao và những phù văn bảy màu.
Mũi thuyền có khắc một hình đầu rồng, Cửu Thiên nhìn kỹ, đột nhiên phát hiện đầu rồng kia có hơi giống Tiểu Hắc.
Đuôi thuyền thì có chữ, hoá ra là một chữ “Linh” khổng lồ.
Cửu Thiên cảm thán: “Chiếc thuyền lớn quá. Vĩnh Sương, cô chắc đây là chiếc thuyền hư không cho tôi chứ? Thứ này có thể tiến vào kênh không gian sao?”
Lâm Vĩnh Sương dẫn đám người Cửu Thiên đáp xuống thuyền.
Trong nháy mắt, không còn nhìn thấy ranh giới nữa. Con thuyền khổng lồ này chỉ có thể miêu tả bằng hai từ “thênh thang”.
Cửu Thiên cảm thấy rằng mang theo cả một đội quân trên con thuyền này cũng không thành vấn đề.
“Bệ hạ, Cửu Thiên quốc sư, các ngài đến rồi!”
Bóng dáng của Lâm Thủ Phủ đột nhiên xuất hiện từ trong khoang thuyền, ôm quyền hành lễ với Cửu Thiên và Lâm Vĩnh Sương.
Cửu Thiên cười nói: “Lâm Thủ Phủ, phần quà này của ông lớn quá rồi. Tôi chỉ cần một chiếc thuyền hư không có thể nhanh chóng đến nước Đan Thánh thôi, ông làm to thế này không phải rất lãng phí thời gian sao?”
Lâm Thủ Phủ lắc đầu và cười nói: “Cửu quốc sư, ngài không biết ấy chứ, chiếc thuyền hư không này nhìn có vẻ lớn, nhưng trên thực tế, nó sẽ thu nhỏ lại khi đi kênh không gian. Giống vầy này!”
Nói rồi, Lâm Thủ Phủ đi đến chỗ mũi thuyền và vỗ nhẹ vào nó.
Lập tức, chiếc thuyền khổng lồ bắt đầu nhanh chóng thu nhỏ lại.
Trong nháy mắt, chiếc thuyền dài cả ngàn trượng đã thu nhỏ thành một chiếc thuyền nhỏ chỉ có thể chở năm ba người.
Chỉ là không còn có thể nhìn thấy rõ thân thuyền được làm bằng gỗ, đập vào con ngươi bây giờ là một một quả cầu ánh sáng.
Cửu Thiên nhìn kỹ mấy lần, kinh ngạc nói: “Sức mạnh không gian.
Lâm Thủ Phủ mỉm cười và nói: “Đúng vậy. Đó là sức mạnh không gian. Nói chính xác, là nghiền linh thạch không gian thành bột, dùng phương pháp Phụ Linh để bôi lên toàn bộ thân thuyền. Chỉ là sức mạnh không gian ở trong linh thạch không gian thật sự quá ít. Phải dùng lượng không gian linh thạch như một ngọn núi nhỏ chất thành đống, mới có thể tạo ra sức mạnh xé rách kênh không gian. Như vậy, mới có thể nhanh chóng du hành trong hư không”
Rốt cuộc Cửu Thiên cũng hiểu chun chút, cười nói: “Thì ra là như vậy. Tôi còn đang tự hỏi ở nước Linh không có tôn giả thì sao tạo ra vật thể hư không được, thì ra là dùng cách thức tinh vi này”
Lâm Thủ Phủ mỉm cười, nói: “Đúng thế, quả thực là dùng cách khôn khéo này đấy. Cửu Thiên công tử, tôi đã bỏ gần ba phần mười linh thạch không gian của nước Linh vào
Λ
Lâm Vĩnh Sương mỉm cười và nói: “Sư phụ, cảm ơn gì chứ, đây là quà bái sư của tôi. Hẳn chỉ cần người tiết kiệm một chút thì đi lại một chuyến từ nước Linh đến nước Đan Thánh sẽ không thành vấn đề.”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất