CHƯƠNG 1466 

Ánh sáng ngũ hành, lực lượng thiên địa. 

Ánh sáng nồng đậm đó giống như một cái đầu hổ, ngạo nghễ đứng ở trên hư không. 

Cửu Thiên từ xa nhìn cái đầu hổ khổng lồ này, cười nói: “Không sai, nước Thú Tây Lương. Chính là nước Thú Tây Lương 

Cửu Thiên thở phào một hơi, nhìn thấy nước Thú Tây Lương, đồng nghĩa cách nước Đan Thánh đã rất gần rồi. 

Nhiều nhất tốn thêm mười ngày, bọn họ có thể tới nước Đan Thánh, trên mặt Cửu Thiên đã nở nụ cười. 

“Đi, chúng ta đi xác nhận. 

Cửu Thiên điều khiển Linh thuyền nhanh chóng tới gần nước Thú Tây Lương. 

Cách gần rồi, Cửu Thiên càng cảm thấy cái đầu hổ này không chỉ có khí thế, còn lớn cực kỳ. 

So với nước Linh, nước Tuyết hắn từng thấy thì lực lượng thiên địa của nước Thú Tây Lương ít nhất gấp trăm lần của bọn họ. 

Nước lớn như này, chắc là cùng một cấp bậc với nước Võ Đỉnh và nước Bắc Thần. 

Cửu Thiên tới trước ánh sáng ngũ sắc như sương mù, đưa tay mình để lên trên. 

Ngay lập tức, Cửu Thiên truyền canh khí của mình vào trong ánh sáng ngũ sắc, đồng thời lớn giọng nói: “Bá tước nhất đẳng Cửu Thiên của nước Võ Đỉnh tới bái kiến!” 

Âm thanh theo tay của hắn truyền vào trong ánh sáng ngũ sắc trước mặt. Không lâu sau, Cửu Thiên bèn nhìn thấy trong ánh sáng, một cỗ xe ngựa vụt hiện chạy tới. 

Quay đầu, Cửu Thiên nói với Linh Bối: “Cách này thật hữu dụng. Sao nước khác đều có người tiếp đón riêng mà Võ Đỉnh của chúng ta thì mở hoàn toàn, ai cũng có thể trực tiếp đi vào?” 

Linh Bối lắc đầu nói: “Em cũng không hiểu. Có thể là nước Võ Đỉnh của chúng ta khá hào phóng, khá mở cửa. 

Cửu Thiên nhún vai, chìa hai tay ra nói: “Có lẽ vậy.” 

Sau đó, một cỗ xe ngựa da thú xuất hiện ở trong tầm mắt của đám người Cửu Thiên. 

Từ xa, Cửu Thiên có thể nhìn thấy trên xe ngựa có một ông lão với khí thế cuồn cuộn. 

“Sứ giả của nước Võ Đỉnh? Cậu tới nước Thú tôi làm gì?” 

Giọng của ông lão giống như thú gầm, cho dù hư không không có gió cũng như bị giọng của ông ta gây chấn động. 

Cửu Thiên ôm quyền, đanh giọng nói: "Đi ngang qua quý quốc, chỉ muốn thỉnh giáo tiền bối vài vấn đề mà thôi. Không có ý gì khác!” 

Ông lão cười ha ha nói: “Còn là một tên nhóc lễ phép. Nói đi, có chuyện gì? Lão phu cũng rất nhiều năm không nhìn thấy sứ giả của nước khác rồi, cậu cứ việc hỏi” 

Cửu Thiên lớn giọng nói: “Xin hỏi, quý quốc có phải cách nước Đan Thánh rất gần không? Đại khái cần bao nhiêu ngày đi đường nữa?” 

Ông lão chỉ về bên trái, nói: “Nước Đan Thánh à, đi theo hướng này thêm bảy ngày là được. Nếu vật hư không của cậu đủ nhanh, năm ngày thì có thể tới rồi. Nhóc con, cậu muốn tới nước Đan Thánh sao?” 

Cửu Thiên nói: “Phải” 

Ông lão cười nói: “Nước Đan Thánh trước giờ không đón tiếp sứ giả bên ngoài tới, cậu đi làm cái gì, cũng là đi ngang qua sao?” 

Cửu Thiên lắc đầu nói: “Tôi có chuyện phải tới nước Đan Thánh. Tiền bối có biết làm sao có thể đi vào không?” 

Ông lão cười ha ha nói: “Cậu không có cách đi vào cũng dám chạy tới nước Đan Thánh. Thật là tuổi trẻ ngông cuồng, làm việc tùy ý! Nhóc con, nghe lão già tôi khuyên một câu. Nước Đan Thánh rất khép mình, lòng dạ của đám luyện khí sĩ đó rất hẹp hòi, cứ cảm thấy người của nước khác tới chỗ bọn họ cướp đồ vậy. Ngoài hội Đan Thần ra, những lúc khác căn bản không cho người khác vào. Cậu đi, cũng bị bốn thần thú chặn lại. Tôi khuyên cậu, nhân lúc còn sớm quay về phủ thì tốt hơn. Tránh bị bọn họ chế giễu một 

phen, cuối cùng bỏ mạng ở trong tay bốn thần thú” 

Cửu Thiên nhíu mày nói: “Tiền bối! Thật sự khó vào vậy sao? Lẽ nào không có cách nào sao?” 

Ông lão nói: “Tôi không biết còn có cách khác không. Nếu cậu tìm được, có thể nói cho tôi. Lão phu nguyện ý trả giá cao mua cách của cậu. Nước Đan Thánh, chậc chậc, đó là nơi tốt thần dược khắp nơi!” 

Cửu Thiên sửng sốt trong lòng, thần dược khắp nơi? Chuyện này có thể sao? 

Ông lão nói: “Nhóc con, cậu còn có gì muốn hỏi nữa không?” 

Cửu Thiên lắc đầu nói: “Hết rồi, cảm ơn tiền bối chỉ điểm. Cửu Thiên tiếp tục đi đường!” 

Ông lão nói: “Thứ lỗi không tiễn xa. Nhóc con, qua vài ngày nữa, nếu cậu từ nước Đan Thánh trở về, có thể tới nước Thú tôi ngồi chơi. 

Cửu Thiên lần nữa cúi người, nói: “Cảm ơn tiền bồi đã mời nhiệt tình” 

Dứt lời, Cửu Thiên quay đầu thuyền, đi về phía trước. 

Ông lão nhìn bóng lưng của Cửu Thiên, bỗng nghĩ tới cái gì đó, lớn giọng nói: "Đợi đã!” 

Trong lòng Cửu Thiên chợt rung lên, lập tức dừng lại: “Tiền bối, ngài nhớ ra cách gì rồi sao?” 

Ông lão lắc đầu nói: “Không phải. Chỉ là tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện. Cậu muốn tới nước Đan Thánh đúng không? Ừm, tôi có một đệ tử không được tích sự gì, tên là Triệu Vĩnh Chi, khoảng thời gian trước tới nước khác du ngoạn. Tôi tính được vị trí nó ở, hình như ở gần nước Đan Thánh, nếu trên đoạn đường này cậu gặp được nó, giúp tôi nói với nó, kêu nó mau trở về” 

Cửu Thiên nhíu mày nói: “Triệu Vĩnh Chi?” 

Ông lão nói: “Phải, Triệu Vĩnh Chi. Đúng rồi, ở bên ngoài nó có thể có danh hiệu là đệ tử của Thú Thánh hoặc là Thôn Thiên 

eyJpdiI6InhkUU1yRm9sUk9RVlp1anVyWkdMUmc9PSIsInZhbHVlIjoiRGwxakVIbnFNMXVsanE1MmtjOTN6MTF0c3ZzSzZmb1VSVUFFcFJ2QzFHV293RWQ5UVMzVFZnbU96Z0hBSVNHXC9VRWJRYXF1ajIrNzFSOTBzRjRVY3J0ZG9FR1BqNVJ6VkRsUkNyYmNSaFIzZ1RaXC9aOGxpRkhwMGd5XC9jWUErSUVxMEt1U2poS2hCUFwvaHRaamdwT00yWTVBRXdBekcraGs4bnI5bDBkbWE2ZmV1VURPRHBZYWRreXh2dzZGYmprOHhpVVErQlZKN3VLMEU3R0trWHFQUmdxYnBqS1luYThWYXU2QWcyc0JVVmdUdVdScW1HaHF1U3VUUjcwTTFOWVF4ZklhSXVJVGpXSjV4WmlCNUpRMXJRPT0iLCJtYWMiOiJmNTkyMTRmOTQ0MGQwMDk5MmVkY2Q2ODFmZWYzMmNlZTgxYWQ0Njk3MDQyOTZlNjZkM2ZmZjNkZWY2NGFkZmFiIn0=
eyJpdiI6InQ4XC9jeVJaMENqdjE2XC9pK3R4SVhDQT09IiwidmFsdWUiOiJ2WXBwYThVYzZwVnd5XC9xZW9HKzQrTEhCMVpkRTc1djFCalJUN1l6M3JOXC9yUlZldmxMZDhhMTVHc1pqMjBoQXZZK1g3RU5vMk8rWkllblhXVHNxNzBuZEdTSVJ1Yktaem9QMlRVSWFHVnJyc0RLbWwxb3pVMGZYclpHbUdYVGFoYmZOZmw4WHZMSnRFUFYzUFBUZnZtQndvZ3RmbXVGOWlQRUVnQ05MU3pkd1ZzQkVxK09MNVgrVjI5d1FvU1lvRnBWU1wvVXBIajR5UENBbkRkSDJkMzR3PT0iLCJtYWMiOiI5NTUyOTQ5ZmIyZmFlOWVhN2NiOWRhMTg4M2RiNjg4OTk4M2FlMDE2MzJlOTE0MDBkYmE2Mzk4N2E5NGYyYzM4In0=

Dứt lời, ông lão từ từ rời đi, để lại đám người Cửu Thiên kinh ngạc không thôi.

Ads
';
Advertisement
x