CHƯƠNG 1467 

“Thú Thánh, trời ạ, người vừa rồi chúng ta nhìn thấy vậy mà là Thú Thánh!” 

Linh Bối ngồi ở đầu thuyền, không ngừng nói. 

Cửu Thiên nói: “Thú Thánh đích thân tới đón tiếp chúng ta. Anh cảm thấy mình rất có thể diện. 

Nhoẻn miệng, Cửu Thiên cười rất vô sỉ. 

Linh Bối khẽ cười nói: “Nếu ngài ấy biết anh đánh bại đệ tử của ngài ấy trong một chiêu, còn ném ở trước cửa mấy ngày không thèm ngó ngàng. Anh nói xem ngài ấy liệu có thích anh không?” 

Cửu Thiên họ khan hai tiếng, nói: “Võ giả tỉ thí, sống chết do số. Anh không giết anh ta, cũng không phế anh ta, đã rất nhân từ rồi. Em cũng biết, lúc đó anh đang tức giận, không ngó ngàng tới anh ta cũng là điều bình thường. Ài, xem ra đợi khi chúng ta quay về, vẫn không nên tới nước Thú ngồi chơi, mạng nhỏ quan trọng” Linh Bối cũng thở dài một tiếng, nói: “Hết cách rồi, chỉ có thể như vậy. Thật ra em thật sự rất muốn xem nước Thú trong truyền thuyết trông như thế nào. 

Nói tới đây, ánh mắt của Linh Bối chợt sáng lên: “Cửu Thiên, vừa rồi Thú Thánh đó nói, ở nước Đan Thánh thần dược ở khắp nơi, có phải là thật không?” Cửu Thiên lắc đầu nói: “Không biết. Nhưng nếu là thật, vậy thì quá tốt. 

Hai người vừa nói chuyện vừa rời khỏi nước Thú Tây Lương. 

Ở bên này, ông lão lui về trong lực lượng thiên địa, ánh sáng của xe ngựa vụt một cái, xuyên thủng hư không, quay lại trong nước Thú. 

Trời xanh mây trắng, nhìn ra chốn hoang dã vô tận. 

Xe ngựa của ông lão bỗng dừng lại, bên trong vang lên giọng nói nghi hoặc. 

“Hừm? Không đúng lắm. Tên nhóc vừa rồi nói cậu ta từ đâu tới? Cậu ta hình như là nói Cửu Thiên của nước Võ Đỉnh!” 

Sau đó, ông lão đi ra từ trong xe ngựa, vẻ mặt tươi cười nói: “Cửu Thiên, cái tên này, mình nghe rất quen tai. Ồ, mình nhớ ra rồi, Vĩnh Chi lần trước truyền tin về. Không phải nói nó đã thua một tên nhóc tên là Cửu Thiên hay sao? Vậy mà là cậu ta? Tên nhóc này còn dám tới nước Thú!” 

Ông lão chắp tay sau lưng, trong mắt có ánh sáng xẹt qua. 

“Thú vị, rất thú vị!” 

Năm ngày sau. 

Trong hư không, bắt đầu có thêm rất nhiều những thứ kỳ lạ. 

Cách nước Đan Thánh càng gần, Cửu Thiên bèn nhìn thấy trong hư không vốn nên là khoảng không tĩnh lặng thì bắt đầu xuất hiện một số tạp vật. 

Ví dụ hai ngày trước, hắn nhìn thấy những mảnh đá phát sáng kỳ lạ lơ lửng ở trong hư không. Khua tay lấy một mảnh, nhìn kỹ, trên đá còn có máu, giống như có người hắt máu lên trên. 

Tới hôm nay, những thứ này càng lúc càng nhiều. 

Không chỉ là đá, binh khí nát, quần áo rác nát lơ lửng bất động cũng có thể nhìn thấy, tất cả đều lập lòe ánh sáng. 

Cửu Thiên thấy cảnh này, không khỏi sinh lòng cảnh giác, chuẩn bị ứng chiến bất cứ lúc nào. 

Nhìn tình trạng, hình như khu vực mà bọn họ đang đi từng xảy ra một trận đại chiến kịch liệt. 

Rất nhanh, sau khi lại vụt hiện mười mấy lần, Cửu Thiên thật sự nhìn thấy thi thể. 

Đó là một thi thể mặc quần áo màu vàng, dung mạo đã không phân biệt được nữa, cái duy nhất có thể nhìn rõ là một chữ “Ưng” trên quần áo của hắn ta. 

Cửu Thiên lỗi thi thể lại, kiểm tra kỹ càng. 

Linh Bối và Thập Tam cũng ghé qua quan sát. 

“Chất liệu quần áo rất mềm, nhưng lại chắc chắn, e là binh khí bình thường không chém rách được. Còn có hiệu quả phòng ngự canh kình 

Cửu Thiên sờ quần áo của thi thể, từ từ nói. 

eyJpdiI6IitTT1Rsd1JXckV3XC9qZWQyUzVrZ0N3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImhoODNNM3dCckFJc1gxaDJTZVBWV2F1RG9tSkV5T1o0YjFRUVJ2Wm1seEk0RjM4K00rN1FZNVVlenBCUnFwM3RTN05pK0V4bGhCQ1NNNThPZ3EwRkZMZkxOR2pPXC9DWUtGeGdCRjgrMURQenFKZHBXSG5mdlNJNlIyaGhsSkdPelVIWG9ENWZHVVBVNklpbnhWWFRxNGxWUGFUcCswNWd0aW9uK1VPMHk1bkZKOG9OVWhSVGNndFEzT3c0UkJ5YzBDODIrRXJneG0zUXRKV1lxT3JoS2FkNVdTb0t3OFBmWG0zQ2FqTXA5czhScFVBQXZMYVh4SExmV3NRMG0zZzBVQmhwaFpodElcLzV3dkZsTTNsZU81dWxFcHJ1MVZTMWZpaTIzTXNMbjkzZDRSRkNYTVwvSDFRODVucDZsV1ZSdjJPcjhLM3RJbUo2eHFsVWdQZWxzWVFXaTk2MUdGbHZ0aE5sXC9PSWdBV2c1WkFwUFJOK2NEMWo4MjhZK0R2b05ad3BTbStxTFdtSjQ2VXQxQ1NCZnE5WHBidVMxY1BSS3BiUXd3WFl3WWg4ZDR6VlFGcTZPbm5LTG1EblRaRno0S3p2bituQnVid0JvNHlnZzJ5N2FrUjZvMmVrNzduUXNUdEVEMUNnSVdHRmdDdjFSZmhqSWpTQXZZNDNlemdpQXVSeTRndGRhaEE5c1IwXC9PcTgzOFwvQUhwT0R5YmZFam5ZZmFPMHA0TUt5bFlvY2VtVWhPZ1dDR1AzQ3JyZitQYlR4UHZXcnZBckhLOUpRNGduMmVrd0lGbEE9PSIsIm1hYyI6IjdiOTgxMGQyODE0YjhjMDUzYjI1MWYyMjBmYTEyYTk2YjkzNWM2NGVhYmRlODE3NDQwMDhkY2RjMjQ4YmEzZWMifQ==
eyJpdiI6Im41K2ZwN005bXA3cFRpMG9PcjYwSnc9PSIsInZhbHVlIjoibUowYVdxRGc3ZW9lZGRnS1wvaktvZjV3Zm9rQm0yR01HT2JldDd6dlBOY0hWaERvTlQxWk9TWWg5ZUFKUHhRTG1UZEhyeVdheFVcL0hUbG1yUmRBNjZicHdzWkdseFY4MmZOR2o5djRlN1NCQ0FSbzhXbThwa0tVRVwvUlc1THc4OHFQcTlJMnZsUm9sMlBkbVN1TElEMU8rNU8xa0RUMFJieUJMMUwxcEQ5dlpFS20rekEzWVJqd201Z1d2ck9lZXJ5OTBQMGlzQ0VRK3l3UjIrZTVxQVIwdz09IiwibWFjIjoiYjhmYWI1Y2QxZmY2ODE5MmQ3MzliYThkNjVlNTA0OTg0NTBjNDU5YTYyM2M3YTk4ZGQ5ZDVkMjQ0OTY1MjcyMyJ9

Thập Tam tháo chiếc nhẫn của thi thể, đưa cho Cửu Thiên nói: “Chủ nhân”

Ads
';
Advertisement
x