CHƯƠNG 1471
Đám người Cửu Thiên quay đầu nhìn về phía truyền tới âm thanh, đập vào mắt là một chiếc xe ngựa da thú tàn tạ và trên xe ngựa có bóng người có chút quen thuộc.
Xe ngựa nhanh chóng chạy tới, giống như sợ đám người Cửu Thiên chạy mất, cả đoạn đường mang theo ánh lửa, giống như ngay sau đó sẽ triệt để tan rã.
Cách gần rồi, Cửu Thiên cuối cùng cũng nhìn rõ người tới.
Mặt của hắn ta Cửu Thiên không nhớ, nhưng đao của hắn ta, Cửu Thiên lại rất có ấn tượng.
Đại đao có một không hai đó, Cửu Thiên nhìn một cái thì nhận ra.
Đệ tử của Thú Thánh, Triệu Vĩnh Chi!
Xe ngựa lao tới trước mặt Cửu Thiên, hai con rồng lửa kéo xe coi như hoàn toàn hết sức, lật người lại, da bụng hướng ra ngoài, há miệng thở dốc.
Triệu Vĩnh Chi nhảy lên Linh thuyền của Cửu Thiên, đồng thời lớn giọng hét: “Tôi là đệ tử của Thú Thánh ở nước Thú Tây Lương, chỉ cần đưa tôi về nước Thú thì muốn gì tôi cho cái đó!”
Chân của Triệu Vĩnh Chi chạm đất, ánh mắt quét qua trên người đám người Cửu Thiên.
Bỗng nhiên, lông mày của Triệu Vĩnh Chi nhíu chặt, nhìn Cửu Thiên nói: “Người anh em này, chúng ta trước có quen nhau không? Tại sao tôi thấy cậu có chút quen mắt?”
Cửu Thiên cười nói: “Tôi thấy rất cũng rất quen mắt. Triệu Vĩnh Chi đúng không? Thu xe ngựa của anh lại đi, bây giờ không phải lúc nói chuyện.
Triệu Vĩnh Chi nghe thế thì vội vàng thu xe ngựa lại, dùng ánh mắt càng thêm nghi ngờ nhìn sang Cửu Thiên, giống như muốn từ sâu trong ký ức của hắn ta, tìm ra bóng dáng của Cửu Thiên.
Bây giờ Cửu Thiên không rảnh nói nhảm với hắn ta, Linh thuyền lại tiếp tục không ngừng vụt hiện, bay về phía hư không ở đằng xa.
Linh thuyền như sao băng liên tục lấp lánh hàng trăm lần, cho tới khi sắp không nhìn thấy ánh sáng thuộc nước Đan Thánh ở cuối tầm mắt đâu nữa, lúc này Cửu Thiên mới dừng lại.
Thở phào một hơi, nhìn xung quanh, Cửu Thiên nói: “Xa như vậy, bọn họ chắc không đuổi kịp nữa.
Linh Bối, Thập Tam ngồi phịch xuống dưới đất, hai người rõ ràng đã kiệt quệ tinh thần và sức lực.
Linh Bối nói: “Cửu Thiên, giờ phải làm sao? Chúng ta ngay cả tới gần nước Đan Thánh cũng không làm được, càng đừng nói đi vào!”
Lông mày Cửu Thiên nhíu chặt, trong lòng cũng rất lo lắng.
Trước khi hắn tới quả thật đã dự liệu được sự việc sợ rằng sẽ không thuận lợi. Nhưng tình hình thực tế nghiêm trọng hơn tưởng tượng của hắn.
Nước Đan Thánh không những không mở cửa với bên ngoài, thậm chí còn chưa tới gần, suýt nữa bị một đám luyện khí sĩ kỳ quặc nổ chết.
Nghĩ tới đây, Cửu Thiên bèn quay đầu nhìn sang Triệu Vĩnh Chi. Những luyện khí sĩ đó hình như là nhận nhầm người.
Lúc này Triệu Vĩnh Chi lại nhìn Cửu Thiên với vẻ mặt kinh sợ, thất thanh nói: “Cậu là Cửu Thiên. Cửu Thiên của nước Võ Đỉnh, trời ạ, cậu thật sự là Cửu Thiên!”
Triệu Vĩnh Chi vừa nói lời này vừa lấy đại đao của mình chặn ngang trước ngực, vẻ mặt mang sự kinh hãi.
Rõ ràng, Cửu Thiên ở nước Võ Đỉnh để lại ấn tượng quá sâu sắc cho hắn ta, cho tới tận bây giờ, Triệu Vĩnh Chi nhìn thấy Cửu Thiên giống như chuột nhìn thấy mèo. “Gặp ma, sao tôi lại lên thuyền của cậu chứ?! Cửu Thiên, lần trước cậu thắng tôi, thuần túy là do tôi sơ ý. Nếu cậu và tôi đánh lại một trận, tôi nhất định cho cậu biết tay!”
Cửu Thiên cười nói: “Yên tâm, hôm nay tôi vừa đại chiến một trận, không có tâm tư đánh một trận với anh nữa. Triệu Vĩnh Chi, anh có thể giải thích cho tôi, chuyện lúc này là sao không? Tại sao nhiều võ giả của nước Đan Thánh muốn giết anh như thế? Anh biết không? Vào vừa rồi bọn họ còn nhận nhầm tôi là anh, vừa lên đã điên cuồng công kích, suýt nữa khiến chúng tôi bỏ mạng tại đó”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất