CHƯƠNG 1472
Triệu Vĩnh Chi mặt mày xấu hổ, nói: “Bây giờ bọn họ chỉ cần nhìn thấy người từ bên ngoài tới đều sẽ nhận nhầm thành tôi. Ài, tôi gây ra chuyện lớn rồi!
Cửu Thiên nhíu mày nói: “Có thể nói thử không?”
Triệu Vĩnh Chi nhìn Cửu Thiên hồi lâu, cuối cùng thu đao lại, nói: “Được, tôi nói cho cậu. Nhưng cậu không được nhân lúc tôi không phòng bị mà đánh lén tôi. Lần này, tôi sẽ phản kháng đấy!”
Cửu Thiên trợn ngược mắt, trên vai, bóng dáng của Tiểu Hắc xuất hiện ngáp một cái cái rõ to với Triệu Vĩnh Chi.
Triệu Vĩnh Chi cân nhắc câu từ, sau đó nói: “Nói ra thì rất đơn giản. Khoảng thời gian trước, tôi không phải đang chu du các nước hay sao? Vốn dĩ mọi chuyện rất tốt đẹp, càn quét đối thủ một cách vui vẻ. Kết quả sau khi tới nước Võ Đỉnh của các cậu, thất bại trở về, tâm trạng của tôi rầu rĩ nên chuẩn bị về nhà.
Nói tới đây, Triệu Vĩnh Chi lại liếc nhìn Cửu Thiên.
Cửu Thiên mặt mày bình tĩnh nói: “Sau đó thì sao?”
Triệu Vĩnh Chi tiếp tục nói: “Khi sắp về tới nước Thú, tôi bỗng nhớ ra mình còn chưa từng tới nước Đan Thánh xem thử. Vậy nên tâm niệm khẽ động, đã vòng đường xa, tới nước Đan Thánh xem thử. Vốn dĩ tôi nghĩ là ở bên ngoài nhìn từ xa một cái là được rồi. Tôi cũng biết mình không có khả năng đi vào. Nhưng kết quả nước Đan Thánh như nào còn chưa nhìn thấy thì đụng phải năm tên khốn cướp đường. Bọn họ tự xưng là người của nhà họ Hỏa ở nước Đan Thánh. Muốn cướp Đại Nha và Nhị Nha của tôi, tôi đương nhiên không chịu, vậy là đánh nhau với bọn họ”
Khựng lại một chút, Triệu Vĩnh Chi hừ khẽ một tiếng, nói: “Năm tên nhãi đó làm sao là đối thủ của tôi, tôi trong lúc tức giận đã giết hết bọn họ. Nhưng ai ngờ, sau khi giết năm người này thì gây ra rắc rối lớn.”
Cửu Thiên tiếp lời: “Người của nhà họ Hỏa biết rồi có đúng không?”
Triệu Vĩnh Chi rầu rĩ vỗ đùi một cái, nói: “Phải. Ngày hôm sau, nhà họ Hỏa đã phái một đội luyện khí sĩ lợi hại, có mười mấy người. Bọn họ không biết đã dùng cách gì, vậy mà tìm được vị trí của tôi, không nói đúng sai thì muốn bắt tôi về nhà họ Hỏa. Tôi đương nhiên không chịu nên lại đại chiến một trận với bọn họ. Trận chiến này, tôi đã giết ba người trong số bọn họ rồi may mắn chạy thoát, nhưng xe ngựa của tôi cũng bị hỏng, không thể xé toạc thông đạo không gian với khoảng cách xa nữa. Sau đó tôi bắt đầu chạy
trốn bạt mạng ở trong hư không. Gần ba tháng rồi, tôi trốn đông trốn tây, sống cuộc sống khó khăn vô cùng tận. Cửu Thiên công tử của nước Võ Đỉnh, chuyện lúc đầu giữa chúng ta, có thể tạm gác lại một bên không? Hôm nay, nếu cậu có thể cứu tôi một lần, đưa tôi về nước Thú, tôi nhất định ngàn lần cảm tạ Cửu Thiên công tử, chỉ cần là thứ nước Thú tôi có, anh muốn cái gì thì cứ nói thẳng tới tôi.”
Trong mắt Cửu Thiên xẹt qua ánh sáng khác lạ, hắn dường như từ trong lời của Triệu Vĩnh Chi, nghe được thứ mấu chốt nào đó, vội nói: “Đợi đã, Triệu công tử, anh vừa nói cái gì? Nhà họ Hỏa của nước Đan Thánh định bắt anh về?”
Triệu Vĩnh Chi gật đầu nói: “Phải. Bọn họ còn mang cả khóa xích tới. Tôi nhìn thấy thật, cái đó là khóa xích chế tạo từ đá phong lực cực phẩm. Bên trên còn có trận pháp Trọng Sơn do chính tay tiên khí sư khắc, không phải tới bắt tôi thì là làm cái gì?”
“Tốt!”
Cửu Thiên bỗng hô lên một tiếng.
Tiếng hộ của hắn dọa Triệu Vĩnh Chi giật mình, Linh Bối và Thập Tam cũng nghi hoặc không hiểu, bọn họ không nghe ra có chỗ nào để tốt cả!
Triệu Vĩnh Chi đè thấp giọng, nói: “Cửu Thiên công tử, tôi chẳng qua chỉ ở nước Võ Đỉnh hống hách vài câu mà thôi, cậu đánh cũng đánh rồi, sự việc cũng đã qua. Không cần tới tận bây giờ vẫn hận tôi thấu xương chứ? Tôi bị bắt đi, anh rất vui à?”
Cửu Thiên lắc đầu nói: “Không không, anh nghĩ nhiều rồi Triệu công tử, tôi nói tốt, không phải chỉ điều này”
Triệu Vĩnh Chi hỏi: “Vậy là chỉ cái gì?”
Cửu Thiên nói: “Là chuyện nhà họ Hỏa của nước Đan Thánh muốn mang anh đi. Nếu lúc đó anh bị mang đi, bây giờ sợ rằng đã ở trong nước Đan Thánh rồi nhỉ?”
Triệu Vĩnh Chi gật đầu nói: “Đó là điều chắc chắn. Đoán chắc bây giờ sớm đã bị những luyện khí sĩ đáng hận đó luyện thành đan dược rồi.
Cửu Thiên cười nói: “Rất tốt. Tôi cuối cùng cũng tìm được cách vào nước Đan Thánh rồi.
Linh Bối nghe được lời của Cửu Thiên, biểu cảm đầu tiên là sững sờ, sau đó kinh hãi nói: “Cửu Thiên, anh lẽ nào muốn mạo danh anh ta?”
Cửu Thiên khẽ gật đầu, nói: “Đây là một hiểu lầm tuyệt vời, không phải sao?”
Triệu Vĩnh Chi càng nghe càng rối, xua tay nói: “Khoan đã, Cửu công tử, cậu để tôi điều chỉnh tư duy đã. Tôi không nghe nhầm chứ, anh định mạo danh tôi ư? Sau đó lẩn vào
nước Đan Thánh?”
Con ngươi của Triệu Vĩnh Chi cũng sắp trợn lòi ra, nói: “Cửu công tử, đây là hành vi tìm chết triệt để đó.
Cửu Thiên nói: “Không mạo hiểm, đâu có khả năng thành công. Triệu công tử, anh muốn về nước Thú đúng không?”
Triệu Vĩnh Chi gật đầu nói: “Phải. Bây giờ chúng ta đi, có tám phần mười khả năng bỏ lại bọn họ. Các người và tôi cùng về nước Thú, nước Đan Thánh có trâu bò thế nào, cũng không thể tới nước Thú đòi người. Nếu bọn họ thật sự tới, tôi dẫn người trực tiếp tiêu diệt bọn họ.
Cửu Thiên lắc đầu nói: “Rất xin lỗi, Triệu công tử, mục đích của chuyến đi này của chúng tôi là vào nước Đan Thánh
Triệu Vĩnh Chi hít ngược một ngụm khí lạnh, nói: “Cậu thật sự định không cần mạng mà mạo danh tôi đi vào à? Cậu định trước khi chết sướng một lần ư? Đi vào nước Đan Thánh quan trọng vậy sao?”
Cửu Thiên gật mạnh đầu, nói: “Có. Triệu công tử, chuyện này vẫn cần sự giúp đỡ của anh. Coi như giao dịch, anh giúp tôi vào nước Đan Thánh, tôi cho anh mượn Linh thuyền dưới chân, giúp anh về nước Thú. Chúng ta ai cũng được như ý nguyện.
Triệu Vĩnh Chi nói: “Cậu không phải điên bình thường”
Trên mặt mang theo sự do dự, Triệu Vĩnh Chi dường như không nhẫn tâm nhìn thấy Cửu Thiên đi chết.
Cửu Thiên nhìn thấy biểu cảm của hắn ta, khẽ mỉm cười, tuy Triệu Vĩnh Chi này hành vi hống hách, xấu miệng nhưng bản tính lại là một người lương thiện.
Cửu Thiên nói: “Triệu công tử, quên nói với anh. Khi tới đây, chúng tôi từng đi ngang qua nước Thú, gặp được sư phụ của anh
Toàn thân Triệu Vĩnh Chi rung lên, nói: “Sư phụ? Ông ấy nói gì?”
Cửu Thiên nói: “Ngài ấy nói với tôi, nếu gặp được anh thì kêu anh sớm ngày quay về.
Cửu Thiên cười nói: “Rất đơn giản, chỉ cần anh đưa cho tôi xe ngựa của anh là được!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất