CHƯƠNG 1477 

Phiêu du, lênh đênh, thoáng cái đã qua ba ngày. 

Thời gian ba ngày nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Tuy không đủ để Cửu Thiên nghe ngóng rõ tình hình trong nước Đan Thánh, nhưng cũng đủ để Cửu Thiên ít nhiều hiểu được tình hình cơ bản của những người trước mặt. 

Đầu tiên, những người này đều là chấp sự ngoại môn của nhà họ Hỏa – một trong năm đại gia tộc của nước Đan Thánh. Tuy không biết năm đại gia tộc có ý gì nhưng từ trong lời của những luyện khí sĩ này, có thể phán đoán được, nhà họ Hỏa này nhất định có sức ảnh hưởng không nhỏ ở nước Đan Thánh. 

Thứ hai, thủ lĩnh chấp sự bắt bọn họ tên là Hỏa Bách Nhạc, những luyện khí sĩ khác đều gọi cô ta là chị đại. 

Hỏa Bách Nhạc này là một người mặt lạnh tốt bụng, một thân tu vi ở Ngự Khí Sư đỉnh phong. 

Cô ta là một người rất có nguyên tắc, hơn nữa rất giỏi xử lý sự việc. Nghe cách nói của những người khác, hình như cô ta là một trong số ít luyện khí sĩ trong cả nhà họ Hỏa, thậm chí cả nước Đan Thánh ít ai không coi thường võ giả. 

Điểm này, khi Cửu Thiên nghe được từ trong miệng của những người khác cũng rất kinh ngạc. Hắn lần đầu biết thì ra ở trong nước Đan Thánh, võ giả vậy mà là tồn tại chịu sự phân biệt đối xử. 

Đồng thời Cửu Thiên cũng rất may mắn. Vận may của bọn họ không tệ, người đụng phải vừa hay là Hỏa Bách Nhạc, dựa theo cách nói của luyện khí sĩ khác, nếu đụng phải thủ lĩnh chấp sự khác, căn bản sẽ không nghe bọn họ nói lời thừa thãi nào, vừa tới thì trực tiếp giết. 

Dù sao đối với bọn họ mà nói, giết chết võ giả căn bản không tính là chuyện gì cả. 

“Chị đại, nhìn, chúng ta sắp tới Thanh Long Môn rồi” 

Một luyện khí sĩ lớn giọng hét lên. 

Cửu Thiên và Linh Bối đang tu luyện ngầm cùng lúc ngẩng đầu nhìn, lập tức đập vào mắt một cảnh tượng kỳ diệu. 

Đó là một thành phố trên hư không, vậy mà dùng lực lượng thiên địa tạo ra. 

Lực lượng thiên địa chói mắt ngưng tụ thành dáng vẻ của thành trì. 

Tường thành, tháp lâu, trận pháp phù văn, không thiếu cái nào. Hoành tráng vô cùng, cực kỳ lộng lẫy. 

Nhìn từ xe, đây đâu phải lực lượng thiên địa, rõ ràng là một tòa thành thiên địa. 

Màu sắc rực rỡ biến đổi, ở cổng thành, một con Thanh Long khổng lồ đứng sừng sững. 

Rồng cao vạn trượng, hai mắt như nhật nguyệt, lân giáp giống cổng thành. 

Lưng mọc hai cánh, chỉ có thể dùng che trời che đất để hình dung. 

Cho dù cách xa như vậy cũng có thể cảm nhận được khí tức đáng sợ tỏa ra từ trên người Thanh Long. 

Cửu Thiên có thể cảm nhận được Tiểu Hắc trong cơ thể cũng bắt đầu có sự kinh sợ. 

Nếu nó không nhập vào trong cơ thể của Cửu Thiên, lúc này e rằng đã cuộn thành một cục run rẩy rồi. 

Đây là uy áp tới từ trong huyết mạch, con Thanh Long này thật không hổ với danh hiệu thần thú. 

Đằng sau nó chính là cổng thành khổng lồ của nước Đan Thánh. 

Ánh sáng ngũ hành ngưng thành trận ngũ hành, lập lòe ở sau lưng Thanh Long. 

Thanh Long đã khổng lồ như vậy, nhưng cổng lớn bằng lực lượng thiên địa của nước Đan Thánh lại càng hùng vĩ. 

Cách gần hơn, Cửu Thiên còn có thể nhìn thấy trạng thái ngưng thực của những lực lượng thiên địa này. 

Mỗi một phần lực lượng thiên địa đều giống như những mảnh đá thật sự. Cái này phải áp xúc tới mức nào mới có thể biến lực lượng thiên địa thành như này. 

Lại phải cần bao nhiêu lực lượng thiên địa khổng lồ mới có thể áp xúc như thực thể 

Lực lượng khổng lồ ẩn chứa bên trong thật sự khiến Cửu Thiên khó thể tưởng tượng. 

Sợ rằng một mảnh bằng bàn tay cũng đủ để tương đương với một dòng chảy hư không của nước Võ Đỉnh rồi. 

“Đây chính là nước Đan Thánh à!” 

Cửu Thiên lẩm bẩm khen và cảm thán. 

Chỉ nhìn một tòa thành hùng vĩ ngưng tụ từ lực lượng thiên địa này đủ để khiến các nước khác tự thấy xấu hổ. 

Gì mà lực lượng thiên địa như sương mù, gì mà dòng chảy hư không, so với tòa thành hùng vĩ trước mắt, thật sự kém rất xa. 

Đây mới là nội tình của nước lớn, mức độ hùng hậu của lực lượng thiên địa đại biểu cho sự mạnh mẽ của một nước. 

Ở trong sự ôn dưỡng của lực lượng thiên địa khổng lồ như này, đất nước này có thể sinh ra bao nhiêu cường giả, Cửu Thiên thật sự không thể tưởng tượng. 

Linh Bối cũng trợn to mắt, nhìn một màn hoành tráng này. 

Lúc này Hỏa Bách Nhạc điều khiển thuyền vàng đi tới bên cạnh đám Cửu Thiên, đanh giọng nói: “Sao hả, nước Đan Thánh chúng tôi, hoành tráng chứ?” 

eyJpdiI6InRIenFlK2pCMDVYWlM0UktzMmdmQ3c9PSIsInZhbHVlIjoiclVsR3VKbEp1OUEzdHB6Ujg5TGF6V21lT1JYN3hQRjdXYVYyYWpJTDZGWUxsQTRQZkp5T3FkdXA0UUtvSlEzZVhidXZKaXFTZDVnWTJXa3RvUCs1VlJJSU0wVTBuRllMRlU1Z1VWSTlScmM4Q0hFZWkrQnFHRjdFYkxwS2ZTc1JWbEdvbDdYVFwvXC9zbjMzaGt5Z1VWcWUrZmFzeXFcL1h6SmY5RVRSMWhONW5VQXQxZWJydXVlQzRrWHFDN3NYdURWQ2N0ZFwvOHNaS2tDUlRQUVZXc1wvNTBjXC9QZnluc3lWcCt2ZVhVN2JzYk96M3hLN21oa0NhVkVWTXpsaTZ6RkdxYyswd0ZteDBZZzFBTWtZNmFOeWVScDVFc1JvRU8zOGlBdjdoU0NVQU1zZG84bXdCYUZ2d1VydGo3bDE5VmV5bUsrYjZhVkJvV0pVUDZYa25hNEtEVmd2aW5GcDdwMEZJU3ZKZCtiQ1BFcmFTbFNjRm1iZnl6c1MrY1cxMVRvK3YrM1JSNzk2VGUzUERwS2pnK29USzh6SjRZZG1pUjJYRU1qOFhlczdFRFFxUGhsTjZhKzF2dDN5YnFkTURUaGNVMkRvMzFTejhXZmFuaFRWZEpremM1TlwvZ2M2VTRUUndPS0xHS2FYV0EzNGp3PSIsIm1hYyI6IjM2ZDk1YTAxY2Y4ZGM2ZmUwNTc1ZGVhNzk1NDIwYTY5NDUxZTJkYzkyZmQ1Njc1ZWUyYTE4MTgzZDA1Mjk2YmYifQ==
eyJpdiI6ImxSWGdQbmk2dmRJTEpcLzhGTVwvOUJPUT09IiwidmFsdWUiOiJpYjduMlFmTXhpbDlmSWVOQ1Z3dnpXSWtaXC9QVjdLdUx6VmFNREVJQjhsYkNJMGRJSFF1cUs0NjJmbmFQdEdyNHJDN1NYOTMxQnh2ZXpOdUUxT0hEU28zYmczOUw5VzdYWEZ2dGxaUTA1SlR1SkRYekZkNmhpMit1RGdBdXdWamdLK0JxeGJNaWUzelpmYnZoSkJnZFBqemxXcFp5MkEwaERTcnpJbEI0SXpnaEZsalhCWVByRzJJV3FDcld1VGt2VE5Kd3RHaCtyNGdXd3AwQTkwcnJjRXhoOEhmR21OVkUzV2xQQm5oY040SDgyNkxGNGM3TmluWGR1bzJ4cUpYVFRHa2MrXC8yNzBVWEFEYlpxSTVLNVwvQjZWbmlBZlB6a1dCWGY3WUFyMkV4OUhzUjZZZ1lMZlc4UGNsMWx5ZUhPbWhieWlIRm9SK3ZzS2dSVzRNYnBKdmNWYWxhemd0cWxMRGd2S1lSZkpPSGQ2TmZcL3F2RGxYUVBBWXlUbUtzRTZKQTVWcHErYlRQRmF1YXU0bVBmXC9JMmhuNzRGdTVnRmtRWlUydDJWQ0ViTkhsZ0JBVUdRdGRLRWllUjFTSXZTWldZS2c5WUxvMmtVQmhrS3ZtY3g2YnY5MXFmbjRhblpRUFBSaGlqb3A1ajF2M0FhUG9SUlwvQyt3OU1cLytoTVZSTWoxSFVleFJoOU9LNHU5S2g2Wm9QUStWXC9QeUlCblFnejJUTTJYNHZPRUtMQ2lvRjk2T053WGZPVDZFVDNpRHFMUUhXYlZaNWR3cU5cL2k0SUhzd2VGQ2lDMFBBUUw0V3NDNzlqV3haRWF6eHdCSWtRUW5BOTN5emFHUVRZMGZCdlwveVwvaWhRcUZHNnVSbGhia0JkSHRlUGlxVno5V0pwVUJmODg1cW5UdmxwNWhKS2c5Njc5Z0N3cDJrZ3VDXC9QbmhzcVpPMXFqaUV5UGR1XC9Pdk1CbThFMENKXC9mbXZFMGhzcVJvaitzWHRMTFRkeEF3MGY1SER0MzdzcWdFQUZrc1c4WkhUTFlRRVI4NGNtMXdmU2NpY1ZnUm90OFwvQ09VSkxTaFdNTEFpTiszdXU2WGdZK1pFTWZmNCs5bkVcL0VZQ2x0ZVhRRjd5M0xIV0ZzMmd6QU43am9CdDRGXC8rWGlnU1VGcGh5ZCtNYUp2VVFCRnQ1SHpWQ1pDWVFYVUwxdDV1S1wvOU9kRnB2cmZVcEowNTd1OUthbW9heHhYTmFBT05VTnBpWCtGK210SlcrXC9lNlE1Q2xxTWlUR0p3UkRDcVdqdjZRcWh1b0RtY3hJa0Vlc0R1STV5WFwvVzRoZkRJOEwrdW1tV0liSks1eFRVcHE0dWtvcXdleHRTZ09yTjc5K2s0QkN1RWxEdmFNNVJtek1TbUs1VjVXY0JNOVpaUzBlSk1jMk5hdUlKXC9oVk9UU3N4K0VSbEJ2ekNiWnpcL2JwMXJRT2gyMTZLMjFQSm5iUTRPRGZSeUcwQkdVVFwvODZSZkNRXC82SkhUVExOTUxOWDJ2Zk9cLzVDTlloVXd5NTNsODRVXC9JUDYzSGtKZURvczJxQkd2VktqclZnV1VpYVBja015UDhOT3M5YlZZXC9qT0JUVW1PK2FPZFdqZkNIb1wvb3FEK3F2UFJRR0lXU3RSczV0SmorSmpFZHplcG5JZmxjbmNiMkdxNVhTNURjN0k2Y05NS2FXVU41TXZXTktGQ05UN0hLTmpQUkowRmtOTW0xa1NyaXR0UlwvOW9lYWowOUY5K1VqNHhDRjRQU2RVdVcyYlZVd0RHTHJOVW1lNGZ5YVwvWk9rMUJuRGFiVmtpdHBhM0psZDROb0tnUlwvdWMzcmdFclpDSTR0VTYrc0JzeUFNQ3dtb3ZGU0xDUWpZd3BzVWlxbzU1aExWQWFva2NacmNCTVJNejhEWXFLSlJoZXRrVGtjUlFFbmRlRndqaktnN2VpWDRcLzlxVnQrZ0RHelpGbHZneGlsbWowWmJsY3VvZGJ1RTNxd3lEcElHVDlyME5QTnpPNWZqb1VxdGlOZVdkMHJzWExkWk9GbjJlMDlPNUtrME9EN1ZUb1VINlRPVHdnVzhsNU5nOHpnbldqOHRNZktMS2lvQTZ3bThTT003Zlh3Qm1BUlF5R3dnNTE4dGJyTjFLT3lOQ1VMSmduUTlkZ3hIOVFzTmNDeXJ6STd1dnJKWWxTYzB2OUIyOW5ETnEwPSIsIm1hYyI6ImFlODMxNmE1MDdhMmE3OWZiMDg0ZDYxMGE5NWJlNWZjODBlODA4Zjg5M2IyZWI0YmQwZDg0OGM3YThlNzA0YzUifQ==

thành Quốc Giới không, đầu tiên sẽ bị bốn đại thần thú tiêu diệt. Nhìn thấy Thanh Long đó không, tu vi tương đương Tôn Giả đỉnh phong!”

Ads
';
Advertisement
x