CHƯƠNG 1478 

Cửu Thiên lập tức trở nên nghiêm túc tôn kính, thần thú Tôn Giả đỉnh phong. 

Diệt hắn sợ rằng chỉ cần hắt xì một cái! 

Quả nhiên, không chọn xông vào nước Đan Thánh là một lựa chọn thông minh. 

Có thần thú như này trấn thủ, đừng nói là hắn, cho dù là sư phụ Thú Thánh của Triệu Vĩnh Chi đích thân tới, đoán chắc muốn xông vào cũng là một vấn đề không nhỏ. 

Mọi người càng lúc càng gần, lúc này tất cả các luyện khí sĩ vậy mà ngừng cười nói, dùng một loại ánh mắt quái dị nhìn Thanh Long ở đằng xa. 

Trong biểu cảm của bọn họ, có kính sợ, có kinh sợ, còn có vài phần khác lạ Cửu Thiên nhìn không hiểu. 

Hỏa Bách Nhạc cảnh cáo Cửu Thiên và Linh Bối: “Hai người không được nói chuyện. Dám nói thêm một câu thì hậu quả tự chịu!” 

Dứt lời, Hỏa Bách Nhạc điều khiển thuyền vàng, đi lên trên cùng. 

Sau mấy trăm lần vụt hiện, mọi người cuối cùng cũng tới trước Thanh Long Môn. 

Tới chỗ này, cơ thể khổng lồ của Thanh Long đã không thể thu hết vào mắt, cơ thể của nó to tới mức mọi người như đứng ở chân núi, ngước nhìn cả ngọn núi cao. “Dừng lại!” 

Giọng nói âm trầm từ bốn phương tám hướng truyền tới. 

Cửu Thiên há to miệng, ngẩng đầu nhìn sang Thanh Long. Con Thanh Long này vậy mà biết nói tiếng người. 

Cửu Thiên vẫn là lần đầu thấy hoang thú biết nói tiếng người. Có điều tới mức độ như Thanh Long, sợ rằng cũng không thể dùng hoang thú để hình dung. 

Hoang thú có thực lực vượt Tôn Cảnh, ở nước Võ Đỉnh chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Không ngờ, hôm nay ở nước Đan Thánh lại nhìn thấy một con. 

Hỏa Bách Nhạc giơ tay kêu mọi người dừng lại, dẫn đầu cúi người hành lễ với Thanh Long, nói: “Chấp sự ngoại môn của nhà họ Hỏa, Hỏa Bách Nhạc tham kiến Thanh Long tiền bối. Xin Thanh Long tiền bối mở cửa cho qua!” 

Thanh Long từ từ nói: “Có đan lệnh không?” 

Hỏa Bách Nhạc từ trong ngực lập tức lấy ra một vật, lúc đó một chùm ánh sáng lóe sáng thấp thoáng có thể nhìn thấy bên trong viết một chữ đan. 

Thanh Long củi người xuống, con mắt khổng lồ quét qua mọi người, sau đó nói: “Trong đội ngũ của các ngươi có sâu từ bên ngoài tới. Bọn họ không thể vào!” 

Hỏa Bách Nhạc lớn giọng nói: “Thanh Long tiền bối, người này là tội phạm truy nã của nhà họ Hỏa chúng tôi, bây giờ đã bị chúng tôi bắt được, chuẩn bị mang về gia tộc phán xử." 

Thanh Long suy nghĩ một lát, nói: “Tội phạm? Ồ, người ngươi nói là Triệu Vĩnh Chi ở bên ngoài hư không giết đám nhóc khốn kiếp của nhà họ Hỏa các ngươi à. Cậu ta vậy mà không chạy thoát? Còn bị các ngươi bắt ư?” 

Hỏa Bách Nhạc đanh giọng nói: “Phải” 

Thanh Long cười nói: “Người ngu xuẩn cỡ nào, giết người rồi cũng không chạy được, còn ngu ngốc để người khác bắt. Vận may của các ngươi cũng thật tốt, hư không rộng lớn, tìm một người, ta cũng cảm thấy lãng phí thời gian, các ngươi vậy mà thật sự bắt được rồi. Trùng hợp tới thần kỳ. 

Trong lòng Cửu Thiên khẽ động, Thanh Long này rõ ràng đã ám chỉ. 

Có điều Hỏa Bách Nhạc dường như không nghe hàm ý của Thanh Long, đanh giọng nói: “Sự việc quan trọng, xin Thanh Long tiền bối đừng ngăn cản. 

Thanh Long nói: “Ta cũng không nói muốn ngăn cản các ngươi. Khụ khụ, quy tắc cũ, trước tiên đoán xong câu đố của ta. Sau đó các ngươi có thể đi vào.” Hỏa Bách Nhạc lớn giọng nói: “Tiền bối, câu đố của ngài chúng ta không... 

Chưa nói hết lời, Thanh Long bèn uốn éo mông, lắc lư cái đầu nói: “Nghe rõ đây. Mây phiêu du mưa rơi chim bay, đoán một chữ” 

Hỏa Bách Nhạc thở dài một tiếng, mấy luyện khí sĩ ở đằng sau nhỏ giọng lẩm bẩm. 

“Lại là đoán câu đố, Thanh Long tiền bối là nhàm chán quá rồi” 

“Tôi thấy là cả ngày ở trên hư không cô đơn quá, nhìn thấy người sống thì nhất định phải đưa ra một câu đố cho đoán. Nếu không đoán được thì không cho đi” 

“Nhỏ tiếng một chút, cẩn thận Thanh Long tiền bối nghe thấy 

Thanh Long lượn lờ ở trên hư không, đanh giọng nói: “Có ai đoán ra không? Từ từ đoán, ta không vội, ngươi đoán trăm năm cũng được. 

Hỏa Bách Nhạc lập tức lớn giọng nói: “Thanh Long tiền bối, câu đố của ngài quá cao thâm, chúng ta dốt nát, thật sự không đoán được. Xin thả cho đi, chúng ta thật sự có việc quan trọng trong người. 

Thanh Long thở dài nói: “Con người bây giờ ấy, ai ai cũng xốc nổi như vậy. Như này cũng không đoán ra, chữ ta dùng còn là từ khóa của nhân tộc các ngươi đó. Học thức của các ngươi còn không bằng con rồng già như ta” 

Hỏa Bách Nhạc cười khổ nói: “Thanh Long tiền bối, ngài là tồn tại đã sống mấy ngàn tới hàng chục ngàn năm. Đừng nói chữ của nhân tộc, cho dù là thiên địa, ngài cũng sắp tham ngộ hết rồi, cần gì làm khó những tiểu bối như chúng ta?” 

Thanh Long nói: “Nha đầu mồm mép lanh lợi. Ngươi đang mải mai ta sống mấy ngàn tới hàng vạn năm cũng không tham ngộ hết thiên địa có phải không? Hừ, ta nói cho ngươi biết, nếu ta không phải thân rồng, mà là hình người, ta sớm đã trở thành cường giả cực hạn của nhân tộc các ngươi rồi. Đi, đi, đi. Lười nói nhiều với các ngươi, một đám đầu đá” 

Nói xong, Thanh Long tránh cơ thể ra, hất đuôi một cái, trận pháp ngũ hành ở đằng sau mở ra. 

“Cảm ơn Thanh Long tiền bối” 

Hỏa Bách Nhạc dẫn mọi người nhanh chóng đi vào trong thành Thiên Địa. 

Cửu Thiên dùng ánh mắt khác lạ nhìn Thanh Long dần bị bỏ lại ở đằng sau, nhỏ giọng nói: “Nó nhìn thấu anh rồi. 

Linh Bối nghe thấy lời của Cửu Thiên, khẽ hỏi: “Sao thế? Nhìn thấu cái gì? 

eyJpdiI6IkUzRVU4bkJzN3Rwa1Q4b0dFMkxBSkE9PSIsInZhbHVlIjoibkx5dWJRR1VnZ0VFTVRSWWlRc01UK2I0Nld2NlhCZ0hEYWtuWHVcL29oSk5ubFIxOUJlb2hoVFBlUTlJV3N0QmJJY20zZk1DVDZjaWp0cWRjSkR2QUpsVE83MEk4MUJuOTdjK2FIZU9uTGlzeExNRFlXYytSN0hNalwvUzNJME1wQ2NTT0xRaVwvQXNGb1J0MHpoWVpTRjhpZ1NjTmtGNjhtQ25GR2I5XC95RWtaOVBQWUtNaTRDWFlGVStSTHF0UURRNWFoTFc3RE42N0hwbDQraVFWZTBOUnpqa1dcL0hnOExZRURtb29KWjdncHRlMFVkajFMVFNJeSt3MjZzdjAzTXBiRjBvVTRhd09Rc1VGOEFHWE9DdFlUUGNIWkg0WHpXbzI1VVFuNlFiNWRJODcwajVRS1FZUzlKdGFXV3RJNUducmNOZCtiWGxVVENDeFB6Y0N0T2xYa0E9PSIsIm1hYyI6IjVjNmU5MmQ3NDVkMTY5OGU5YTUzOTMzM2QwZTVhMGJkODQyODMxN2U3Y2I0ODNkYzZkNGVmZjMwMmEzYzEzOTcifQ==
eyJpdiI6Ilh6TGY4czk1blhacDdSc0hhY0FiXC9BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjNSV0dtQVBZK3ZoVzNPdzVHcDZzWGpVVmtEdGVwZHR3RzFSREtEemlITmZiVm5SWDB4T3NhVjlKM053bHFPZDRWSHl5dDRJMGVQRHI5VjM4K0MxNkt2eWdHM003cmJDK1RoVlF6Y3paZTVkS2lKYVR0WXpnZXZQVkczaFhKTmNDVlRBQWF6dDRQRDQ0MG92blFvWkZsbVBtaVdFOGVQVFpOQ1Fpcm8xUDhoVEZ2RU1BYVlGakM2YzZtVVhPVHhtUkQ1ZmlrbjdCYXZZMjRmdWdIa2ZvcnVOZ2lLODBKeHhWRXRHREJDR1FPRVk9IiwibWFjIjoiODFiN2Y0MjljYjA2OTY1NTliOTZhYzRjNGNmYTBkZmY3NTAwYjE3ZDJkOGRlYmJmY2Y1NjVhM2U1Mjc2ZWU4YSJ9

Cửu Thiên lắc đầu nói: “Anh cũng không hiểu.

Ads
';
Advertisement
x