CHƯƠNG 1479
Thuyền đi vào trong cổng thành, cái xuất hiện ở trong tầm mắt là lực lượng thiên địa vô tận.
Hỏa Bách Nhạc đanh giọng nói: “Tất cả mọi người chuẩn bị, ra khỏi hư không!”
Ngay lập tức, tất cả phù văn trên thuyền vàng sáng lên, sau đó ở đằng trước bọn họ, hư không bắt đầu sụp đổ, một luồng xoáy nước đen xì xuất hiện.
Tất cả thuyền vàng đều lao vào trong vòng xoáy.
Ngay sau đó trời đất thay đổi, xung quanh bỗng sáng lên một khoảng.
Gió mát, mặt trời rực rỡ, chim hót hoa thơm.
Gần ba tháng đi trong hư không, Cửu Thiên và Linh Bối sắp quên mất dáng vẻ ban đầu của thế giới.
Quét một cái, đây là một nơi có ngũ hành rõ ràng,
Đập vào mắt đầu tiên là một khu vực núi lửa, dung nham màu đỏ rực đang phun trào ở trước mắt.
Nhìn sang bên trái, lại là một cái hồ hình tròn cực lớn, nước hồ bản chiếu ánh sáng của mặt trời, sóng ánh lăn tăn.
Chỗ giao thoa của hai cái như có lực lượng vô hình ngăn cách, rõ ràng dung nham và nước hồ sẽ đụng vào nhau nhưng lại tạt ngược trở lại, vô cùng thần kỳ.
Tiếp tục nhìn nơi khác, lần lượt là rừng rậm và núi đá.
Cửu Thiên khế lẩm bẩm: “Thủy hỏa kim mộc, thổ đâu? Thổ đang ở đâu?”
Vừa dứt lời, Hỏa Bách Nhạc lại lấy ra đan lệnh, đanh giọng nói: “Ngũ hành mở!”
Ngay sau đó, Cửu Thiên nhìn thấy tất cả mọi thứ bên dưới bắt đầu thay đổi.
Bất luận là rừng rậm hồ nước hay núi đá dung nham, đều bắt đầu run rẩy dữ dội, những luồng ánh sáng tràn đầy trong thiên địa bắt đầu lóe hiện.
Trên trời, bốn cột ánh sáng khổng lớn chiếu xuống dưới đất, Cửu Thiên có thể cảm nhận được lực lượng thiên địa ở xung quanh, bắt đầu nhanh chóng thay đổi, giống như có thứ gì đó dùng lực lượng thiên địa mở ra. Mặt đất nứt ra, chiếu ra vô số ánh sáng. Cửu Thiên nhỏ giọng nói: “Thổ thì ra ở đây”
Ánh sáng ngưng tụ thành đường, nhanh chóng thành hình ở trước mặt đám người Cửu Thiên.
Cửu Thiên nhìn cũng sốc, thiên địa làm trận, đây mới là thật sự dùng thiên địa làm trận pháp.
Không lâu sau, một đạo trận pháp khổng lồ xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Hỏa Bách Nhạc mỉm cười nhìn Cửu Thiên và Linh Bối đang sững sờ, nói: “Chuẩn bị xong chưa, chúng ta vào trận. Triệu Vĩnh Chi, anh trước khi chết có thể nhìn thấy cảnh tượng thần kỳ này, cũng đủ vốn rồi.
Cửu Thiên lớn giọng nói: “Đây là trận Di Thiên, trời ạ, đây vậy mà trận Di Thiên cỡ lớn, trận Di Thiên dùng cả thiên địa làm trận pháp!”
Hỏa Bách Nhạc có hơi kinh ngạc, cười nói: “Anh còn có chút kiến thức. Phải, đây là trận Di Thiên, trận Di Thiên nối tới Thánh Thành”
Dứt lời, Hỏa Bách Nhạc khẽ vung tay, mọi người vào trong trận pháp.
Ngay sau đó, Cửu Thiên bèn nhìn thấy vô số ánh sáng xẹt qua bên người mình, bọn họ giống như đi xuyên ở trong thông đạo sắc màu.
Đột nhiên, mọi thứ dừng lại.
Cái xuất hiện ở trước mắt là một cái cửa tinh thạch cực lớn.
“Đây là...
Cửu Thiên không thể hình dung một cái cửa lớn này, hắn là người từng thấy đô thành của Võ Đỉnh, biết thành phố lớn là dáng vẻ gì.
Nhưng cửa lớn này, thật sự quá hùng vĩ, tinh thạch trong suốt, vậy mà một đường đi lên, nối tới chân trời.
Cửu Thiên nhìn sang bên trái, cũng không nhìn thấy biên giới cửa cái cửa.
Đây giống như là một cánh cửa thiên địa, nối thẳng tới tầng mây!
Xung quanh đều là một phiến hoang vu, chỉ có cái cửa này dựng ở đó.
Cái cửa lớn này, sợ rằng còn hơn cả tường thành của đô thành nước Võ Đỉnh.
Hỏa Bách Nhạc đanh giọng nói: “Chào mừng tới với Thánh Thành nhất trùng thiên”
Cửu Thiên lắc đầu nói: “Chưa từng nghe. Có thể giải thích chút không?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất