CHƯƠNG 1480 

Hỏa Bách Nhạc cười nói: “Con người anh sắp chết rồi còn tò mò như vậy. Được rồi, tôi nói cho anh. Nước Đan Thánh chúng tôi thật ra là một tòa đan tháp! Một tòa đan tháp cao chín tầng!” 

Cửu Thiên há to miệng, vẻ mặt khó tin. Đường đường là nước Đan Thánh, lại là một tòa đan tháp! 

Hỏa Bách Nhạc cười nói: “Bây giờ chúng ta ở bên ngoài nhất trùng thiên, nhìn thấy cửa lớn này không? Đây chính là cửa lớn của đan tháp, sau khi đi vào, chính là đan tháp nhất trùng thiên. Cũng là nhất trùng thiên lớn nhất!” 

Nói xong, mọi người đã đi tới trước cửa lớn tinh thạch. 

Cửu Thiên có thể nhìn thấy bóng dáng của mình đã phản chiếu ở trên cửa lớn tinh thạch. 

Hỏa Bách Nhạc ấn đan lệnh vào cửa, ngay sau đó, cửa lớn kèm theo âm thanh chấn động thiên địa từ từ mở ra, lộ ra một khe hở. 

Cửu Thiên thuận theo khe hở có thể cung cấp cho mười chiếc xe ngựa chạy song song, đi vào bên trong nhìn. 

Sau đó nhìn thấy một thành trì phồn hoa và bầu trời phủ đầy lưu quang. 

Đủ các kiểu kiến trúc hoa lệ, so với kiến trúc Cửu Thiên nhìn thấy ở Võ Đỉnh và nước Linh đều khắc hẳn. 

Kiến trúc ở đây phần lớn đều dây theo hình dáng của đan đỉnh, đan tháp. 

Trên đường phố, không phải chạy bằng xe ngựa, mà là các loại thuyền lơ lửng, thảm bay và sách cuộn, thật sự khiến người ta mở rộng tầm mắt. 

“Vào thành!” 

Hỏa Bách Nhạc lớn giọng nói. 

Tất cả luyện khí sĩ lập tức thu liễm kim quang trên thuyền, từ từ bay vào trong. 

Cửu Thiên và Linh Bối nhìn xung quanh, mọi thứ ở đây đều rất mới lạ, Đường phố không phải lát đá xanh, mà là tinh thạch màu trắng. 

Kiến trúc phòng ốc, phần lớn không phải dùng gỗ đá dựng thành, mà là dùng nguyên liệu Cửu Thiên chưa từng thấy kết hợp với lực lượng thiên địa đúc thành. 

Mỗi nhà, trước cửa đều có một cây dược liệu đung đưa. 

Hoặc là leo trên cột, hoặc là dựa vào bên cửa. Mỗi một cây nhìn trông đều có linh khí tỏa ra, ánh sáng chói mắt. 

Cửu Thiên sững sờ nhìn, không ngừng đọc ra: “Thất Thương Quả Đằng, Trầm Hương Bách Thảo, hoa Tử Vân vạn năm... 

Tất cả đều là dược liệu Cửu Thiên từng nghe nói nhưng chưa từng thấy, những dược liệu này cho dù không phải thần dược, cũng không kém bao nhiêu. Nếu đặt ở nước Võ Đỉnh, tùy tiện một cây cũng có thể bán đấu giá với cái giá trên trời. Nhưng ở đây, hình như chỉ là thứ mọi người nhàn rỗi thì trồng. Cửu Thiên đã nhìn thấy mấy nhóm người, không có việc gì đi ngang qua vặt lá, bỏ vào miệng nhai, chủ nhân của nó cũng sẽ không nói gì, chỉ cười híp mắt nhìn, thậm chí có người còn hỏi: “Có ngon không?” 

Trên trời, không ngừng có Thủy Mạc Thiên Hoa sáng lên. 

“Quán linh dược nhất phẩm, thần dược giảm 20%, mua trăm cây ưu đãi 50%!” 

“Tiên đan đại hạ giá, đừng bỏ lỡ cơ hội tốt, có đi qua xin đừng bỏ lỡ!” 

“Dược đỉnh thượng phẩm, đồ tốt tự mang theo khí linh, ngài còn đợi cái gì?” ... 

Cửu Thiên thật sự không biết nên nói gì mới tốt. 

Nhìn khẩu hiệu buôn bán của người ta, hở tí là tiên đan, thần dược. Hơn nữa nói một phát là một trăm cây! 

Nhớ lúc đầu, hắn liều sống liều chết cũng mới kiếm được hai cây thần dược. Ngay cả Ngô Tân sư phụ cũng cảm khái vạn phần. 

Bây giờ trong nước Đan Thánh, dường như thần dược đều coi là dược liệu bình thường mà buôn bán, tuy giá bán không biết bao nhiêu nhưng chắc chắn sẽ không đắt. Mắt của 

Cửu Thiên đã bắt đầu ngập máu rồi! 

Lại nhìn những người ngồi trên đủ thứ bay qua bay lại ở trên đường phố, về cơ bản đều là luyện khí sĩ. 

eyJpdiI6InpBemE2d2llXC90RkR5cEM2NlJSRUh3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjlZRFZjNERwckdoUms3T0piT0lZellqaGV0SXpick5STmJINzNzMG9LRUl2aEhjWng3VE1JR2huMzB3SFRPTTBmeUtUTVRuTFZuWk5scVNhZXRoZnlVXC9hWGs1a2dnUis2cGFXdWlwV29lNnZGS2tqanJVbDdDZmdKSmRhV2VMQTNPKzVzTnNpZjJzSGthdzVCWTdUS3EyanZEM3BHU0ZYbUlidkFcL3dES2d2WDVObFNnT2p5d0NaNjBqSzBRZFRVSW5xSjhHY2UyS05oR0RpXC9jVWpxNEZ3TFo4SXBtRjNick9BNzVTWnJOa289IiwibWFjIjoiYjhjZGVkOGE3NjhjZTc1ZjkwMDZkOGJiZThhYjJlMWMyNWM3ZTkwYTFlMDNjYTBjZWE4ZmE5YWJhMTRmMTdiNCJ9
eyJpdiI6ImRjUlJ4QVBjS3kwckp4NzVXXC9JelwvZz09IiwidmFsdWUiOiJ2amd2eWQ5Ulpzb2U2NWxiZU9Ec1N1WEFcL29tN3doXC93NlwvSVFZMEp6R0xVd1JPakxQY3FWNEVlNUJXelBqWEF4eGx6ZktySUZcL2RxeElQVEd0bDVnN2JTeEZITVNTSlZMMDl0TUN3cDc4MlFtTGdSZXRpQnpabjJqUXoxayt3TjBGaVlZNDhxb3hxdGVTZ2ptYnRuZHNWM2FLTW0zYnFpUmYxZGJ2dEMzZTJWbnVTc3RPTlhFdmY5UDhDNzRHNzhicG1BMzlCNVBta3RJSWNjVWQwYTdvZzhOV1ZsT3ZQaEw0K1NzanFQSVdwcmVaTGhVXC9Ub1FlbjNEQ1c0aUFOSmxaOWdGMjJEZ0tPdFhEbTlBNVZxM1psZHJDTWZ1aHB2b1VvZ3IrT1VMU1NMKzNcL1F5XC9EQVkwQzc0Q1dEdGhBbHN4TzBMdG9SQzhjUk1iMW5veEhTYXcyNzFTZmE2ZDREZGtoVnJIR0pabHlRPSIsIm1hYyI6IjZhN2MzY2I4ZmI1NDdhYWY0MmQ2YTZhMDIzODVjMThhOTVkMDFjZWY2OTMwY2Q0MzE3NDYzM2FhZmQxY2RjZjcifQ==

Hít sâu một hơi, Cửu Thiên nói: “Đây chính là nước Đan Thánh!”

Ads
';
Advertisement
x