CHƯƠNG 1483
Câu trả lời của hai người khiến Cửu Thiên trợn mắt há hốc mồm.
“Võ giả, chỉ vì các người là võ giả sao?”
Linh Bối cũng không nhịn được, hỏi thành tiếng.
Hai người không trả lời, ngược lại Hỏa Thịnh ở trước mặt đanh giọng nói: “Không sai, chỉ vì bọn họ là võ giả. Những võ giả thấp hèn từ bên ngoài tới như các người còn chưa từng thấy sự tàn khốc thật sự của thế giới này đâu. Đây là nhà nước của luyện khí sĩ cao quý, nước Đan Thánh vĩnh hằng, vĩ đại, có vinh quang vô thượng. Mà tôi là tam công tử của nhà họ Hỏa – một trong năm đại gia tộc mạnh nhất nước Đan Thánh. Những võ giả như các người, ở trước mặt ta, chỉ đáng làm chó. Nếu các người không chịu làm chó, tôi sẽ khiến các người ngay cả tư cách sống tiếp cũng không có.”
Hỏa Thịnh vừa nói vừa đi tới trước mặt Linh Bối.
Trên mặt nở nụ cười xấu xa, nói: “Cô gái xinh đẹp như này, chỉ cần dạy dỗ chút thì càng hoàn mỹ rồi!”
Nói xong, hắn ta lại đưa tay về phía Linh Bối, giống như muốn sờ mặt của Linh Bối.
Trong mắt Linh Bối lập lòe sát cơ, nhìn chằm chằm Hỏa Thịnh nói: “Anh dám chạm vào cô ấy, tôi sẽ lấy mạng của anh"
Giống như u minh truyền âm, một cỗ sát khí lạnh lẽo trực tiếp xuyên qua quần áo và làn da của Hỏa Thịnh, đi sâu vào xương tủy của hắn ta.
Ngay lập tức, Hỏa Thịnh dừng lại, hắn ta quay đầu nhìn sang Cửu Thiên.
Bằng mắt thường có thể thấy, toàn thân Hỏa Thịnh nổi hết da gà.
Đó là đôi mắt khiến người ta kinh sợ, cả đời này Hỏa Thịnh chưa từng cảm nhận được sát cơ ập tới như này.
Hỏa Thịnh nín thở, lảo đảo lùi lại, suýt nữa rớt xuống từ trên chiếc thuyền tím vàng của mình.
Ở đằng sau hắn ta, trên người của bảy luyện khí sĩ mặc đồ tím sáng lên nguyên khí, ánh sáng ngũ hành ngưng tụ trong tay, giống như chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.
Cửu Thiên lạnh lùng quét qua bọn họ, đám người thực lực không quá ngự khí sư đỉnh phong như này, cũng muốn đối phó anh ư?
Cửu Thiên đã chuẩn bị phản kích bất cứ lúc nào.
Nhưng Hỏa Thịnh lại không hạ lệnh ra tay, hắn ta có hơi sợ hãi liếc nhìn Cửu Thiên, sau đó điều khiển thân thuyền nói: “Đi”
Các luyện khí sĩ khác thì phòng bị vây Cửu Thiên và Linh Bối ở giữa.
Cửu Thiên khẽ cười một tiếng, truyền âm nói với Linh Bối: “Kẻ yếu.
Trên mặt Linh Bối cũng nở nụ cười.
Ở đằng trước, một người đàn ông ghé sát người Hỏa Thịnh nói: “Tam công tử, ngài sao thế? Tù nhân này vậy mà dám bất kính với ngài như thế, có cần giết cậu ta không?”
Bây giờ Hỏa Thịnh vẫn ở trong trạng thái thất thần, nghe thấy người đàn ông nói tới chữ giết, cả người rung lên, sửng sốt nói: “Đừng giết tôi!”
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khác lạ nhìn sang Hỏa Thịnh.
Gương mặt của Hỏa Thịnh bỗng đen lại, thầm nghiến răng nói: “Đáng chết, đáng chết. Mình sao lại bị một tên võ giả rác rưởi dọa sợ, chuyện này không thể nào. Mình đường đường là tam công tử của nhà họ Hỏa"
Quay đầu lại, Hỏa Thịnh căm hận liếc nhìn Cửu Thiên.
Tên này vậy mà khiến hắn ta thất thổ, xấu mặt như này, thật sự không thể tha thứ.
“Chuyển vào trong rừng cây, xử lý cậu ta cho tôi”
Hỏa Thịnh thẹn quá hóa giận, lúc này đã quăng lời nói của Hỏa Bách Nhạc ra sau đầu.
Cái gì mà đệ tử của Thú Thánh, cái gì mà đại cục, tất cả đều không liên quan tới hắn ta. Lúc này hắn ta chỉ muốn giết chết Cửu Thiên tại chỗ.
Luyện khí sĩ mặc áo bào tím ở bên cạnh gật đầu, phất tay cho thuyền chuyển hướng, đi sâu vào trong rừng.
Cửu Thiên thấy cảnh này, truyền âm nói: “Xem ra bọn họ là định ra tay với chúng ta rồi.
Linh Bối lập tức căng cứng toàn thân, nói: “Bây giờ động thủ sao?”
Cửu Thiên khẽ lắc đầu, môi hơi mấp máy.
“Bọn họ muốn tìm một nơi vắng vẻ không có ai nhìn thấy để xử lý chúng ta, điều này không phải vừa hay hợp ý của chúng ta hay sao?”
Linh Bối gật đầu hiểu.
Tán cây che đậy, ánh nắng bị lá cây ngăn cản mà chiếu được ít xuống mặt đất, càng đi vào trong thì càng yên tĩnh u ám.
Cây cối phát ra tiếng xào xạc ở trong gió nhẹ, Hỏa Thịnh mang đám người Cửu Thiên tới dưới một cái cây khổng lồ, lúc này mới dừng chân.
Cái cây này cao vạn trượng, đủ cho trăm người ôm.
Lá cây ánh lên màu sắc rực rỡ, những tia ánh sáng chói mắt lan từ cành cây tới gốc cây.
“Được rồi, ở đây đi.
Hỏa Thịnh lạnh lùng nói.
Mọi người dừng lại, tất cả các luyện khí sĩ lại lấy pháp khí ra.
Cửu Thiên thản nhiên nói: “Hỏa Thịnh công tử, anh không phải nói về phủ của anh sao? Thứ cho mắt tôi đui mù, lẽ nào phủ của anh chính là cái cây này?”
Hỏa Thịnh cười nói: “Cậu còn muốn vào phủ của tôi, nói cho cậu biết, nơi này là nơi chôn thây của cậu, cậu thật sự không nên chọc giận tôi.
Quay đầu lại, Hỏa Thịnh nhìn sang Linh Bối nói: “Còn người này. Tôi sẽ chăm sóc cô ta, cho tới một ngày tôi chơi chán!”
Hỏa Thịnh nói: “Không sai. Ví dụ như cậu. Biết tôi tại sao lại chọn ở đây làm nơi chôn xương của cậu không? Có thể cậu còn chưa biết lai lịch của cái cây đằng sau tôi. Nó tên là cây thực nguyên, chuyên ăn thịt, thích nhất ăn thi thể của con người. Cậu từ đầu tới chân, mỗi một miếng thịt, mỗi một khúc xương đều sẽ không lãng phí. Cậu sẽ trở thành đồ ăn của nó, cống hiến cho sơn môn của nhà họ Hỏa chúng tôi. Được rồi, cậu có thể đi chết rồi, ra tay!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất