CHƯƠNG 1484
Hỏa Thịnh hạ lệnh một tiếng, luyện khí sĩ ở xung quanh lập tức hóa nguyên khí thành ngũ hành, ánh sáng bốc lên trời. Ánh mắt của Cửu Thiên đanh lại, lớn giọng quát Linh Bối: “Ra tay!”
Khóa xích trên người hai người lập tức sụp đổ.
Canh khí trên người Cửu Thiên bốc lên!
Một kiếm xuất ra, thiên địa không còn.
Ngũ hành lui!
Canh khí lập tức mang theo sóng văn đẩy lực lượng thiên địa ra.
Tất cả luyện khí sĩ ở xung quanh, bao gồm cả Hỏa Thịnh đều toàn thân chấn động, pháp quyết trong tay lập tức dừng lại.
Cuộc chiến của cao thủ, một cái chớp mắt là chuyện quyết định sinh tử.
Khi canh khí trên người Cửu Thiên khuếch tán, cùng lúc đó ánh sáng màu vàng trên người Linh Bối phóng ra theo, canh giáp trùm người, lần đầu tiên Linh Bối thể hiện ra lực lượng sau khi cô bước vào Địa Canh Cảnh.
Tiếng sáo ngưng lại, ánh sáng màu vàng trực tiếp huyễn hóa thành kiếm mang ngập trời.
Nó không ở trong ngũ hành, lại mạnh hơn lực lượng ngũ hành, gần như trong nháy mắt, ba luyện khí sĩ bị đâm thủng, hai luyện khí sĩ nhếch nhác ngã ra đất.
“Ánh sáng ngũ hành, ngưng trên người, thiên hỏa giáng!”
Hỏa Thinh kinh sợ hét lên.
Hắn ta vẫn là lần đầu nhìn thấy võ giả có thể giãy thoát khỏi phong ấn từ xích phong lực.
Tay chân luống cuống, hắn ta phóng thích pháp quyết của mình, Cửu Thiên rõ ràng đã đẩy lực lượng thiên địa ở xung quanh ra nhưng vẫn có quả cầu lửa đáng sợ từ trên trời giáng xuống.
Oành rơi vào người của Cửu Thiên và Linh Bối!
“Lui! Lui! Phóng chiêu!”
Luyện khí sĩ còn có thể hoạt động thì điên cuồng hét lên.
Trong lúc đó, lại là lửa giáng ngưng tự, ngũ hành diệt sát, thiên phong địa hỏa!
Ầm! Ầm! Ầm!
Liên tiếp vang lên tiếng nổ inh tai nhức óc, gần như trong nháy mắt, một khoảng rừng ở trước mặt bọn họ bị nổ thành tro.
Chỉ có cây thực nguyên đó thì không hao tổn gì, ngay cả một cái lá cũng không rụng.
Đột nhiên, kiếm quang từ trong biển lửa chui ra.
“Thiên Địa Nhất Kiếm!”
Còn chưa đợi đám người Hỏa Thịnh kịp phản ứng, biển lửa đảo ngược, lực lượng thiên địa ở xung quanh bắt đầu bạo động!
“Cái gì?”
Hỏa Thịnh càng thêm kinh sợ, hắn ta bỗng cảm nhận được lực lượng thiên địa ở xung quanh không theo khống chế nữa.
Đối với luyện khí sĩ mà nói, không có cái gì đáng sợ hơn không thể khống chế được lực lượng thiên địa.
Sau đó, biển lửa khuếch tán xung quanh, bóng dáng của Cửu Thiên và Linh Bối lại xuất hiện ở trước mắt của mọi người.
Hắc viêm trùm người, kim quang tiết ra, bóng dáng của Cửu Thiên và Linh Bối nhìn trông như chiến thần.
Hai luyện khí sĩ còn định quăng pháp khí của mình ra, nhưng nguyên khí trên người hắn ta vừa triển khai thì lập tức bị lực lượng thiên địa bạo động nhấn chìm. Càng giãy dụa càng đốt ác liệt, ở dưới sự quan sát của mọi người, hóa thành tro bụi.
“Một, hai, ba bốn, năm, sáu...
Khi Cửu Thiên thầm tự đếm, đếm tới mười, hắn cuối cùng cũng cảm thấy lực lượng của mình có chút không đủ.
Nhưng luyện khí sĩ ở xung quanh cũng chỉ còn ba người có thể đứng, trong đó bao gồm Hỏa Thịnh đứng ngây tại chỗ.
Cửu Thiên thu lại lực lượng của mình, một kiếm giết về phía Hỏa Thịnh.
Tiếng sáo của Linh Bối ở đằng sau bỗng cao vút, kim nguyên lực điên cuồng lao thẳng về ba người còn lại.
Nháy mắt đã tới, thậm chí nhanh hơn thân pháp của Cửu Thiên.
Hai luyện khí sĩ vừa phóng thích ra nguyên khí ở trước mặt hình hình bức tường ngũ hành, trực tiếp bị kim nguyên lực xuyên thủng.
Sau đó, Cửu Thiên không chút lưu tình chém một kiếm xuống!
Đạo vực trên kiếm mở ra, một kiếm chém bay hai người.
Hỏa Thịnh trợn to hai mắt nhìn Cửu Thiên đã tới trước mặt mình, vừa muốn giơ tay, Cửu Thiên đã đá một cước vào bắp chân của hắn ta, cùng lúc một cỗ canh khí thuận theo bắp chân của hắn ta truyền vào toàn thân.
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, Hỏa Thịnh đau đớn rống lên, đồng thời cả người bắt đầu co giật.
Cửu Thiên thản nhiên nhìn hắn ta, nói: “Tôi từng nói, có vài người là chết ở cái miệng của mình.
Hỏa Thịnh bắt đầu sùi bọt mép, Cửu Thiên không để ý với hắn ta, đi sang bên cạnh.
Nhìn luyện khí sĩ ngã ra đất còn chưa chết thì cho thêm một kiếm, chắc chắn hắn ta chết hẳn mới chuyển sang người tiếp theo.
Không lâu sau, xử lý sạch sẽ xung quanh, chỉ có hai võ giả ôm đầu, từ lúc chiến đấu đã nhanh chóng trốn sang một bên, co rúc ở dưới một gốc cây, run rẩy. Cửu Thiên đi tới bên cạnh Linh Bối, hỏi: “Em không sao chứ?”
Linh Bối nói: “Không sao. Cửu Thiên, làm sao đây, cần giết anh ta không?”
Cửu Thiên lắc đầu nói: “Không, nghe thì thấy anh ta hình như còn là một nhân vật lớn. Chúng ta cần một người hiểu tình hình trong nước Đan Thánh”
Linh Bối hiểu ý ồ một tiếng, đi theo Cửu Thiên đi lên, một cước đá ngất Hỏa Thịnh.
Tiểu Hắc lần nữa xuất hiện ở trên vai Cửu Thiên, Cửu Thiên nói với Tiểu Hắc: “Người này giao cho ngươi trông coi.”
Tiểu Hắc nhoẻn miệng cười, túm Hỏa Thịnh lên, sau đó Cửu Thiên mở phủ đệ hư không của mình ra, thu Tiểu Hắc và Hỏa Thịnh vào.
Làm xong tất cả, Cửu Thiên nói: “Đi thôi”
Linh Bối kéo áo của Cửu Thiên nói: “Hai người này phải làm sao?”
Cửu Thiên nhước mắt nhìn hai võ giả ở dưới gốc cây đang nhìn, hắn không lên tiếng.
Hai người này lại bụp một tiếng quỳ ở trước Cửu Thiên.
“Cầu xin cậu, đừng giết chúng tôi”
“Chúng tôi nguyện làm trâu làm ngựa cho cậu.
Dứt lời, Cửu Thiên và Linh Bối rảo bước rời đi.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất