CHƯƠNG 1485 

Đi thì đi, trước khi đi, Cửu Thiên vẫn cuỗm sạch thuyền tím vàng của bọn họ. 

Đây coi như là thu hoạch lớn nhất của cuộc đại chiến này. 

Tuy Cửu Thiên và Linh Bối biểu hiện rất điềm tĩnh, nhưng nơi này dù sao không phải nơi nên ở lâu. 

Hai người lập tức thi triển thân pháp, nhanh chóng đi xa. 

Linh Bối túm nhẹ góc áo của Cửu Thiên, khi Cửu Thiên đang thi triển thân pháp, có thể khiến tốc độ của cô nhanh hơn một chút. 

Mà sau khi Cửu Thiên và Linh Bối rời đi chưa được năm phút. Đột nhiên, trên bầu trời có mấy luồng ánh sáng đáp xuống, dừng chuẩn xác ở trước cây thực nguyên. 

Ba ông lão, một người đàn ông trung niên, sững sờ nhìn một màn trước mắt. 

Bốn người bọn họ, trên người mặc áo bào đỏ, bên trên có hoa văn đỏ rực, giống như còn đang lay động trong gió, giống như ngọn lửa thật. 

“Là ai làm? Ai to gan như thế, vậy mà dám giết người ở trước sơn môn của nhà họ Hỏa chúng ta?” 

“Lục soát, bọn họ chắc chắn không chạy xa, chỉ ở gần đây 

“Sơn môn giới nghiêm, mở đại trận!” 

Ba ông lão một người một câu, lập tức hóa thành lưu quang biến mất ở chân trời. 

Cây cối ở xung quanh bắt đầu tản ra ánh sáng nồng đậm, bầu trời và mặt đất bắt đầu run rẩy, vô số khí chướng trong suốt từ bốn phương tám hướng dâng lên, phong bế tất cả tại đây. 

Một chuỗi trận pháp liên hoàn thấp thoáng tản ra ánh sáng ở trong khu rừng. 

Bắt đầu từ lúc này, cả sơn môn của nhà họ Hỏa đều tràn ngập sát cơ, đi sai một bước thì thịt nát xương tan. 

Nhưng trước cây thực nguyên, người đàn ông trung niên cuối cùng lại không vội rời đi. 

Ông ta quan sát kỹ tình trạng xung quanh, đưa tay sờ đống lửa tàn kiếm dưới đất, mang theo chút kinh ngạc nói: “Võ giả!” 

Người đàn ông trung niên dường như rất kinh ngạc trước phát hiện của mình, vội vàng quan sát kỹ xung quanh. 

Càng xem, người đàn ông trung niên càng sửng sốt, cuối cùng ông ta bỗng phát hiện cái gì đó. Lớn giọng nói về phía khu rừng bên cạnh: “Ra đây!” 

Bàn chân giẫm nhẹ lên mặt đất, một bức màn ánh sáng màu vàng đất từ mặt đất cách đó không xa chồi lên. 

Bụp một tiếng, hai võ giả luôn cẩn thận trốn ở trong hốc cây trực tiếp bị nổ ra. 

Hai người cả người đều là máu, một chút canh kình bọn họ có chỉ miễn cưỡng cứu được mạng của bọn họ. 

Người đàn ông trung niên đi tới, nhìn hai người nói: “Các người là thuộc hạ của ai?” 

Hai người từ từ nói: “Tam công tử. 

“Hỏa Thịnh công tử!?" 

Người đàn ông trung niên lập tức tức giận trợn tròn mắt, nói: “Vậy tam công tử đâu?” 

Hai người co thành một cục, ôm đầu nói: “Tam công tử bị bắt đi rồi. 

“Bị một nam một nữ bắt đi rồi. Tay của người nam cầm một thanh kiếm lớn, nữ biết thổi sáo. 

Người đàn ông trung niên thầm nghiến răng, sự việc nháo to rồi. 

Túm hai người lên, người đàn ông trung niên nói: “Các người, theo tôi về trong tộc nói chuyện” 

Thân hóa thành lưu quang bay lên, bóng dáng của ba người lập tức biến mất. 

Mà sau khi ba người đi, cây thực nguyên từ từ vươn cành của mình ra, cắm vào trong những cái xác ở dưới đất. 

Bằng mắt thường có thể thấy, trong thi thể, những tia ánh sáng thuận theo cành cây truyền vào trong cây thực nguyên. 

Thi thể nhanh chóng tan đi, cho tới khi hóa thành bột xương trắng, gió thổi bay đi. 

Trong rừng, khi Cửu Thiên và Linh Bối đang chạy trốn thì mặt đất chấn động, hắn bèn cảm nhận được sự thay đổi của cây cối xung quanh và lực lượng thiên địa. 

eyJpdiI6Ikw1dTRlU21cLzFTT1FCbTlWQmhvZm13PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlcyOVwvK1wvWExBblZqK2ZlNURFZEl3bkZLY0FwTllZRkQ2NmhIQ3FcL1JrQXRTXC9UR05iMmlqa0xRSzBDUkVPZHRDQUlsOXpuK2dvN0dcLzJGZnNveDBUcWpHSXlhSGRRYURlaEZnbUdubkN2VGwzbEplUU1JY3NOdXRna2xHUXRVbFBJWFZhVlNSQzljZURkMFY5Zk5mXC91WVdiS1lKcHJkTGpcL295MFlwdXF3cFkwVVMrSHdDQ2RqelZ2M29rdk5SUUIiLCJtYWMiOiJkNDM1M2E4YTVhYzg4MTJlOTQwYzg0MDVhYzE3Njc0YTQxOTMxNDA2MmE3NDBlNDM1MTcyODc4Yzk4OTUzY2Q5In0=
eyJpdiI6IlRwalVHSzhzUVJuQlRtUks3VkY1aHc9PSIsInZhbHVlIjoiOHFvZXR2eDUzN2psQ2ZUQTBQSDh1cXM5aFFoVGl2OCtGMnVHUUxYVEtubnp6cG1mU1hTcnorQ05OaVhVZWxCeE14eGVTMitaXC81UmF0NHFMd290eVwvdEx3eTgxUUI5OEZ4Y0E4a241VDdcL1cwTExXcGEyN0JvRjlEOXluWTNscXIzTmVmUWhRb0RsVnNmSkFmakRhbkRFUEgwWVlWWHR1YVljbXVBeDNEZ0pKSGJWbENhbWtaVVhUY3M1NGVKY2VlNVlOcjZENUVkQ1VQN3RUVXAwMVhRVWE5b3U0eEt5MUVzNFNzZ1djTHd0Z1ZsRTNXOCtKQ2xhTlZwcWp3RHd4WVFQR0hRNlwvblZScVhCU3RPOTk4VjdxbXJnSTkwejdNSUFrY3FGcTNFNTlLdzllelR2QjlYRVVuMTg3M3JneDIycElSU2JlYUhKYlNcL0ZTb3lxWk1DTEtOMUkrM0VtbWpkKzdIZjBrSXFVVURwb3BSblNkZUNpVkR3bkNjaHlcL1pUdWo0WDZnUlc0R1pkWXU1MGp3VmJkdFoxVTdKeHhXbVJJZ1d6WXk4YWxOY0RYK0ZQRDAxWUFQV2lXTlBHQ284aXVBNjhPNU1LTW9yREhjY0xwSG9uUVE9PSIsIm1hYyI6ImE5OGViZTAxNzI4OWFlY2E1MDA1NzNmM2ExMmE2MzBlYjRiY2M1NmJjMTVlZDJjNTU4MDQ2NTA4ODcwNWMzYzgifQ==

Linh Bối nói: “Cửu Thiên, có phải có người đuổi tới rồi không?”

Ads
';
Advertisement
x