CHƯƠNG 1487 

“Lục soát, mỗi một tấc đất cũng phải cùng pháp khí cho nổ, mỗi một cái cây cũng phải dùng nguyên khí kiểm tra một lượt, chỉ nghe thấy tiếng trận pháp vang lên, lập tức báo 

cáo!” 

Một đám luyện khí sĩ lướt qua rừng cây, âm thanh theo gió đi xa, nơi đi qua, ngàn vạn tia ánh sáng khuếch tán, khiến mọi thứ trong phương viên mười dặm hiện hình. 

Trên trời, vô số Thủy Mạc Thiên Hoa chiếu mỗi một tấc đất trong rừng. 

Trên cây không ngừng có ánh sáng ngũ hành lưu chuyển bắn ra, giống như đang truyền loại tin tức nào đó. 

Có thể nói, lục soát như này, thật sự là thiên la địa võng, ngay cả một con ruồi, một con sâu cũng không chạy được. 

Nhưng bọn họ tìm kiếm cả một ngày lại không phát hiện bất cứ chỗ nào khả nghi. 

Một nam một nữ bọn họ muốn tìm giống như trống rỗng bốc hơi. 

Tình huống như này, sao có thể không khiến những luyện khí sĩ của nhà họ Hỏa lo lắng, khẩn trương. Gia tộc đã hạ tử lệnh rồi. 

Sâu trong rừng cây, trên một ngọn núi lửa đang hoạt động, phòng ốc dựng lên, vòng quanh tới đỉnh núi. 

Núi tên Thiên Nộ, là vùng đất nhà họ Hỏa sinh sống, mỗi một viên đá ở ngọn núi này đều là tinh thạch hỏa diệm thuần khiết nhất. Tùy tiện lấy ra một viên để hút lực lượng cũng đủ để một luyện khí sĩ từ luyện khí sĩ cảnh bước vào luyện khí sư cảnh. 

Trên đỉnh núi, đại điện cao nhất là đại điện nghị sự của nhà họ Hỏa. 

Thường ngày, đại điện nghị sự không mở, trừ phi xảy ra chuyện cấp bách hoặc gia chủ có chuyện tuyên bố, lúc đó mới mở điện nghị sự. 

Đằng trước đại điện có một cột lửa, có thể hiện năm màu đỏ rực – lam sẫm – trắng đục – vàng cam – đen vàng đại biểu cho mức độ khẩn cấp của sự việc. Chỉ cần là con 

cháu của nhà họ Hỏa tới đại điện nghị sự, nhìn một cái là biết. 

Mà hôm nay, cột lửa này lại vừa hay sáng lên ngọn lửa lam sẫm. 

Trong đại điện nghị sự, đám người mặc trường bào bốn màu trắng – đỏ - tím – vàng, lần lượt trải ra. 

Người có thể đi vào đại điện nghị sự, ít nhất đều là chấp sự mặc áo bào màu vàng, người cao nhất là trưởng lão mặc áo bào màu trắng. Gia chủ không hay tới, về cơ bản trừ chuyện liên quan tới sống chết của gia tộc, không ai đi làm phiền sự thanh tu của gia chủ. Vậy nên, đại điện nghị sự, quanh năm đều do trưởng lão mặc áo bào màu trắng chủ 

trì. 

Lúc này, người ngồi ở trên cùng chính là một trưởng lão mặc áo bào màu trắng. Một trong những trưởng lão thay ca ở đại điện nghị sự, người được mệnh danh là nghiêm túc nhất, mắng người ghê nhất, ngũ trưởng lão của nhà họ Hỏa. 

“Trưởng lão, người đã mang tới” 

Một luyện khí sĩ mặc áo bào màu tím cúi người nói. 

Ngũ trưởng lão nhìn nhìn một cô gái mặc áo bào màu vàng đứng ở bên dưới, dĩ nhiên là chấp sự ngoại môn, Hỏa Bách Nhạc. 

“Nói, rốt cuộc là sao? Tất cả nguyên nhân kết quả, toàn bộ kể lại. 

Ngũ trưởng lão đanh giọng nói. 

Hỏa Bách Nhạc hít thở sâu một hơi, từ từ nói: “Vâng, trưởng lão. Sự việc là như này... 

Nhanh chóng, Hỏa Bách Nhạc nói lại một lượt chuyện làm sao bắt được Cửu Thiên, làm sao mang hắn vào thành, quay về sơn môn của nhà họ Hỏa, sau đó bị Hỏa Thịnh cản lại. 

Hỏa Bách Nhạc nói rất chi tiết, thậm chí ngay cả mỗi một câu nói của Hỏa Thịnh đều kể rất chuẩn. 

Ngũ trưởng lão càng nghe càng tức giận, cuối cùng trực tiếp ném ra pháp khí của mình, đập mạnh vào trước mặt Hỏa Bách Nhạc. 

Đó là hai viên ngọc rất lớn, làm cho Hỏa Bách Nhạc giật mình. 

eyJpdiI6InVBUHBteURONzVJN3pRWG9NQ3N5T3c9PSIsInZhbHVlIjoidDJnVkcwSlB6SHJLWnFIQWV0R1B3ZUJEOG9kTHBLRytCZTE3Q3FBeDloWEVqWnhVMlU3TXZJaDQ1T3daXC9NbnU2WHhKSjlmQ1ltNGprT2t2K3ArellYTlZxc25hYml6b3dFd29mdmxJWUJTMG16Q25SRTN1YmFodUF2ZFVKQkZpNXNWcFB3WjJiTndGbXFhR0VvZVVWb0c2NXFcL00zM01BNFNSUkMrVXg3aVJyM3BvNXNJQ2VLXC9jVzZnempmd2JGMHNOTzhnVmFOdUZTYjZNdTFGMkpCWG80OWNGQ2s0NVJnQlFvVmdkT090d3VmS2Roa1VtaU9UcVIzNmowbkZ4dlNQTThNamo2SGtjNWloK25XXC9HRURMZ2dlR25mZDV3OXlET0VueU5FWDhwNHlvdTZvQklJcjlMRFBnY0lRVXBSRXlSN1V1TTg5b0k5bmUyOWlsb1lqcFNUM25EVXAzS1I5aCtKSWMwUTc2Rnk5RFkzMnpYeXUrYWhQajJtS0ZTZjBxdnNYamFqUzVlVTkyQVwvMk1UUkFyaHpuQ0xEckFBYmJvS2NTQ2U3ckhRN3FqM01NS3BuXC9lS0RjY3VFMlwvYVhncnhTRWJoQkU1TmtFVThKN3V4REVNSnJsTWhKVzZ6VkI5MGtPclBIalBGTE1EclFVXC9qVUFHSzVDVzVYUGFDSFhDM2dvUUp1WGZCdkJBb3J3Y2hqUzBhNHdUTkxOamt2MjYxNURUS3VqMm5PUEhXVENGb0JkQTd5V3BJWHhOM0JycTU0RmY3bXFUVWNZYlZiOUxnSXp5b0dGeTNEOGpFNlFYaTM1TGpneGdWVDZ4OUlmdkdxcW5oOGZBRUhxOGVFIiwibWFjIjoiYWIxM2FiYTJiMDE3OWFmMjg5OTgwYjIwM2NiZTIwMjFkMzBhZWI4ZTc2MGQ2NTNhZTQ2ZmY5ZmIyNTczNzBiNCJ9
eyJpdiI6Ikp5a1ZYS2RBVXJoMlB3U3h3NmhNWFE9PSIsInZhbHVlIjoiV1ZEOEJnRm9qTlwvV2FlMk9ISEE0QUNSS21EWkJYY2w2R0JpNzErU3AzVFAyQndEMHFabHc2cVBNbFpIeWVTYkxoU05CV2RRcTJUYkNlTEZycVwvSkpqXC9ZY1VWbGdUWlM2MURmVHh3NlZmdFRtYlRRQ2J5bXRTejE1TmZhZE5FV1Vjd0hNUVo3SGdVS3Rrd2tYdGxHUEJmMW82MFwvZktEOUdLTjltd1NsaGNwMkNZbHRpQ09pcmswQVUxVjJTZGZjcyIsIm1hYyI6IjhjODk3NTJmMzllYTY5MDY3OTcyODRkOTQxN2U4ZjVlZmUzNmI4MmFjNjU2MmFlMDljNTFiZmNiYjFlYzcyYzEifQ==

Ngũ trưởng lão lại nói tiếp: “Ta lại hỏi cô, trên cánh tay của cậu ta có khắc phù ấn đầu thú của nước Thú không?”

Ads
';
Advertisement
x