CHƯƠNG 1488
Trên đầu Hỏa Bách Nhạc đã có mồ hôi chảy xuống, khẽ nói: “Không.
Ngũ trưởng lão lớn giọng nói: “Ngu xuẩn! Cô là bị người ta lợi dụng rồi có biết không? Đối phương là dựa vào sự ngu xuẩn của cô nhân cơ hội lẩn vào trong nước Đan Thánh. Mục đích của cậu ta rất có khả năng là nhắm vào nhà họ Hỏa chúng ta. Nếu không sao không tới khu vực của gia tộc khác để làm loạn, cậu ta sao không tới ngoài Bạch Hổ Môn tìm Thủy gia gây chuyện? Bây giờ thì hay rồi, cậu ta tới rồi, bắt người rồi chạy, chúng ta ngay cả đối thủ là ai cũng không biết. Hỏa Bách Nhạc, cô có biết tội không?”
Hỏa Bách Nhạc lập tức quỳ hai chân xuống, vẻ mặt trắng bệch.
Ngũ trưởng lão đi tới trước mặt cô ta, đanh giọng nói: “Tước đi thân phận thống lĩnh chấp sự ngoại môn của Hỏa Bách Nhạc, tống vào khu buôn bán trong thành, đi lo chuyện kinh doanh của gia tộc, từ nay về sau, không được ra khỏi sơn môn một bước!”
Hỏa Bách Nhạc mặt mày buồn bã, khế đáp ứng.
Cô ta không dám phản kháng, cũng không thể phản kháng.
Ngũ trưởng lão lại hỏi tiếp: “Tìm một ngày rồi sao? Tìm được người chưa?”
Một ông lão mặc áo bào màu đỏ đanh giọng nói: “Vẫn chưa. Chúng tôi nghi ngờ...
“Nghi ngờ cái rắm, ta lười nghe ông nói. Hỏa Đan Thư, ông nói”
Bị điểm danh, chính là đàn ông trung niên đó.
Ho khẽ hai tiếng, Hỏa Đan Thư nói: “Hai khả năng. Khả năng một, đối phương là dùng công pháp chúng ta không ngờ tới, lập tức rời khỏi sơn môn, ngay cả dấu vết của thông đạo không gian cũng không để lại.”
Ngũ trưởng lão đanh giọng nói: “Vớ vẩn! Khả năng còn lại.
Hỏa Đan Thư cười nói: “Còn một khả năng chính là đối phương dùng công pháp của đất nước bọn họ, ẩn nấp ở trong khu rừng của sơn môn, vừa hay có thể tránh được thủ đoạn tìm kiếm của chúng ta.
Ngũ trưởng lão gật đầu nói: “Như này còn giống tiếng người nói. Các người cũng nghe rồi đấy, mau đi tìm lại đi, dùng chút cách ngu ngốc, chết não ấy, đừng cố tình bớt việc. Thả những võ giả mà các người nuôi ra, lục soát từng cây một. Còn không tìm được, các người tới hư không trực ban hết đi!”
Tất cả mọi người lớn giọng đáp, rảo bước rời đi.
Trong đại điện, rất nhanh chỉ còn lại ngũ trưởng lão và Hỏa Đan Thư.
Ngũ trưởng lão nói: “Ông còn có lời gì sao?”
Hỏa Đan Thư gật đầu nói: “Phải, trưởng lão. Tôi muốn hỏi, ngài cảm thấy Hỏa Thịnh sống hay chết?”
Ngũ trưởng lão liếc nhìn Hỏa Đan Thư, nói: “Tôi biết ông muốn nói cái gì. Tìm được người rồi, mặc kệ cậu ta có phải coi Hỏa Thịnh là con tin hay không, giết hết. Hỏa Thịnh là con cháu của nhà họ Hỏa, hy sinh vì gia tộc là vinh quang của cậu ta.
Hỏa Đan Thư gật đầu hiểu ý, cúi người rời đi.
Trong rừng, Cửu Thiên đứng ở trên cành cây, nhìn sơn môn đằng xa, lẩm bẩm nói: “Em nói em chúng ta khi đi vào, không phải chạy khá nhanh sao? Sao bây giờ muốn ra ngoài lại khó khăn như vậy”
Mấy bóng người lướt qua bên cạnh Cửu Thiên và Linh Bối, lại hoàn toàn không phát hiện hai người.
Cửu Thiên giống như ẩn hình ở trước mặt bọn họ, nhưng lần này, Cửu Thiên lại không mở canh khí của mình, mà là Lão Cửu vặn méo trận pháp ở đây.
Linh Bối chỉ về đằng xa, nói: “Em thấy, nửa ngày nữa thì chúng ta sẽ đi ra được”
Cửu Thiên gật đầu nói, nói: “Đi ra là được. Linh Bối, em nói xem chúng ta tạm thời trốn ở trong thành hay ngoài thành?”
Hư ảnh của Cửu Long Huyền Cung Tháp xuất hiện, cười nói: “Chủ nhân vĩ đại, ta đã giúp người mở sẵn đường rồi. Người cứ đi là được rồi!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất