CHƯƠNG 1489
Cái gọi là trận pháp, thực ra là bốn chữ “khéo mượn thiên địa” mà thôi.
Luyện khí sĩ có thể ngưng trận, võ giả cũng có thể ngưng trận.
Bất luận là canh kình hay nguyên khí, chỉ cần dùng lực lượng của mình, dẫn động lực lượng thiên địa, sử dụng phương thức dùng loại quỹ tích nào đó, phù văn nào đó để ngưng tụ, có tác dụng nhất định thì có thể thành trận!
Cường giả thậm chí có thể ẩn chứa đạo của mình ở trong, hình thành lực lượng hủy diệt thiên địa. Bất luận là võ giả hay luyện khí sĩ, đều là như vậy.
Nhưng để so sánh, trận pháp của luyện khí sĩ càng mạnh mẽ hơn một chút, cũng càng biến ảo khó lường hơn.
Nguyên nhân rất đơn giản, luyện khí sĩ ở phương diện nắm giữ lực lượng thiên địa có ưu thế tuyệt đối.
Nhưng cái gì có lợi cũng có hại, luyện khí sĩ tinh thông ở phương diện trận pháp cũng khiến trận pháp của bọn họ rối rắm, khó hiểu.
Bọn họ không ngừng đưa cách hay của trận pháp để phát triển hơn nữa, tranh thủ một phần lực giết ra mười phần lực, thậm chí trăm phần lực, lại không đơn giản thô bạo như trận pháp của võ giả.
Vì thế, phần lớn trận pháp của luyện khí sĩ, cái khó là làm sao phá trận.
Mà trận pháp của võ giả, cái khó là bản thân võ giả liệu có biết bày trận không...
Bây giờ, Cửu Thiên và Linh Bối bước từ từ ở trong trận pháp tinh diệu nhất mà bọn họ từng nhìn thấy.
Những trận pháp ở sơn môn ở nhà họ Hỏa thật sự chỉ có thể dùng từ tinh diệu để hình dung.
Hết vòng này tới vòng khác, mỗi một cái cây, mỗi một cái lá, mỗi một tấc đất đều là một phần của trận pháp.
Trận pháp có thể công kích, phòng ngự, phản chiếu, phong ấn, trở thành một thể.
Cửu Thiên nhìn mà cảm thán không thôi, không nhịn được mà đi đi dừng dừng, nghiên cứu cẩn thận.
Trên trời, trong rừng rậm, hết nhóm luyện khí sĩ này tới nhóm luyện khí sĩ khác của nhà họ Hỏa chạy lướt qua bọn họ, nhưng chỉ duy nhất không tìm được bọn họ.
Đây không phải do trận pháp của bọn họ không tốt, ngược lại, chính vì trận pháp của bọn họ quá tốt.
Càng là trận pháp tốt một khi bị người khác thay đổi lợi dụng, hiệu quả gây ra sẽ càng kinh người.
Trùng hợp, Lão Cửu chính là tồn tại có thể thay đổi trận pháp.
Tuy đại trận liên hoàn ở sơn môn của nhà họ Hỏa tinh diệu nhưng vẫn nằm trong khống chế của Lão Cửu. Thập Phương tiên sư lúc đầu là đi theo Lão Cửu học tập trận pháp mới trở thành một đời tiên sư. Cửu Thiên cũng không biết Lão Cửu rốt cuộc hiểu bao nhiêu ở phương diện trận pháp. Nhưng điều có thể chắc chắn dù là tôn giả bình thường, ở sự lý giải trong trận pháp có thể đều không bằng Lão Cửu.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân Cửu Thiên không sợ chạy trốn ở trước sơn môn của người ta, xem ra bây giờ lựa chọn này coi như chính xác.
“Nữ chủ nhân vĩ đại, hãy để ta bày tỏ sự tôn kính chí cao của ta với người. Dung mạo của người như thiên tiên, khiến nhật nguyệt phải xấu hổ. Phẩm chất của người như tuyết liên, thánh khiết kiêu xa..”
Cửu Long Huyền Cung Tháp xuất hiện ở trong tay trái của Cửu Thiên, vừa dẫn đường cho Cửu Thiên và Linh Bối.
Linh Bối cười tươi rói: “Cửu Thiên, nó luôn nói nhiều vậy sao?”
Cửu Thiên cười nói: “Em chưa nghe thấy nó đang lải nhải trong cơ thể của anh đâu. Tin anh, hôm nay nó còn chưa tính là nói nhiều.
Hai người nhàn rỗi nói chuyện, đi ra phía ngoài.
Lão Cửu đã tách trận pháp ở xung quanh ra, đặc biệt chừa ra một “con đường an toàn” cho Cửu Thiên và Linh Bối đi.
Dựa theo cách nói của Lão Cửu, cho dù là lực lượng thiên địa, cũng có khe hở. Sau khi ngưng thành trận pháp, loại khe hở này sẽ càng thêm rõ ràng.
Tất cả cách phá trận, đại khái chia làm hai cách.
Cách một là nhìn thấu cách vận chuyển trận pháp của đối phương. Sau đó ở điểm mấu chốt dùng lực lượng làm cho quay ngược, phá hỏng sự căn bằng của trận pháp.
Cách hai là nhìn ra khe hở, cái này cần thiên phú và ngộ tính nhất định.
Vừa hay, cái Cửu Thiên không thiếu nhất chính là cái này.
Vậy nên hắn thật sự chột dạ cầu Lão Cửu dạy một phen. Tuy trong thời gian ngắn không làm được đại sư trận pháp nhưng ít nhất có thể nhập môn ở phương diện trận pháp. Bắt đầu từ hôm nay, hắn cũng coi như miễn cưỡng tính là người biết bày trận và phá trận.
Một chặng đường nhẹ nhàng và vui vẻ, Cửu Thiên và Linh Bối đã đi tới bên rìa của sơn môn. Từ xa, có thể nhìn thấy kiến trúc phòng ốc, Cửu Thiên và Linh Bối nhớ rõ, khi bọn họ tới, Hỏa Bách Nhạc là dùng trận Di Thiên lần cuối ở đây.
Cũng tức là nơi này có trận Di Thiên nhanh nhất nối tới trong thành.
Cửu Thiên dừng bước chân, liếc nhìn về phía bên ngoài.
Đằng trước là vùng hoang dã, không có cây cối che đậy, trận pháp che đậy, nơi này coi như là nguy hiểm cuối cùng.
Cửu Thiên từ từ nói: “Trông như một chuyện rắc rối! Lão Cửu, phá hỏng trận pháp ở xa nhất mà ngươi có thể khống chế đi. Có thể thu hút bao nhiêu hay bấy nhiêu, đừng lãng phí”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất