CHƯƠNG 1490 

Cửu Long Huyền Cung Tháp cười nói: “Hiểu rồi, chủ nhân vĩ đại, ta sớm đã muốn nói cái này với người. Bây giờ ta đi hấp thụ. 

Linh Bối nói: “Cửu Thiên, anh là muốn giương đông kích tây à?” 

Cửu Thiên cười nói: “Người hiểu anh chỉ có em!” 

Dứt lời, Cửu Thiên bèn nghe thấy trong rừng ở đằng xa truyền tới tiếng gọi. 

“Trận pháp bị phá hỏng, tìm được cậu ta rồi!” 

“Tất cả mọi người! Mau! Mau! Mau!” 

Trên trời, một đám luyện khí sĩ điên cuồng lao về phía trận pháp bị phá hỏng. 

Cửu Thiên kéo tay của Linh Bối, nói: “Nít thở sâu, xông lên!” 

Bóng dáng của hai người lập tức biến mất khỏi đó, hóa thành hai tia ánh sáng lao thẳng vào. 

Đằng sau, không ngừng có tiếng hô vang lên. 

Giống như Lão Cửu vẫn đang không ngừng hấp thụ trận pháp. 

“Chủ nhân vĩ đại, ha ha, lần này thu hoạch lớn, chỉ dựa vào những trận pháp này, ta hồi không ít vốn rồi. 

Cửu Thiên không có thời gian nghe Lão Cửu nói, bây giờ là thời khắc mấu chốt nhất, dường như những luyện khí sĩ ở đằng sau vẫn chưa chú ý tới hắn. 

Nhanh một chút, nhanh hơn một chút. 

Cửu Thiên vẫn đang không ngừng tăng tộc, canh khí trong cơ thể điên cuồng hấp thụ lực lượng thiên địa ở xung quanh, khiến chúng trở thành trợ lực mạnh mẽ. 

Trong rừng, hai ông lão mặc áo bào màu đỏ đáp xuống trước, liếc nhìn tình trạng xung quanh. 

Ông ta sững sờ nói: “Đây là đại sư trận pháp như nào mới có thể phá trận dễ dàng như vậy?” 

“Mau, tìm kiếm xung quanh, cậu ta chắc chắn ở cách đây không xa!” 

Trong một trận hoảng loạn, một luyện khí sĩ lén lùi lại hai bước, ngón tay nhanh chóng viết thư vào một miếng ngọc. 

Ở một bên khác, trong một quán trà, Hỏa Đan Thư mỉm cười nhìn miếng ngọc trong tay, nói: “Trận pháp bị phá, bóng người không thấy đâu. Ha ha, xem ra là sắp tới đây rồi. Có 

thể gần như quay vòng vòng cả đám luyện khí sĩ của nhà họ Hỏa, người này cũng coi như rất có bản lĩnh. Đáng tiếc, giết người của nhà họ Hỏa chúng ta thì phải chết. 

Để miếng ngọc xuống, Hỏa Đan Thư đanh giọng nói: “Trông chặt trận Di Thiên, chỉ cần thấy võ giả muốn vào trong trận, lập tức bắt lại!” 

Trên quán trà, mười mấy luyện khí sĩ lập tức đứng dậy, rảo bước rời đi. 

Hỏa Đan Thư để ly trà xuống, nhìn về phía đường phố, khẽ nói: “Tới đi, để tôi xem thử, cậu rốt cuộc là ai?” 

Lúc này, Cửu Thiên và Linh Bối đã lao tới đằng sau một căn nhà. 

Đây là một căn nhà mái tròn, nhìn từ bên ngoài giống như một viên đan dược tròn vo, cũng coi như là nhà dân đặc sắc ở nước Đan Thánh. 

Hai người dừng bước chân, khẽ thở dốc, quay đầu nhìn khu rừng ở đằng xa. 

Cửu Thiên cười nói: “Xem ra mọi chuyện rất thuận lợi. Chúng ta dễ dàng qua ải rồi” 

Linh Bối nói: “Sau này nếu cũng thuận lợi như này thì tốt. 

Tiểu Hắc há miệng cười, sau đó giật áo của Cửu Thiên, chỉ vào quán rượu ở đằng xa. 

Nó hình như rất muốn nếm thử đồ ăn của nước Đan Thánh. 

Cửu Thiên vỗ đầu của Tiểu Hắc nói: “Ngươi muốn ăn rồi à? Nhưng chúng ta thật ra chưa hoàn toàn giải trừ nguy hiểm. Mọi thứ phải đợi đi ra khỏi trận Di Thiên ở đây rồi nói?” 

Linh Bối cười nói: “Ăn chút thôi mà. Em thấy bây giờ đã an toàn rồi. Cửu Thiên, anh muốn vào trận Di Thiên, anh có tiền của nước Đan Thánh sao?” 

Cửu Thiên sững người, sau đó cười nói: “Anh quên mất cái này. Em nói đúng, kiếm tiền trước rồi nói. Nếu anh ở đây lấy ra kim tệ của nước Võ Đỉnh, đoán chắc sẽ bị bắt ngay tại chỗ, vậy thì đi đâu đổi tiền đây?” 

Cửu Thiên quay đầu nhìn xung quanh, ngay lập tức, một tiệm thuốc đập vào mắt. 

Cửu Thiên cười nói: “Xem ra là có cách rồi” 

Nói xong, Cửu Thiên bèn chuẩn bị cất bước đi ra ngoài, nhưng vừa đi được một bước, hắn lại giống như nhớ ra cái gì đó. 

Hắn dừng bước chân, nói: “Đợi đã, chúng ta đi qua như vậy, có phải có chút bắt mắt quá không?” 

Linh Bối cười nói: “Vậy anh muốn như nào?” 

Trên mặt Cửu Thiên nở nụ cười, vung tay từ trong ngực lấy ra một bộ áo choàng đen khoác vào, đồng thời trên người tỏa ra ít nguyên khí, Hư Vô pháp châu, long châu nắm 

trong tay. 

“Như vậy thì sao?” 

Cửu Thiên mỉm cười nói với Linh Bối. 

Linh Bối sững sờ nhìn Cửu Thiên, nói: “Anh thật sự là một luyện khí sĩ. Trời ạ, em cũng sắp không nhận ra rồi.” 

Cửu Thiên nói: “Hết cách, ai kêu trong nước Đan Thánh này, võ giả dường như không có trái ngon để ăn. Đi, chúng ta đi đổi ít tiền trước, sau đó đổi cho em đồ khác. Bắt đầu từ hôm nay, em là nha hoàn võ giả cận thân của anh!” 

Linh Bối đấm nhẹ Cửu Thiên một cái, nói: “Nha hoàn cái đầu anh. 

Hai người cất bước đi vào một tiệm thuốc ở bên đường. 

Lúc này trên quán trà, ánh mắt của Hỏa Đan Thư vừa hay nhìn thấy hai người nhưng Hỏa Đan Thư chỉ khẽ quét qua, rồi di chuyển ánh mắt đi. 

Một luyện khí sĩ dẫn theo một võ giả mỹ nữ tới tiệm thuốc mua đồ, rõ ràng không phải đối tượng ông ta muốn tìm. 

Người ông ta muốn tìm là hai võ giả thủ đoạn tàn độc. 

Hơn nữa người ông ta muốn tìm là hoảng hốt chạy khỏi sơn môn của nhà họ Hỏa, sao có thể có tâm tư đi dạo tiệm thuốc. 

eyJpdiI6IjRFREdcL0llWWtjYU9kU3VsN3ZQODdRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IklpemdzamZoaTZZS213WjN6dFhKY3g0amVJUWJuSE1QbGFuWVNRZXRZMUR3SkF2VDE2em9MVjVcL1NlKzVtUjFmVEY5cXgxUkZNMXNDR213aVwvVWl2aElNdngyVk5GRFcrdElCdHg0RVZuOHRCSnVtNWpuTGpxSytOMGt1WVRwYTBuaXYyTFFGNXlzcWFKZ1E5Nmh2YnFUVFVRMGs0MG1ZcDdsc1IwYmsrV1VQZUlSMXpuZnF4VEdKVzF1T2k5bTA1cW1nd0xRSldEamNGMHhud1A4VFwvRXNjYjVFWHRtYk1Ja3VRS1ZJOUEwZHZVQzlzYVdYdUNvOElwalwvNnRWK0JKNHhXV1ladWwyYTFLVjRPd2RqNFVhcWJKM3FSazVuWlI3R2trSU9ocnQ5cz0iLCJtYWMiOiJmMDViYmI1ZDUyNjBkMDE3MGE4MWNlMGEzOWJiMThkMjU5M2E3ZWU0N2ZhNWJmYWUwYTU0YzY4MzRjODBhMTI2In0=
eyJpdiI6IkJtZVdXQ2JRZEpFSmZGNk45RlFcL0hBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IldxMTRBdGxPZUdDdzArbU1KRkhyQko1cUlvWm1PUDBLNmQ5aFY5M3g2aXVPY3doVjVkYyt6Qzc3QVBGS2t2NXY4RzZhY1VVMnZLTmJLM1dmM3p4TDJIdFZGUlwvNXpTXC8yajc5RVl2NUd6Q1VPcVZzaU55Yjh3T21kWkxkSWVZMHF2OTcwcEhOSlwvVm82dEtOVGpVVHFcL3hkYkU0UUpjUWx0QXhRTENicTVDMnUrcVhZeU1IOUplRU5PcE5WOEdOZUZWOER5TWJKcXVmNU9TMlluNHkxakJONExxdStMd2dYaUdNcVdQb2FXb0ErZm9UbnFXeTd4WWVzWFlcLzFjNDRNbGo0cURXTUVtZWtHVE8xTWxySzNwYkE9PSIsIm1hYyI6ImY0YTRjZDdmODJiZjE4M2UzMGVjNDdjOTZjMWQyMjZhYmZiN2JjNzQ1ODhkMGVhNzcwODNlMzQ2YTY4YjI5OWMifQ==

Sau đó, Hỏa Đan Thư nói: “Tôi không tin cậu không tới!”

Ads
';
Advertisement
x