CHƯƠNG 1491
Tiệm thuốc Đan Hỏa, một tiệm thuốc gần nhà họ Hỏa nhất.
Nói là tiệm thuốc, thật ra nói chính xác hơn là kho dược liệu của nhà họ Hỏa, dược liệu mà các nơi khác tiến cống cho nhà họ Hỏa có ba phần mười để ở đây. Đều là một số dược liệu không tính là quá tốt, hoặc là dược liệu thừa lại sau khi con cháu chủ chốt của nhà họ Hỏa đã chọn. Mùng một hằng tháng, những dược liệu này đều sẽ từ nơi này vận chuyển tới tiệm thuốc khác của nhà họ Hỏa, bán cũng được, luyện đan cũng được, vận chuyển không ngừng.
Thường ngày, tuy tiệm thuốc mở cửa nhưng về cơ bản không có kinh doanh.
Nhưng hôm nay, tiệm đón hai vị khách, nhìn một cái đã thu hút sự chú ý của chưởng quầy.
Hai người này, một nam một nữ. Nam mặc áo choàng đen, tay phải cầm hai viên ngọc tròn vo, không ngừng xoay.
Chưởng quầy của tiệm cũng xuất thân từ con cháu ngoại môn của nhà họ Hỏa, từng thấy người máu mặt.
Nhìn một cái là nhìn ra chỗ bất phàm của hai viên ngọc này.
Một viên trong đó, chưởng quầy thầm đoán, có phải là Hư Vô pháp châu không.
Cho dù cả nhà họ Hỏa cũng không có mấy người có thể có Hư Vô pháp châu, đây mới là pháp khí lợi hại thật sự.
Viên còn lại, thấp thoáng có long khí, chưởng quầy lại không đoán ra. Điều duy nhất có thể chắc chắn vị luyện khí sĩ mặc áo choàng đen này chắc chắn là cường giả!
“Khách quý, hai vị khách quý quang lâm, thất lễ không thể đón tiếp từ xa. Mời, mời, mời!”
Chưởng quầy đích thân đi ra từ sau quầy, hành lễ với hai người.
Hai người này đương nhiên là Cửu Thiên và Linh Bối.
Cửu Thiên nở nụ cười, quay đầu nhìn tiệm thuốc tuy không lớn nhưng đầy đủ này.
Bức tường xung quanh đều là dược liệu lơ lửng trên không.
Hoặc là dùng băng tinh bao bọc, hoặc là dùng hộp gỗ để. Nhìn trông, tuy hỗn tạp nhưng trên thực tế đối với dược liệu mà nói lại là cách bảo quản tốt nhất.
Thật ra không phải mỗi một loại dược liệu đều thích hợp để trong hộp gỗ.
Giống như tiệm thuốc này, phân rõ thuộc tính ngũ hành của mỗi cây dược liệu, rồi dùng lực lượng ngũ hành để bảo quản mới là cách tốt nhất.
Chỉ dựa vào điểm này thì có thể nói rõ, chưởng quầy của tiệm thuốc này là luyện khí sĩ hiểu nghề.
Cửu Thiên lại thầm suy nghĩ, có phải tiệm thuốc trong cả nước Đan Thánh đều như này không?
“Hai vị khách quan, muốn cái gì? Đan dược hay là dược liệu, hoặc là đan phương? Tuy tiệm tôi nhỏ, nhưng tiên đan dưới tam phẩm, tất cả đan dược, đan phương chỉ cần ngài nói ra, chúng tôi đều có thể lấy ra. Dược liệu, thần dược dưới tam phẩm, tiệm tôi cũng có hết”
Chủ tiệm nói. Tuy lời của ông ta bình tĩnh nhưng trong giọng điệu lại có thể thấy dễ dàng sự kiêu ngạo và tự hào.
Cửu Thiên nhìn những dược liệu này, gật đầu nói: “Quả thật rất không tệ. Nhưng hôm nay tôi không phải tới mua đồ, mà tới bán đồ. Không biết chủ tiệm có thu mua không?”
Thần sắc của chủ tiệm có hơi khác lạ, cười nói: “Không biết quý khách muốn bán thứ gì?”
Cửu Thiên nói: “Đan dược và một ít thứ linh tinh
Chủ tiệm gật đầu, quay lại trong quầy, vẻ mặt mong chờ nói: “Trên người quý khách có một cỗ khí tức của cường giả, thiết nghĩ đồ lấy ra nhất định là vật bất phàm. Xem ra hôm nay Hỏa Tam mập tôi được mở rộng tầm mắt rồi, mời.
Cửu Thiên và Linh Bối liếc nhìn nhau. Sau đó, Cửu Thiên lấy ra một lọ đan dược.
Cửu Thiên nói: “Đương nhiên không chỉ một lọ, ông xem lọ này trước, cho một giá đi”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất