CHƯƠNG 1493
Cửu Thiên cản chủ tiệm lại, đanh giọng nói: “Ông muốn làm cái gì? Lùi lại!”
Chủ tiệm ưỡn cái bụng to, vội vàng xua tay nói: “Quý khách, ngài hiểu lầm rồi, tôi là muốn mua dược liệu của ngài. Đúng đúng, là quả mà cô gái này ăn, ngài còn không, tôi dùng thần dược đổi với ngài.
Linh Bối cũng sững người, nhìn quả trong tay, nhỏ giọng nói ở bên tai Cửu Thiên: “Quả này đáng tiền bằng một cây thần dược, trời ạ, em đã ăn bao nhiêu cây thần dược rồi.
Thật ra Cửu Thiên cũng rất kinh ngạc, nhưng hắn không thể hiện ra.
Trầm ngâm một lát, hắn nhìn chủ tiệm, nói: “Đây là đồ quý tôi không dễ dàng gì, từ một vùng đất tuyệt mật xém chết mà có được. Sao có thể bán đơn giản cho ông được!”
Chủ tiệm cười nói: “Vị khách quý này, ngài đừng hù tôi. Nếu ngài nói là có được từ vùng đất tuyệt mật, tôi tin. Tôi quả thật chưa từng thấy loại dược liệu này, nhưng ngài nói là đồ quý, tôi không tin lắm. Nếu là đồ quý, ngài sẽ tùy tiện cho võ giả ăn sao? Tuy vị tiểu thư võ giả này quả thật rất xinh đẹp.
Linh Bối nghe thấy lời này thì lườm chủ tiệm, lớn giọng nói: “Nể tình ông nói tôi xinh đẹp, tôi không cầm quả đập mặt ông”
Chủ tiệm vội vàng chỉ vào cái mặt béo của mình, nói: “Cô đập, đừng khách sáo, dùng sức đập. Chỉ cần bán quả cho tôi, tôi cho cô đập cả ngày cũng được.
Vẻ mặt Cửu Thiên rất quỷ dị, tên mập chết tiệt này thật là một kẻ giỏi kinh doanh.
Vì một loại quả chưa từng thấy, mặt mũi cũng không cần.
Suy nghĩ một lát, Cửu Thiên nói: “Như vậy đi. Tôi cũng không nói cái khác, một cây cỏ Tục Mệnh, một cây hoa Nghịch Sinh, ông lấy ra thì tôi bán cho ông!”
Mắt chủ tiệm sáng lên, nói: “Ngài là người trong nghề đấy. Cỏ Tục Mệnh, hoa Nghịch Sinh. Một lô Thiên Nhân Đan, coi như là đầy đủ. Được rồi, ngài đợi chút, tôi đi chuẩn bị cho ngài. Trong ba ngày, thần dược bảo đảm đưa tới.
Cửu Thiên nhíu mày nói: “Ba ngày? Ông không phải nói chỗ ông thần dưới dưới tam phẩm đều có đủ sao?”
Chủ tiệm ngại ngùng nói: “Thần dược có một ít. Nhưng hai cây mà ngài nói cũng là vật hiếm có, không dễ tìm như thế. Có điều ngài yên tâm, trong ba ngày, nhất định lấy tới cho ngài. Ba ngày sau, ngài tới lấy, thiếu một cái lá thì coi như tặng không.
Cửu Thiên khẽ gật đầu, nói: “Được thôi, vậy thì ba ngày sau gặp!”
Nói xong, Cửu Thiên kéo Linh Bối chuẩn bị rời đi.
Nhưng vào lúc này, chủ tiệm bỗng gọi bọn họ lại: “Khoan đã, vị khách quý này. Ngài xem ngài có thể để lại dược liệu cho tôi không, một mảnh bằng móng tay cũng được. Ngài chắc cũng biết, tôi là con cháu của nhà họ Hỏa, có người bên trên nữa. Ngài để lại một mảnh cho tôi, tôi cầm đi cho người bên trên của tôi xem, bọn họ cũng có thể giúp tìm kiếm nhanh hơn chút. Ngài yên tâm, tôi không lấy mảnh này không đâu, một trăm viên linh thạch thượng phẩm đưa trước, coi như tiền cọc”
Cửu Thiên gật đầu, bẻ một mảnh ở trong miệng của Tiểu Hắc đưa cho chủ tiệm, nói: “Nhìn kỹ, cái này bằng hai cái móng tay.
Chủ tiệm lớn giọng nói: “Nhị Cẩu Tử, lấy linh thạch tới, hai trăm viên linh thạch thượng phẩm.
Cửu Thiên cười nói: “Người sảng khoái!”
Đống thịt mỡ trên mặt chủ tiệm cũng rúm lại, nói: “Hàng lạ nên thế, quý khách nếu còn có bảo bối gì, có thể bán hết cho tôi. Tôi sẽ trả dứt khoát hơn cái này!”
Cửu Thiên cười mà không nói, rất nhanh linh thạch được đưa tới.
Cửu Thiên vừa rời khỏi tiệm thuốc, chủ tiệm đã cầm mảnh thịt quả đó rồi hỏi tên sai vặt ở bên cạnh: “Bây giờ có chấp sự nào ở trong trấn không?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất