CHƯƠNG 1494
Tên sai vặt nghĩ rồi đáp: “Cửu thống lĩnh, Hỏa Đan Thư ở trong trấn. Bây giờ đang uống trà ở quán trà
Chủ tiệm không nói hai lời, xoay người rời đi từ cửa sau, đi thẳng tới quán trà.
Chân đạp thuyền, hóa thành ánh sáng, rất nhanh đã tới quán trà.
Chủ tiệm đi thẳng lên nhã gian tầng hai, nhìn một cái đã nhìn thấy Hỏa Đan Thư, vội vàng cúi người từ xa, nói: “Chưởng quầy của tiệm Đan Hỏa, chấp sự ngoại môn Hỏa Tam mập bái kiến Cửu thống lĩnh”
Hỏa Đan Thư không quay đầu chỉ vẫy tay, kêu Hỏa Tam mập tới.
Ánh mắt lúc nào cũng nhìn đường phố, Hỏa Đan Thư khẽ hỏi: “Có chuyện gì? Vội vội vàng vàng như thế.
Chủ tiệm đưa thịt quả ra, nói: “Cửu gia, ngài xem cái này. Linh khí bức người!”
Hỏa Đan Thư nhận lấy thịt quả chỉ nhìn một cái thì kinh ngạc nói: “Đây là dược liệu gì, tìm được ở đâu?”
Chủ tiệm nói: “Không biết ạ. Tôi cũng chưa từng thấy. Là một luyện khí sĩ mặc áo choàng đen hôm nay tới bán đan dược, tôi nhìn thấy. Tôi đã hẹn với cậu ta, ba ngày sau, dùng hai cây thần dược đổi lấy dược liệu giống như này của cậu ta.
Hỏa Đan Thư lớn giọng nói: “Đổi cho cậu ta. Lấy dược liệu về tay, tốt nhất nghe ngóng kỹ, cậu ta từ đâu kiếm được.”
Chủ tiệm cúi người đáp ứng, lại nói tiếp: “Cửu gia. Cậu ta hình như còn tự sáng tạo ra một bộ thủ pháp luyện đan kỳ lạ. Tôi cũng chưa từng thấy, nhưng đan dược luyện ra có phong thái của bậc thầy!”
Hỏa Đan Thư nói: “Đan dược đâu? Cho tôi xem thử.
Chủ tiệm lắc đầu nói: “Cậu ta không bán. Nói là bộ thủ pháp luyện đan này của mình chưa thành thạo. Tôi trả giá cao cho cậu ta, cậu ta cũng không bán. Chỉ bán cho tôi một ít hàng bình thường.
Hỏa Đan Thư hừ lạnh một tiếng, nói: “Giấu đầu hở đuôi. Đan pháp, há lại dễ sáng tạo như thế? Tôi thấy cậu ta là có được truyền thừa của vị tiền bối nào đó để lại. Rất có khả năng là chung với loại dược liệu này”
Trong mắt Hỏa Đan Thư chuyển động ánh sáng khác lạ, ông ta có thể cảm nhận được một mảnh thịt quả bé tí này ẩn chứa linh khí khổng lồ.
Thật sự giống như là hái từ trên người vật sống.
Thu lại thịt quả, Hỏa Đan Thư nói: “Ông đi đi, chuẩn bị nhanh đồ cậu ta muốn. Tôi lát nữa sẽ đánh tiếng với mấy chưởng quầy trong thành để cho ông làm việc thuận tiện. Nhìn thấy thì ông cầm, không cần thông báo.
Chủ tiệm mặt mày tươi rói, cúi người lui ra.
Có một câu này của Hỏa Đan Thư, ông ta không chỉ lấy lấy được đơn giản hai cây thần dược.
Lần này, ông ta nói không chừng có thể mượn chuyện này quay lại nội bộ của nhà họ Hỏa, như vậy ông ta sẽ một bước lên mây. Làm một chấp sự cỏn con, nguyện vọng cả đời này của ông ta đạt được rồi.
Sau đó, chủ tiệm đi xuống tầng.
Vừa đi tới cửa, đột nhiên chủ tiệm nhìn thấy Cửu Thiên và Linh Bối từ từ đi tới.
Đột nhiên, chủ tiệm dừng bước chân, xoay người đi lên tầng. Ai có thể ngờ, Cửu Thiên và Linh Bối cũng đi lên tầng.
Chủ tiệm bất đắc dĩ quay lại bên cạnh Hỏa Đan Thư.
Hỏa Đan Thư nhìn một đống thịt mỡ lại quay lại, nhíu mày nói: “Còn có chuyện gì sao? Có gì không thể nói một lần hết luôn à?”
Chủ tiệm nháy mắt về đằng sau, nói: “Cửu gia, là vị luyện khí sĩ đó.
Hỏa Đan Thư lập tức quay đầu, nhìn Linh Bối và Cửu Thiên.
Ánh mắt đầu tiên dừng trên tay phải của Cửu Thiên, Hỏa Đan Thư kinh ngạc nói: “Hư Vô pháp châu, long châu!”
Hai người từ từ ngồi xuống, gọi tiểu nhị tới: “Có đồ gì ngon, mang lên một chút!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất