CHƯƠNG 1495 

“Được, khách quan, ngài đợi chút. Trà nước điểm tâm của chỗ chúng tôi, là đỉnh nhất. 

Tiểu nhị đầu tiên mang trà lên cho đám người Cửu Thiên, sau đó rảo bước rời đi. 

Cửu Thiên cầm ly trà lên, nhập nhẹ một ngụm. 

Trà có hơi đắng, không có mùi thơm, cũng không có cảm giác ngon. Nuốt vào trong bụng, Cửu Thiên ngược lại cảm nhận được một cỗ dược lực khuếch tán. Đây đâu phải trà gì chứ, rõ ràng là nước thuốc! Cửu Thiên thử kỹ, bên trong ít nhất có mười mấy loại dược liệu trộn chung mà thành. 

Dược lực điều phối căn bằng, chắc chắn là thủ đoạn của luyện khí sĩ. Cũng tức là sư phụ nấu trà của quán trà này đều là luyện khí sĩ. 

Linh Bối cũng cảm nhận được sự khác biệt giữa trà này với các loại trà khác, tuy không ngon nhưng rất hữu dụng. 

Cửu Thiên khẽ nói: “Quả nhiên nước Đan Thánh là đất nước của luyện khí sĩ. Cho dù uống ly trà cũng bằng một viên nguyên đan. 

Linh Bối nói: “Nhưng không ngon. Không phải trà của cả nước Đan Thánh đều giống như uống nước thuốc chứ. Chúng ta ở nước Linh không ăn được đồ gì ngon rồi, tới nước Đan Thánh lại như này. Xem ra vẫn là nước Võ Đỉnh của chúng ta tốt” 

Cửu Thiên gật đầu nói: “Cái này cũng đúng. Em vừa nói anh lại nhớ tới xương ống tre ở quê, nhớ tới chảy nước miếng. 

Đang nói chuyện, tiểu nhị đã bê điểm tâm lên. 

Cái gọi là điểm tâm, cũng không phải đồ ngọt. Cửu Thiên nhìn một cái thì cười nói: “Quả nhiên lại làm từ dược liệu. Ăn đi, ăn đi, thuốc đắng dã tật. 

Cửu Thiên và Linh Bối cười khổ rồi ăn. 

Tiểu Hắc vốn còn hứng khởi được ăn ké một ít, nhưng chưa ăn được hai miếng, Tiểu Hắc đã khinh bỉ ném điểm tâm đi. 

Tiểu Hắc nhe miệng, vung tay vung chân với Cửu Thiên và Linh Bối, giống như đang nói, những thứ này còn không ngon bằng thịt nó nướng. 

Sau đó, Tiểu Hắc lại chui vào trong dây lưng của Cửu Thiên, không ra ngoài nữa. 

Nó giống như đã hoàn toàn mất đi hứng thú đối với đồ ăn của nước Đan Thánh. 

Cửu Thiên và Linh Bối tùy tiện bình phẩm trà nước điểm tâm, Hỏa Đan Thư ở bên cạnh cũng dùng ánh mắt khác lạ nhìn bọn họ. 

Ánh mắt của ông ta không ngừng đánh giá trên người Cửu Thiên, khẽ cười nói: “Người này, thú vị, hiếm khi nhìn thấy một luyện khí sĩ trên mặt mày có sát khí. 

Ở bên cạnh, chủ tiệm Hỏa Tam mập nghi hoặc nói: “Cửu gia, cái này ngài cũng nhìn ra à?” 

Hỏa Đan Thư cười nói: “Tôi thích những thứ bàng môn tà đạo đó. Lúc trẻ, từng ở trong tòa công pháp của gia tộc tìm được một quyển sách lạ, bên trong ghi chép hàng trăm cách nhìn khí xem tướng. Ông nhìn người này, ánh mắt sắc lạnh, dáng ngồi trầm ổn, giống như có thể tung chiêu bất cứ lúc nào. Sự cảnh giác đã dung nhập vào bản năng cơ thể, ở trong sự phòng bị mọi lúc. Đây là cái người bình thường có thể làm được sao?” 

Chủ tiệm khẽ gật đầu, phụ họa: “Cửu gia ngài quả nhiên có ánh mắt tinh tường” 

Hỏa Đan Thư nói tiếp: “Nếu chỉ là những cái này, cũng chỉ có thể nói rõ người này là một người đã trải qua trăm trận. Nhưng tôi nhìn tuổi tác của cậu ta, nhiều nhất không quá hai mươi tuổi, gương mặt lại có sát khí, ba đóa hoa trên đỉnh đầu có huyết quang, trong tay ít nhất có mấy mạng người. Ha ha, Tam mập, nếu ông so chiêu với cậu ta. Đoán chắc người ta trong ba chiêu có thể lấy mạng ông” 

Chủ tiệm có chút không tin, khẽ cười nói: “Cửu gia, ngài cũng đánh giá cao cậu ta quá rồi. Chẳng qua chỉ là một luyện khí sĩ cỏn con chưa tới hai mươi tuổi, đâu phải là người của ngũ đại gia tộc. Có thể lợi hại tới mức nào chứ? Cùng lắm cũng chỉ là một ngự khí sư mà thôi, loại người này, ở nhà họ Hỏa chúng ta không phải khua được cả nắm hay sao” 

Hỏa Đan Thư trầm giọng nói: “Ngu xuẩn. Tôi nói những cái này với tên mập chết tiệt trông tiệm như ông làm gì chứ. Với mắt nhìn của ông cũng chỉ xem dược liệu được thôi. Ngồi xuống, đừng giống như bức tường chặn tôi, ông không tin lời của tôi ư? Vậy được, ông đợi xem đi. Lát nữa, ông có thể nhìn thấy thực lực của tên nhóc này như nào. 

Chủ tiệm có vẻ mặt không hiểu, nhưng vẫn rất thông minh mà im miệng. 

Sau đó, Cửu Thiên và Linh Bối ăn xong đồ ăn. 

Cửu Thiên lấy ra một viên linh thạch trung phẩm, gọi tiểu nhị tới thanh toán. 

Mục đích hắn tới đây ăn cơm là muốn xem thử một viên linh thạch như này có thể ăn được mấy bữa. 

Tiểu nhị nhận lấy linh thạch trung phẩm, cười nói: “Gia, ngài thật giàu. Một viên linh thạch trung phẩm lớn như này, ta sợ không có tiền thối lại, ngài có linh thạch hạ phẩm không?” 

Trên mặt Cửu Thiên nở nụ cười, xem ra một viên linh thạch trung phẩm này vẫn khá đáng tiền, vậy thì hắn kiếm được số linh thạch trung phẩm và linh thạch thượng phẩm đáng tiền hơn này, chắc đủ cho bọn họ tiêu xài trong khoảng thời gian này rồi. 

“Đi kiếm tiền thổi, đừng lắm lời” 

Linh Bối cười thành tiếng. 

Tiểu nhị cúi người nhận lấy linh thạch trung phẩm, rảo bước rời đi. Không lâu sau để gom một đống linh thạch không có ánh sáng và có vết ố loang lổ. 

Cửu Thiên và Linh Bối liếc nhìn nhau, đây chắc là linh thạch hạ phẩm. 

“Gia ngài đếm, chín mươi chín viên linh thạch hạ phẩm và bảy mảnh đá vụn. 

Cửu Thiên không thèm nhìn, lấy ra một đống đưa cho Linh Bối, sau đó nhét hết vào trong dây lưng. 

Đứng dậy, hai người rời đi. 

Linh Bối kéo góc áo của Cửu Thiên nói: “Cửu Thiên, anh cho em linh thạch làm gì?” 

Cửu Thiên nói: “Cho em mua đồ. Cứ tùy ý tiêu!” 

eyJpdiI6InBQbDdOcHc4TEROUU1MQTZiMzFuanc9PSIsInZhbHVlIjoidTlYd0F2WVJmWlAzcTB1bWU0STZleUJwMlRQRlwvQkFlSU5nd2JkOTBSdzJhRW9sVUprZ0lVRTV1NHg5S0twOTRDSWRySG5SOU1qNWh4M1NLempPZkJaVjhudXZ4NDQrTmZZdDFxaTR0V2g5VURvSEhRSWdranEwd1Y0eFwvSTlBSmN1ZUptWU5TczAwaVY2OG5MbFIwZEd6NHl3Smg3R29jY29jOGpVVW5jdU5LQWVrZlpUV1BHSmxKUGNsTmJNUjRhQmFzTlVKeEd3ZENTUzVId1J4Y2d1XC8zK2RpWnB2RlwveVgrWWQ3K1FKSlZCQ1l4VGpRQjZ3cVN2TUkzbXB1bUFjYWY2cWNhRm5ONDR2RWl5QzJHSEhTREYwanRCc01ZRktUWUxwSVAyVXY3UXM5Z0ZqOVVXNGFwOXo3SHFxelZLbE5kcXdXVVM5ZEtLaXVCZ01PbUVWZG83MFNKN0IwcEVMd2hoam5XXC9kSWs9IiwibWFjIjoiMWU0MDhmMzY5MTAwNGI2NzNhODZiMjY4ZDhlMDY0MDEzMzk5OWVmMDYzMGZmMzRkZWM5NTdlZjA1YjEyN2U5ZSJ9
eyJpdiI6ImRRUE90VzFPb0NUTDg0NlRFRG5uQmc9PSIsInZhbHVlIjoiWnB5a1RZQ0htU1YyNkhaNW5ESWxPRnphbmRDT1ZlamxjWU5PSDJDdFprWVVqUjB6cGs3MnQ2bmRpbjRwQUE2OXBLT3llQjNDeWlFS1dBZWxoUzBtU0FDN0czdVR3VVFaRnlMb0lLdFo5YmdBK2Z6SVhob3ArTExxa291bzhvNHZuMHlVRTEwNG81K2J4TVBNSnFRMERkcTR0M2p0ZVNzN1RqSXRVZHdaVkpRM2cwUjN1djV2YTlQN0JhSWFneWRiYjg0cDk4eTI1WGVHVFwvM210cVhBRFE9PSIsIm1hYyI6ImZiZjc4NDViM2ZiOTQ1YTYyM2I2OTgzMTBmZWU1NTQwNzY5MTY1Y2E3Yzk3NTE3ZGMxZTQwMGUxZWRlZDlmNDkifQ==

Chủ tiệm lên tiếng nói: “Cửu gia, cậu ta đã đi rồi.

Ads
';
Advertisement
x